Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1069: 1069: Đến Phút Cuối Cô Vẫn Không Nói Gì Cả

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Thưa ông Ngô, ông nghỉ ngơi đi nhé, tôi xin phép về trước”.Vu Kiệt chào tạm biệt xong, liền quay lưng rời đi.Ngô Tiểu Phàm không cam tâm chút nào, cô hơi mấp máy môi, dáng vẻ muốn nói lại không nên lời.Đến phút cuối, cô vẫn không nói gì cả.Bởi vì, hai người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau.Cho dù cô có cố gắng như thế nào, cũng không thể tạo ra quan hệ với Vu Kiệt được.Nhìn bóng dáng Vu Kiệt đóng cửa lại, tựa hồ trái tim cô cũng khép chặt.Ngô Lãnh nhìn Ngô Tiểu Vàng thất thần, lòng thầm thở dài.Sống trên đời ngần ấy năm, làm sao ông lại không nhận ra tình cảm của đứa cháu gái này dành cho Vu Kiệt cơ chứ.Nhưng đáng tiếc.Cái gọi là chàng rể quý này, bọn họ hụt mất rồi!  “Vậy thì coi nhau như một người qua đường đi”.Ngô Lãnh thở dài.Ngô Tiểu Phàm khẽ cắn đôi môi mọng, không đáp.Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng chỉ ngơ ngác nhìn hai ông cháu.Đến bây giờ hắn vẫn không biết Vu Kiệt rốt cuộc là ai, cũng chẳng biết rốt cuộc Vu Kiệt đã gặp phải chuyện gì.Ở bên kia.Vu Kiệt ngồi trong một chiếc xe lao vun vút, bên cạnh là Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ.“Bây giờ nếu mà gặp mẹ em, anh họ nhất định phải nói đỡ giúp em vài câu nha, đừng để mẹ mắng em”.Mục Tiểu Vũ nghiêm túc nhắc nhở.Phải biết rằng, vì cô mà Mục Tiểu Vũ mới tiết lộ tin Vu Kiệt mất tích cho cô biết.Cũng là vì cô muốn đi cứu Vu Kiệt nên mới cùng Mục Tiểu Vũ rời khỏi nhà họ Lý, chạy ra bờ biển cứu người.Xe bọn họ chạy trên đường, đường xá vắng tanh vắng ngắt..Google ngay trang [ TRÙMTRUYỆN.мe ]Bởi vì đường ra sân bay đã bị phong tỏa, cũng chỉ có xe của Vu Kiệt mới được phép chạy..

“Thưa ông Ngô, ông nghỉ ngơi đi nhé, tôi xin phép về trước”.

Vu Kiệt chào tạm biệt xong, liền quay lưng rời đi.

Ngô Tiểu Phàm không cam tâm chút nào, cô hơi mấp máy môi, dáng vẻ muốn nói lại không nên lời.

Đến phút cuối, cô vẫn không nói gì cả.

Bởi vì, hai người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau.

Cho dù cô có cố gắng như thế nào, cũng không thể tạo ra quan hệ với Vu Kiệt được.

Nhìn bóng dáng Vu Kiệt đóng cửa lại, tựa hồ trái tim cô cũng khép chặt.

Ngô Lãnh nhìn Ngô Tiểu Vàng thất thần, lòng thầm thở dài.

Sống trên đời ngần ấy năm, làm sao ông lại không nhận ra tình cảm của đứa cháu gái này dành cho Vu Kiệt cơ chứ.

Nhưng đáng tiếc.

Cái gọi là chàng rể quý này, bọn họ hụt mất rồi!  

“Vậy thì coi nhau như một người qua đường đi”.

Ngô Lãnh thở dài.

Ngô Tiểu Phàm khẽ cắn đôi môi mọng, không đáp.

Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng chỉ ngơ ngác nhìn hai ông cháu.

Đến bây giờ hắn vẫn không biết Vu Kiệt rốt cuộc là ai, cũng chẳng biết rốt cuộc Vu Kiệt đã gặp phải chuyện gì.

Ở bên kia.

Vu Kiệt ngồi trong một chiếc xe lao vun vút, bên cạnh là Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ.

“Bây giờ nếu mà gặp mẹ em, anh họ nhất định phải nói đỡ giúp em vài câu nha, đừng để mẹ mắng em”.

Mục Tiểu Vũ nghiêm túc nhắc nhở.

Phải biết rằng, vì cô mà Mục Tiểu Vũ mới tiết lộ tin Vu Kiệt mất tích cho cô biết.

Cũng là vì cô muốn đi cứu Vu Kiệt nên mới cùng Mục Tiểu Vũ rời khỏi nhà họ Lý, chạy ra bờ biển cứu người.

Xe bọn họ chạy trên đường, đường xá vắng tanh vắng ngắt.

.

Google ngay trang [ TRÙMTRUYỆN.

мe ]

Bởi vì đường ra sân bay đã bị phong tỏa, cũng chỉ có xe của Vu Kiệt mới được phép chạy.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Thưa ông Ngô, ông nghỉ ngơi đi nhé, tôi xin phép về trước”.Vu Kiệt chào tạm biệt xong, liền quay lưng rời đi.Ngô Tiểu Phàm không cam tâm chút nào, cô hơi mấp máy môi, dáng vẻ muốn nói lại không nên lời.Đến phút cuối, cô vẫn không nói gì cả.Bởi vì, hai người vốn thuộc về hai thế giới khác nhau.Cho dù cô có cố gắng như thế nào, cũng không thể tạo ra quan hệ với Vu Kiệt được.Nhìn bóng dáng Vu Kiệt đóng cửa lại, tựa hồ trái tim cô cũng khép chặt.Ngô Lãnh nhìn Ngô Tiểu Vàng thất thần, lòng thầm thở dài.Sống trên đời ngần ấy năm, làm sao ông lại không nhận ra tình cảm của đứa cháu gái này dành cho Vu Kiệt cơ chứ.Nhưng đáng tiếc.Cái gọi là chàng rể quý này, bọn họ hụt mất rồi!  “Vậy thì coi nhau như một người qua đường đi”.Ngô Lãnh thở dài.Ngô Tiểu Phàm khẽ cắn đôi môi mọng, không đáp.Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng chỉ ngơ ngác nhìn hai ông cháu.Đến bây giờ hắn vẫn không biết Vu Kiệt rốt cuộc là ai, cũng chẳng biết rốt cuộc Vu Kiệt đã gặp phải chuyện gì.Ở bên kia.Vu Kiệt ngồi trong một chiếc xe lao vun vút, bên cạnh là Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ.“Bây giờ nếu mà gặp mẹ em, anh họ nhất định phải nói đỡ giúp em vài câu nha, đừng để mẹ mắng em”.Mục Tiểu Vũ nghiêm túc nhắc nhở.Phải biết rằng, vì cô mà Mục Tiểu Vũ mới tiết lộ tin Vu Kiệt mất tích cho cô biết.Cũng là vì cô muốn đi cứu Vu Kiệt nên mới cùng Mục Tiểu Vũ rời khỏi nhà họ Lý, chạy ra bờ biển cứu người.Xe bọn họ chạy trên đường, đường xá vắng tanh vắng ngắt..Google ngay trang [ TRÙMTRUYỆN.мe ]Bởi vì đường ra sân bay đã bị phong tỏa, cũng chỉ có xe của Vu Kiệt mới được phép chạy..

Chương 1069: 1069: Đến Phút Cuối Cô Vẫn Không Nói Gì Cả