Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1088: 1088: Núi Trường Mao
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một đêm phong ba không yên, tựa như thủy triều quét qua toàn bộ mạng Internet.Tất cả các kênh truyền thông bắt đầu giật tít bằng các bài báo mang tính bi thương, hòng đả kích người đã gây ra chuyện tàn khốc này.Mãi cho đến sáng hôm sau, Vu Kiệt mới rời khỏi bệnh viện.Anh khoác trên người một thân đồ đen, vẻ mặt thê lương.Có rất nhiều người theo phía sau anh.Người của Quốc Phái, người của tổ chức Đệ Nhất, tổ Báo, còn có người của nhà họ Lý.Bọn họ đều mặc trang phục trang trọng, dường như sắp phải tham gia một sự kiện vô cùng quan trọng.Hai người Y Thánh, Võ Thánh cũng có mặt, vốn dĩ từ trước đến nay bọn họ chỉ mặc một loại quần áo, nhưng lúc này cũng đã thay đổi.Tất cả mọi người đều mặc trang phục chỉnh tề, toát lên vẻ uy nghiêm.Vu Kiệt dẫn đầu ngồi vào một chiếc xe màu đen sang trọng, không nói một lời.Xe từ từ tiến về phía trước.Những người khác cũng im lặng, lục tục đón xe rời đi.Từng chiếc xe sang trọng lăn bánh, đi về cùng một hướng.Núi Trường Mao.Hôm nay là ngày tang lễ của tất cả những người đã chết ở ngôi làng trên núi Trường Mao.Bọn họ nhanh chóng đi đến chân núi, từng chiếc xe lần lượt đỗ lại.Lúc này, bầu trời vô cùng u ám và nặng nề.Ánh mặt trời bị mây đen che khuất, khiến thế giới chìm trong sự bi thương.Vu Kiệt bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn ngọn núi nhỏ quen thuộc rồi nhắm mắt lại.Tiếng chim hót, tiếng gầm của dã thú, đây là những thứ duy nhất chứng minh ngọn núi này vẫn đang sống.Một cơn gió lướt qua, khiến cây cỏ trên núi lay động, phát ra âm thanh xào xạt.Dường như bên tai Vu Kiệt vang lên tiếng cười nói vui vẻ trong quá khứ..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một đêm phong ba không yên, tựa như thủy triều quét qua toàn bộ mạng Internet.
Tất cả các kênh truyền thông bắt đầu giật tít bằng các bài báo mang tính bi thương, hòng đả kích người đã gây ra chuyện tàn khốc này.
Mãi cho đến sáng hôm sau, Vu Kiệt mới rời khỏi bệnh viện.
Anh khoác trên người một thân đồ đen, vẻ mặt thê lương.
Có rất nhiều người theo phía sau anh.
Người của Quốc Phái, người của tổ chức Đệ Nhất, tổ Báo, còn có người của nhà họ Lý.
Bọn họ đều mặc trang phục trang trọng, dường như sắp phải tham gia một sự kiện vô cùng quan trọng.
Hai người Y Thánh, Võ Thánh cũng có mặt, vốn dĩ từ trước đến nay bọn họ chỉ mặc một loại quần áo, nhưng lúc này cũng đã thay đổi.
Tất cả mọi người đều mặc trang phục chỉnh tề, toát lên vẻ uy nghiêm.
Vu Kiệt dẫn đầu ngồi vào một chiếc xe màu đen sang trọng, không nói một lời.
Xe từ từ tiến về phía trước.
Những người khác cũng im lặng, lục tục đón xe rời đi.
Từng chiếc xe sang trọng lăn bánh, đi về cùng một hướng.
Núi Trường Mao.
Hôm nay là ngày tang lễ của tất cả những người đã chết ở ngôi làng trên núi Trường Mao.
Bọn họ nhanh chóng đi đến chân núi, từng chiếc xe lần lượt đỗ lại.
Lúc này, bầu trời vô cùng u ám và nặng nề.
Ánh mặt trời bị mây đen che khuất, khiến thế giới chìm trong sự bi thương.
Vu Kiệt bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn ngọn núi nhỏ quen thuộc rồi nhắm mắt lại.
Tiếng chim hót, tiếng gầm của dã thú, đây là những thứ duy nhất chứng minh ngọn núi này vẫn đang sống.
Một cơn gió lướt qua, khiến cây cỏ trên núi lay động, phát ra âm thanh xào xạt.
Dường như bên tai Vu Kiệt vang lên tiếng cười nói vui vẻ trong quá khứ.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Một đêm phong ba không yên, tựa như thủy triều quét qua toàn bộ mạng Internet.Tất cả các kênh truyền thông bắt đầu giật tít bằng các bài báo mang tính bi thương, hòng đả kích người đã gây ra chuyện tàn khốc này.Mãi cho đến sáng hôm sau, Vu Kiệt mới rời khỏi bệnh viện.Anh khoác trên người một thân đồ đen, vẻ mặt thê lương.Có rất nhiều người theo phía sau anh.Người của Quốc Phái, người của tổ chức Đệ Nhất, tổ Báo, còn có người của nhà họ Lý.Bọn họ đều mặc trang phục trang trọng, dường như sắp phải tham gia một sự kiện vô cùng quan trọng.Hai người Y Thánh, Võ Thánh cũng có mặt, vốn dĩ từ trước đến nay bọn họ chỉ mặc một loại quần áo, nhưng lúc này cũng đã thay đổi.Tất cả mọi người đều mặc trang phục chỉnh tề, toát lên vẻ uy nghiêm.Vu Kiệt dẫn đầu ngồi vào một chiếc xe màu đen sang trọng, không nói một lời.Xe từ từ tiến về phía trước.Những người khác cũng im lặng, lục tục đón xe rời đi.Từng chiếc xe sang trọng lăn bánh, đi về cùng một hướng.Núi Trường Mao.Hôm nay là ngày tang lễ của tất cả những người đã chết ở ngôi làng trên núi Trường Mao.Bọn họ nhanh chóng đi đến chân núi, từng chiếc xe lần lượt đỗ lại.Lúc này, bầu trời vô cùng u ám và nặng nề.Ánh mặt trời bị mây đen che khuất, khiến thế giới chìm trong sự bi thương.Vu Kiệt bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn ngọn núi nhỏ quen thuộc rồi nhắm mắt lại.Tiếng chim hót, tiếng gầm của dã thú, đây là những thứ duy nhất chứng minh ngọn núi này vẫn đang sống.Một cơn gió lướt qua, khiến cây cỏ trên núi lay động, phát ra âm thanh xào xạt.Dường như bên tai Vu Kiệt vang lên tiếng cười nói vui vẻ trong quá khứ..