Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1070: 1070: Những Vết Thương Này Đều Sâu Đến Tận Xương
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Xe mở đường phía trước chính là của thủ lĩnh Tổ chức Đệ Nhất Mạc Vãn Phong, ai dám cản lại? Xe của bọn họ nhanh chóng đến sân bay.Một chiếc chuyên cơ riêng của nhà họ Lý chậm rãi hạ xuống đường băng sân bay.Và một chiếc chuyên cơ riêng của Quốc Phái nữa cũng hạ cánh ngay sau đó.Diệp Lâm, Mặc Bạch và người nhà họ Lý gần như đến cùng một lúc.Rất nhanh.Vu Kiệt dẫn đầu, bước tới nghênh đón bọn họ.Trên mặt anh hiện lên nụ cười thản nhiên.Sở dĩ như vậy là vì anh không muốn để bọn họ phải lo lắng, mới tỏ ra biểu cảm đơn giản nhất như thế, để thông báo cho mọi người rằng mình rất khỏe mạnh, rất an toàn.Vu Kiệt nhanh chóng bước tới trước mặt mọi người.“Sư phụ”.“Ông nội”.“Cô cả, cô hai, chú hai, chú ba…” Vu Kiệt chào hỏi từng người một, miệng khẽ mỉm cười.Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ đứng phía sau cũng bước lên chào hỏi người lớn trong nhà.Diệp Lâm cùng Mặc Bạch và ông cụ Lý đồng thời bước tới, đến thật gần quan sát Vu Kiệt.“Thằng nhóc thối tha này!” “Kiệt nhi”.Diệp Lâm và Mặc Bạch săm soi từng chút, lập tức phát hiện thương thế của Vu Kiệt.Ông cụ Lý nhìn Vu Kiệt từ trên xuống dưới, vươn tay ra kiểm tra mọi nơi mọi chỗ trên người, Anh không muốn những người thân đang đứng chung quanh này phải lo lắng vì mình.Diệp Lâm và Mặc Bạch cũng chỉ gật gật đầu, thấy anh không quá nguy hiểm thì an tâm.Ở đây đông người, nếu lại hỏi chuyện viên đá thì không thích hợp cho lắm.Bọn họ nghĩ từ từ nói cũng được..
Xe mở đường phía trước chính là của thủ lĩnh Tổ chức Đệ Nhất Mạc Vãn Phong, ai dám cản lại?
Xe của bọn họ nhanh chóng đến sân bay.
Một chiếc chuyên cơ riêng của nhà họ Lý chậm rãi hạ xuống đường băng sân bay.
Và một chiếc chuyên cơ riêng của Quốc Phái nữa cũng hạ cánh ngay sau đó.
Diệp Lâm, Mặc Bạch và người nhà họ Lý gần như đến cùng một lúc.
Rất nhanh.
Vu Kiệt dẫn đầu, bước tới nghênh đón bọn họ.
Trên mặt anh hiện lên nụ cười thản nhiên.
Sở dĩ như vậy là vì anh không muốn để bọn họ phải lo lắng, mới tỏ ra biểu cảm đơn giản nhất như thế, để thông báo cho mọi người rằng mình rất khỏe mạnh, rất an toàn.
Vu Kiệt nhanh chóng bước tới trước mặt mọi người.
“Sư phụ”.
“Ông nội”.
“Cô cả, cô hai, chú hai, chú ba…”
Vu Kiệt chào hỏi từng người một, miệng khẽ mỉm cười.
Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ đứng phía sau cũng bước lên chào hỏi người lớn trong nhà.
Diệp Lâm cùng Mặc Bạch và ông cụ Lý đồng thời bước tới, đến thật gần quan sát Vu Kiệt.
“Thằng nhóc thối tha này!”
“Kiệt nhi”.
Diệp Lâm và Mặc Bạch săm soi từng chút, lập tức phát hiện thương thế của Vu Kiệt.
Ông cụ Lý nhìn Vu Kiệt từ trên xuống dưới, vươn tay ra kiểm tra mọi nơi mọi chỗ trên người,
Anh không muốn những người thân đang đứng chung quanh này phải lo lắng vì mình.
Diệp Lâm và Mặc Bạch cũng chỉ gật gật đầu, thấy anh không quá nguy hiểm thì an tâm.
Ở đây đông người, nếu lại hỏi chuyện viên đá thì không thích hợp cho lắm.
Bọn họ nghĩ từ từ nói cũng được.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Xe mở đường phía trước chính là của thủ lĩnh Tổ chức Đệ Nhất Mạc Vãn Phong, ai dám cản lại? Xe của bọn họ nhanh chóng đến sân bay.Một chiếc chuyên cơ riêng của nhà họ Lý chậm rãi hạ xuống đường băng sân bay.Và một chiếc chuyên cơ riêng của Quốc Phái nữa cũng hạ cánh ngay sau đó.Diệp Lâm, Mặc Bạch và người nhà họ Lý gần như đến cùng một lúc.Rất nhanh.Vu Kiệt dẫn đầu, bước tới nghênh đón bọn họ.Trên mặt anh hiện lên nụ cười thản nhiên.Sở dĩ như vậy là vì anh không muốn để bọn họ phải lo lắng, mới tỏ ra biểu cảm đơn giản nhất như thế, để thông báo cho mọi người rằng mình rất khỏe mạnh, rất an toàn.Vu Kiệt nhanh chóng bước tới trước mặt mọi người.“Sư phụ”.“Ông nội”.“Cô cả, cô hai, chú hai, chú ba…” Vu Kiệt chào hỏi từng người một, miệng khẽ mỉm cười.Dương Cẩm Tú và Mục Tiểu Vũ đứng phía sau cũng bước lên chào hỏi người lớn trong nhà.Diệp Lâm cùng Mặc Bạch và ông cụ Lý đồng thời bước tới, đến thật gần quan sát Vu Kiệt.“Thằng nhóc thối tha này!” “Kiệt nhi”.Diệp Lâm và Mặc Bạch săm soi từng chút, lập tức phát hiện thương thế của Vu Kiệt.Ông cụ Lý nhìn Vu Kiệt từ trên xuống dưới, vươn tay ra kiểm tra mọi nơi mọi chỗ trên người, Anh không muốn những người thân đang đứng chung quanh này phải lo lắng vì mình.Diệp Lâm và Mặc Bạch cũng chỉ gật gật đầu, thấy anh không quá nguy hiểm thì an tâm.Ở đây đông người, nếu lại hỏi chuyện viên đá thì không thích hợp cho lắm.Bọn họ nghĩ từ từ nói cũng được..