Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1071: 1071: Nhà Họ Thường Muốn Tự Mình Diệt Mình Mà!”
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Những người khác trong nhà cũng bước tới vây quanh Vu Kiệt.“Tiểu Kiệt, cháu thấy sức khỏe thế nào, có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Lý Châu hỏi trước.Vu Kiệt lắc lắc đầu.“Trên người cháu rốt cuộc thương tích thế nào vậy hả? Chú nhất định phải khiến những kẻ làm cháu bị thương chịu giày vò khổ sở gấp trăm lần mới được”.Lý Mãnh kích động nói.“Không sao đâu chú hai, vết thương trên người cháu sắp lành cả rồi”.Vu Kiệt cười nói.“Tuy cháu không sao, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không sao!” Lý Hòa trầm giọng: “Nói thử xem, đã tìm được hết những kẻ xuống tay với cháu rồi chứ hả?” “Cũng hòm hòm ạ, về chuyện ở Lạc Thành, cũng tới lúc phải kết thúc thôi”.Ông cụ Lý thở hắt ra một hơi.Trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, cuộc thanh trừng đã đến rất gần.Mạc Vãn Phong cầm một xấp tài liệu đưa ra.“Để cậu ấy nghỉ ngơi một chút đi, tôi sẽ trình bày mọi việc”.Mạc Vãn Phong biết thương tích của Vu Kiệt, nên giành phần nói rõ.Những người ở trước mặt ông không đơn giản chỉ là người nhà họ Lý.Tất cả đều là những đại lão nắm giữ địa vị chủ chốt các cấp các ngành, nên ông không dám giấu giếm nửa lời.“Trong trận chiến ở nhà họ Thường, tất cả võ giả đều bị bắt giữ, bị Quốc Phái chế tài”.“Những thế lực của thế tục cũng đều bị khống chế, đợi sự trừng phạt”.“Xem ra, nhà họ Thường muốn tự mình diệt mình mà!” Diệp Lâm cắn chặt răng: “Tôi sẽ liên hệ với Quốc Phái, chuyện này nếu không nghiêm trị, phương pháp bàng môn tả đạo này không biết sẽ lưu truyền tới bao nhiêu môn phái Giang Hồ Truyền Thừa và Gia Tộc Truyền Thừa nữa!” .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Những người khác trong nhà cũng bước tới vây quanh Vu Kiệt.
“Tiểu Kiệt, cháu thấy sức khỏe thế nào, có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?”
Lý Châu hỏi trước.
Vu Kiệt lắc lắc đầu.
“Trên người cháu rốt cuộc thương tích thế nào vậy hả? Chú nhất định phải khiến những kẻ làm cháu bị thương chịu giày vò khổ sở gấp trăm lần mới được”.
Lý Mãnh kích động nói.
“Không sao đâu chú hai, vết thương trên người cháu sắp lành cả rồi”.
Vu Kiệt cười nói.
“Tuy cháu không sao, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không sao!”
Lý Hòa trầm giọng: “Nói thử xem, đã tìm được hết những kẻ xuống tay với cháu rồi chứ hả?”
“Cũng hòm hòm ạ, về chuyện ở Lạc Thành, cũng tới lúc phải kết thúc thôi”.
Ông cụ Lý thở hắt ra một hơi.
Trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, cuộc thanh trừng đã đến rất gần.
Mạc Vãn Phong cầm một xấp tài liệu đưa ra.
“Để cậu ấy nghỉ ngơi một chút đi, tôi sẽ trình bày mọi việc”.
Mạc Vãn Phong biết thương tích của Vu Kiệt, nên giành phần nói rõ.
Những người ở trước mặt ông không đơn giản chỉ là người nhà họ Lý.
Tất cả đều là những đại lão nắm giữ địa vị chủ chốt các cấp các ngành, nên ông không dám giấu giếm nửa lời.
“Trong trận chiến ở nhà họ Thường, tất cả võ giả đều bị bắt giữ, bị Quốc Phái chế tài”.
“Những thế lực của thế tục cũng đều bị khống chế, đợi sự trừng phạt”.
“Xem ra, nhà họ Thường muốn tự mình diệt mình mà!”
Diệp Lâm cắn chặt răng: “Tôi sẽ liên hệ với Quốc Phái, chuyện này nếu không nghiêm trị, phương pháp bàng môn tả đạo này không biết sẽ lưu truyền tới bao nhiêu môn phái Giang Hồ Truyền Thừa và Gia Tộc Truyền Thừa nữa!”
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Những người khác trong nhà cũng bước tới vây quanh Vu Kiệt.“Tiểu Kiệt, cháu thấy sức khỏe thế nào, có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Lý Châu hỏi trước.Vu Kiệt lắc lắc đầu.“Trên người cháu rốt cuộc thương tích thế nào vậy hả? Chú nhất định phải khiến những kẻ làm cháu bị thương chịu giày vò khổ sở gấp trăm lần mới được”.Lý Mãnh kích động nói.“Không sao đâu chú hai, vết thương trên người cháu sắp lành cả rồi”.Vu Kiệt cười nói.“Tuy cháu không sao, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không sao!” Lý Hòa trầm giọng: “Nói thử xem, đã tìm được hết những kẻ xuống tay với cháu rồi chứ hả?” “Cũng hòm hòm ạ, về chuyện ở Lạc Thành, cũng tới lúc phải kết thúc thôi”.Ông cụ Lý thở hắt ra một hơi.Trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, cuộc thanh trừng đã đến rất gần.Mạc Vãn Phong cầm một xấp tài liệu đưa ra.“Để cậu ấy nghỉ ngơi một chút đi, tôi sẽ trình bày mọi việc”.Mạc Vãn Phong biết thương tích của Vu Kiệt, nên giành phần nói rõ.Những người ở trước mặt ông không đơn giản chỉ là người nhà họ Lý.Tất cả đều là những đại lão nắm giữ địa vị chủ chốt các cấp các ngành, nên ông không dám giấu giếm nửa lời.“Trong trận chiến ở nhà họ Thường, tất cả võ giả đều bị bắt giữ, bị Quốc Phái chế tài”.“Những thế lực của thế tục cũng đều bị khống chế, đợi sự trừng phạt”.“Xem ra, nhà họ Thường muốn tự mình diệt mình mà!” Diệp Lâm cắn chặt răng: “Tôi sẽ liên hệ với Quốc Phái, chuyện này nếu không nghiêm trị, phương pháp bàng môn tả đạo này không biết sẽ lưu truyền tới bao nhiêu môn phái Giang Hồ Truyền Thừa và Gia Tộc Truyền Thừa nữa!” .