Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1089: 1089: Anh Cảm Thấy Rất Áy Náy

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cô cũng ngẩng đầu nhìn ngọn núi này, vẻ mặt tràn đầy bi thương.Sau lưng là Lưu Hổ đang giúp cô đẩy xe, hắn ta cũng mặc một thân áo gai.Ngô Lãnh cũng mặc đồ tang, nước mắt thấm đẫm vạt áo.“Chúng ta đi thôi!”  Ngô Lãnh vô cùng đau buồn, nghẹn ngào nói.Mọi người lục tục tiến lên núi, từ dưới chân núi đi một mạch lên phía trên.Cả con đường, không ai nói một câu nào.Bầu không khí nặng nề khiến người ta có cảm giác ngạt thở.Đi đến cổng làng Trường Mao, từ xa nhìn lại, xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là một vùng trắng xóa.Người ở đây đã thu xếp ổn thỏa, mỗi một nhà đều treo một lá cờ trước lúc động quan, mục đích là để dẫn đường cho người đã mất.“Vù vù!”  Ngô Lãnh khóc nấc lên, ông ta quỳ sụp xuống, cúi đầu sát đất.Ngô Tiểu Phàm càng khóc thảm hơn, mặt cô đầy nước mắt, không ngừng nấc nghẹn.Lưu Hổ cầm cuốc liên tục đào đất trước cửa từng ngôi nhà để làm mộ.Tâm trạng của Vu Kiệt cũng trở nên sa sút, anh cầm cuốc chạy đến giúp đỡ.Anh cảm thấy rất áy náy.Bởi vì anh mà ngôi làng này mới bị liên lụy.Hơn hai trăm sinh mạng phút chốc vĩnh biệt cõi đời.Đây là điều duy nhất anh có thể làm để đền bù cho sự mất mát này.“Đây là nhà của Trương Bát - người anh em tốt của tôi!”  Lưu Hổ bước đến trước một ngôi nhà, vừa đào đất vừa khóc: “Từ nhỏ chúng tôi đã chơi đùa cùng nhau, cùng đi trộm trứng chim, trộm dưa hấu, chạy ra sông bắt cá…”  Hắn ta kể lại những ngày tháng vui vẻ, có lẽ đây là ký ức hạnh phúc duy nhất hắn có.Ngô Lãnh cũng đẩy Ngô Tiểu Phàm đến trước cửa nhà Trương Bát..

Cô cũng ngẩng đầu nhìn ngọn núi này, vẻ mặt tràn đầy bi thương.

Sau lưng là Lưu Hổ đang giúp cô đẩy xe, hắn ta cũng mặc một thân áo gai.

Ngô Lãnh cũng mặc đồ tang, nước mắt thấm đẫm vạt áo.

“Chúng ta đi thôi!”  

Ngô Lãnh vô cùng đau buồn, nghẹn ngào nói.

Mọi người lục tục tiến lên núi, từ dưới chân núi đi một mạch lên phía trên.

Cả con đường, không ai nói một câu nào.

Bầu không khí nặng nề khiến người ta có cảm giác ngạt thở.

Đi đến cổng làng Trường Mao, từ xa nhìn lại, xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là một vùng trắng xóa.

Người ở đây đã thu xếp ổn thỏa, mỗi một nhà đều treo một lá cờ trước lúc động quan, mục đích là để dẫn đường cho người đã mất.

“Vù vù!”  

Ngô Lãnh khóc nấc lên, ông ta quỳ sụp xuống, cúi đầu sát đất.

Ngô Tiểu Phàm càng khóc thảm hơn, mặt cô đầy nước mắt, không ngừng nấc nghẹn.

Lưu Hổ cầm cuốc liên tục đào đất trước cửa từng ngôi nhà để làm mộ.

Tâm trạng của Vu Kiệt cũng trở nên sa sút, anh cầm cuốc chạy đến giúp đỡ.

Anh cảm thấy rất áy náy.

Bởi vì anh mà ngôi làng này mới bị liên lụy.

Hơn hai trăm sinh mạng phút chốc vĩnh biệt cõi đời.

Đây là điều duy nhất anh có thể làm để đền bù cho sự mất mát này.

“Đây là nhà của Trương Bát - người anh em tốt của tôi!”  

Lưu Hổ bước đến trước một ngôi nhà, vừa đào đất vừa khóc: “Từ nhỏ chúng tôi đã chơi đùa cùng nhau, cùng đi trộm trứng chim, trộm dưa hấu, chạy ra sông bắt cá…”  

Hắn ta kể lại những ngày tháng vui vẻ, có lẽ đây là ký ức hạnh phúc duy nhất hắn có.

Ngô Lãnh cũng đẩy Ngô Tiểu Phàm đến trước cửa nhà Trương Bát.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cô cũng ngẩng đầu nhìn ngọn núi này, vẻ mặt tràn đầy bi thương.Sau lưng là Lưu Hổ đang giúp cô đẩy xe, hắn ta cũng mặc một thân áo gai.Ngô Lãnh cũng mặc đồ tang, nước mắt thấm đẫm vạt áo.“Chúng ta đi thôi!”  Ngô Lãnh vô cùng đau buồn, nghẹn ngào nói.Mọi người lục tục tiến lên núi, từ dưới chân núi đi một mạch lên phía trên.Cả con đường, không ai nói một câu nào.Bầu không khí nặng nề khiến người ta có cảm giác ngạt thở.Đi đến cổng làng Trường Mao, từ xa nhìn lại, xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là một vùng trắng xóa.Người ở đây đã thu xếp ổn thỏa, mỗi một nhà đều treo một lá cờ trước lúc động quan, mục đích là để dẫn đường cho người đã mất.“Vù vù!”  Ngô Lãnh khóc nấc lên, ông ta quỳ sụp xuống, cúi đầu sát đất.Ngô Tiểu Phàm càng khóc thảm hơn, mặt cô đầy nước mắt, không ngừng nấc nghẹn.Lưu Hổ cầm cuốc liên tục đào đất trước cửa từng ngôi nhà để làm mộ.Tâm trạng của Vu Kiệt cũng trở nên sa sút, anh cầm cuốc chạy đến giúp đỡ.Anh cảm thấy rất áy náy.Bởi vì anh mà ngôi làng này mới bị liên lụy.Hơn hai trăm sinh mạng phút chốc vĩnh biệt cõi đời.Đây là điều duy nhất anh có thể làm để đền bù cho sự mất mát này.“Đây là nhà của Trương Bát - người anh em tốt của tôi!”  Lưu Hổ bước đến trước một ngôi nhà, vừa đào đất vừa khóc: “Từ nhỏ chúng tôi đã chơi đùa cùng nhau, cùng đi trộm trứng chim, trộm dưa hấu, chạy ra sông bắt cá…”  Hắn ta kể lại những ngày tháng vui vẻ, có lẽ đây là ký ức hạnh phúc duy nhất hắn có.Ngô Lãnh cũng đẩy Ngô Tiểu Phàm đến trước cửa nhà Trương Bát..

Chương 1089: 1089: Anh Cảm Thấy Rất Áy Náy