Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1097: 1097: Đó Là Người Của Tổ Chức Đệ Nhất
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lòng có chí hướng, mắt thấy biển xanh, thân như cô lang, động như thần long.Dị biến giữa trời đất chỉ thoáng qua trong phút chốc, sau đó lại khôi phục như lúc ban đầu.Tang lễ đã kết thúc.Dần dần, bầu trời cũng bớt u ám hơn.Mưa không còn rơi nữa, mà thay vào đó là sương mù mờ mịt.Mặt trời từ từ ló dạng, khiến tất cả sương mù đều bốc hơi sạch sẽ..Truyện Dị GiớiNhưng cảm giác bi thương trong lòng mọi người mãi vẫn không cách nào tiêu tan được.Ngô Lãnh dẫn Ngô Tiểu Phàm và Lưu Hổ đi đến cổng làng.Bọn họ cần phải đốt vàng mã ở đây, đó là tập tục, để khi đến lúc đầu thai, nếu như người đã mất bởi vì làm chuyện xấu mà không cách nào đầu thai được, thì cũng có… chút tiền mà dùng.Từng xấp giấy vàng cháy bùng lên, khói đen xộc thẳng lên trời.Toàn trường vẫn chìm trong cảm giác đau thương.Ngay lúc này, chợt có người đi đến.Đó là người của tổ chức Đệ Nhất.“Máy bay đã được chuẩn bị xong, bất kỳ lúc nào cũng có thể cất cánh!” Mạc Vãn Phong khẽ gật đầu, nhìn về phía Vu Kiệt.Vu Kiệt từ từ bước về phía mấy người Ngô Lãnh.“Ông Ngô, không biết ông và Tiểu Phàm có dự tính gì cho tương lai không?” Ngô Lãnh lau nước mắt, hít sâu một hơi rồi nói: “Chúng tôi có thể dự tính gì nữa chứ, là dân thường thì cứ tiếp tục sống thôi!” Ngô Tiểu Phàm cúi đầu, không nói gì cả.Lưu Hổ thì vẫn tiếp tục đốt vàng mã, ngọn lửa càng bùng lên dữ dội.Vu Kiệt trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Hay là cùng quay về thủ đô với tôi!” “Thủ đô ư? Đến đó làm gì?”, Ngô Lãnh hỏi.Vẻ mặt Vu Kiệt càng thêm nghiêm túc, chăm chú nhìn ông ta.“Ông là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi sẽ dùng cả đời này để báo đáp ơn nghĩa của ông!” “Trời đất bao la, nếu ông muốn đến đâu, tôi tất sẽ giúp ông trải qua quãng đời bình an ở đó!”.
Lòng có chí hướng, mắt thấy biển xanh, thân như cô lang, động như thần long.
Dị biến giữa trời đất chỉ thoáng qua trong phút chốc, sau đó lại khôi phục như lúc ban đầu.
Tang lễ đã kết thúc.
Dần dần, bầu trời cũng bớt u ám hơn.
Mưa không còn rơi nữa, mà thay vào đó là sương mù mờ mịt.
Mặt trời từ từ ló dạng, khiến tất cả sương mù đều bốc hơi sạch sẽ.
.
Truyện Dị Giới
Nhưng cảm giác bi thương trong lòng mọi người mãi vẫn không cách nào tiêu tan được.
Ngô Lãnh dẫn Ngô Tiểu Phàm và Lưu Hổ đi đến cổng làng.
Bọn họ cần phải đốt vàng mã ở đây, đó là tập tục, để khi đến lúc đầu thai, nếu như người đã mất bởi vì làm chuyện xấu mà không cách nào đầu thai được, thì cũng có… chút tiền mà dùng.
Từng xấp giấy vàng cháy bùng lên, khói đen xộc thẳng lên trời.
Toàn trường vẫn chìm trong cảm giác đau thương.
Ngay lúc này, chợt có người đi đến.
Đó là người của tổ chức Đệ Nhất.
“Máy bay đã được chuẩn bị xong, bất kỳ lúc nào cũng có thể cất cánh!”
Mạc Vãn Phong khẽ gật đầu, nhìn về phía Vu Kiệt.
Vu Kiệt từ từ bước về phía mấy người Ngô Lãnh.
“Ông Ngô, không biết ông và Tiểu Phàm có dự tính gì cho tương lai không?”
Ngô Lãnh lau nước mắt, hít sâu một hơi rồi nói: “Chúng tôi có thể dự tính gì nữa chứ, là dân thường thì cứ tiếp tục sống thôi!”
Ngô Tiểu Phàm cúi đầu, không nói gì cả.
Lưu Hổ thì vẫn tiếp tục đốt vàng mã, ngọn lửa càng bùng lên dữ dội.
Vu Kiệt trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Hay là cùng quay về thủ đô với tôi!”
“Thủ đô ư? Đến đó làm gì?”, Ngô Lãnh hỏi.
Vẻ mặt Vu Kiệt càng thêm nghiêm túc, chăm chú nhìn ông ta.
“Ông là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi sẽ dùng cả đời này để báo đáp ơn nghĩa của ông!”
“Trời đất bao la, nếu ông muốn đến đâu, tôi tất sẽ giúp ông trải qua quãng đời bình an ở đó!”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lòng có chí hướng, mắt thấy biển xanh, thân như cô lang, động như thần long.Dị biến giữa trời đất chỉ thoáng qua trong phút chốc, sau đó lại khôi phục như lúc ban đầu.Tang lễ đã kết thúc.Dần dần, bầu trời cũng bớt u ám hơn.Mưa không còn rơi nữa, mà thay vào đó là sương mù mờ mịt.Mặt trời từ từ ló dạng, khiến tất cả sương mù đều bốc hơi sạch sẽ..Truyện Dị GiớiNhưng cảm giác bi thương trong lòng mọi người mãi vẫn không cách nào tiêu tan được.Ngô Lãnh dẫn Ngô Tiểu Phàm và Lưu Hổ đi đến cổng làng.Bọn họ cần phải đốt vàng mã ở đây, đó là tập tục, để khi đến lúc đầu thai, nếu như người đã mất bởi vì làm chuyện xấu mà không cách nào đầu thai được, thì cũng có… chút tiền mà dùng.Từng xấp giấy vàng cháy bùng lên, khói đen xộc thẳng lên trời.Toàn trường vẫn chìm trong cảm giác đau thương.Ngay lúc này, chợt có người đi đến.Đó là người của tổ chức Đệ Nhất.“Máy bay đã được chuẩn bị xong, bất kỳ lúc nào cũng có thể cất cánh!” Mạc Vãn Phong khẽ gật đầu, nhìn về phía Vu Kiệt.Vu Kiệt từ từ bước về phía mấy người Ngô Lãnh.“Ông Ngô, không biết ông và Tiểu Phàm có dự tính gì cho tương lai không?” Ngô Lãnh lau nước mắt, hít sâu một hơi rồi nói: “Chúng tôi có thể dự tính gì nữa chứ, là dân thường thì cứ tiếp tục sống thôi!” Ngô Tiểu Phàm cúi đầu, không nói gì cả.Lưu Hổ thì vẫn tiếp tục đốt vàng mã, ngọn lửa càng bùng lên dữ dội.Vu Kiệt trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Hay là cùng quay về thủ đô với tôi!” “Thủ đô ư? Đến đó làm gì?”, Ngô Lãnh hỏi.Vẻ mặt Vu Kiệt càng thêm nghiêm túc, chăm chú nhìn ông ta.“Ông là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi sẽ dùng cả đời này để báo đáp ơn nghĩa của ông!” “Trời đất bao la, nếu ông muốn đến đâu, tôi tất sẽ giúp ông trải qua quãng đời bình an ở đó!”.