Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1098: Chương 1098

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Chỉ cần ông Ngô muốn, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để đáp ứng yêu cầu của ông”.Dương Cẩm Tú lặng lẽ bước đến sau lưng Vu Kiệt.“Đúng vậy đó, ông Ngô, ông đi cùng với chúng tôi nhé! Vừa hay em gái này cũng có thể theo cùng!”  Cô ngồi xổm xuống cạnh xe lăn, nói rất chân thành: “Cô Ngô, cùng đi nhé, khoảng thời gian qua, nhờ có cô chăm sóc nên anh Kiệt mới mau bình phục như vậy!”  “Tôi muốn báo đáp ơn nghĩa của cô, tôi có thể nhờ vào mối quan hệ cá nhân để cô được vào đại học Thủ Đô, ở đó, cô sẽ học được rất nhiều thứ đấy!”  Tuy nhiên, cơ thể nhỏ bé của Ngô Tiểu Phàm lại run lên, càng cúi thấp đầu hơn.“Trời đất bao la, nếu không phải là nhà thì có đi đến đâu chăng nữa cũng không có tác dụng gì, tôi cũng đã một bó tuổi rồi, chỉ có một mong muốn đơn giản, đó là có thể chết ở quê hương!”  “Không đi, không đi, tôi ở lại đây, không đi đâu cả, ở lại cùng… bà con!”  “Nếu không, mỗi dịp lễ tết, không có ai chúc tết bọn họ, cỏ mọc trên mộ sợ là cũng cao thêm mấy mét ấy chứ!”  Ngô Lãnh lắc đầu, nói bằng giọng điệu trêu đùa.Nhưng người ở đây lại cảm giác được sự u buồn trong đó.Dường như thế giới dù to lớn cũng không có chỗ để ông ta dung thân.An ổn mà sống cũng không tệ, thực chất đó là mong ước lớn nhất của đời người.Có người theo đuổi tiền bạc, có người lại thích quyền lực, cũng có rất nhiều người yêu thích phụ nữ đẹp.Nhưng có một số người, hạnh phúc đối với họ chính là cơm canh đạm bạc, mỗi ngày ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.Cũng có người xem tình yêu là hạnh phúc, chỉ cần có thể ở cùng người mình yêu, cũng ngắm mặt trời lên xuống nơi cuối chân trời.“Tôi tôn trọng mong muốn của ông Ngô, nếu ông đã không muốn, thì thôi vậy!”  Vu Kiệt thản nhiên nói, rồi quay sang nhìn Ngô Tiểu Phàm.Cô vẫn cúi đầu, trông có vẻ rất nặng nề.“Tiểu Phàm, cô muốn đi không?”  Vu Kiệt hỏi.Ngô Tiểu Phàm mấp máy môi, vành mắt có hơi ửng hồng.Cô lắc đầu, không nói gì cả.Thế nhưng trong lòng cô biết bản thân rất muốn đi..

“Chỉ cần ông Ngô muốn, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để đáp ứng yêu cầu của ông”.

Dương Cẩm Tú lặng lẽ bước đến sau lưng Vu Kiệt.

“Đúng vậy đó, ông Ngô, ông đi cùng với chúng tôi nhé! Vừa hay em gái này cũng có thể theo cùng!”  

Cô ngồi xổm xuống cạnh xe lăn, nói rất chân thành: “Cô Ngô, cùng đi nhé, khoảng thời gian qua, nhờ có cô chăm sóc nên anh Kiệt mới mau bình phục như vậy!”  

“Tôi muốn báo đáp ơn nghĩa của cô, tôi có thể nhờ vào mối quan hệ cá nhân để cô được vào đại học Thủ Đô, ở đó, cô sẽ học được rất nhiều thứ đấy!”  

Tuy nhiên, cơ thể nhỏ bé của Ngô Tiểu Phàm lại run lên, càng cúi thấp đầu hơn.

“Trời đất bao la, nếu không phải là nhà thì có đi đến đâu chăng nữa cũng không có tác dụng gì, tôi cũng đã một bó tuổi rồi, chỉ có một mong muốn đơn giản, đó là có thể chết ở quê hương!”  

“Không đi, không đi, tôi ở lại đây, không đi đâu cả, ở lại cùng… bà con!”  

“Nếu không, mỗi dịp lễ tết, không có ai chúc tết bọn họ, cỏ mọc trên mộ sợ là cũng cao thêm mấy mét ấy chứ!”  

Ngô Lãnh lắc đầu, nói bằng giọng điệu trêu đùa.

Nhưng người ở đây lại cảm giác được sự u buồn trong đó.

Dường như thế giới dù to lớn cũng không có chỗ để ông ta dung thân.

An ổn mà sống cũng không tệ, thực chất đó là mong ước lớn nhất của đời người.

Có người theo đuổi tiền bạc, có người lại thích quyền lực, cũng có rất nhiều người yêu thích phụ nữ đẹp.

Nhưng có một số người, hạnh phúc đối với họ chính là cơm canh đạm bạc, mỗi ngày ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.

Cũng có người xem tình yêu là hạnh phúc, chỉ cần có thể ở cùng người mình yêu, cũng ngắm mặt trời lên xuống nơi cuối chân trời.

“Tôi tôn trọng mong muốn của ông Ngô, nếu ông đã không muốn, thì thôi vậy!”  

Vu Kiệt thản nhiên nói, rồi quay sang nhìn Ngô Tiểu Phàm.

Cô vẫn cúi đầu, trông có vẻ rất nặng nề.

“Tiểu Phàm, cô muốn đi không?”  

Vu Kiệt hỏi.

Ngô Tiểu Phàm mấp máy môi, vành mắt có hơi ửng hồng.

Cô lắc đầu, không nói gì cả.

Thế nhưng trong lòng cô biết bản thân rất muốn đi.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Chỉ cần ông Ngô muốn, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để đáp ứng yêu cầu của ông”.Dương Cẩm Tú lặng lẽ bước đến sau lưng Vu Kiệt.“Đúng vậy đó, ông Ngô, ông đi cùng với chúng tôi nhé! Vừa hay em gái này cũng có thể theo cùng!”  Cô ngồi xổm xuống cạnh xe lăn, nói rất chân thành: “Cô Ngô, cùng đi nhé, khoảng thời gian qua, nhờ có cô chăm sóc nên anh Kiệt mới mau bình phục như vậy!”  “Tôi muốn báo đáp ơn nghĩa của cô, tôi có thể nhờ vào mối quan hệ cá nhân để cô được vào đại học Thủ Đô, ở đó, cô sẽ học được rất nhiều thứ đấy!”  Tuy nhiên, cơ thể nhỏ bé của Ngô Tiểu Phàm lại run lên, càng cúi thấp đầu hơn.“Trời đất bao la, nếu không phải là nhà thì có đi đến đâu chăng nữa cũng không có tác dụng gì, tôi cũng đã một bó tuổi rồi, chỉ có một mong muốn đơn giản, đó là có thể chết ở quê hương!”  “Không đi, không đi, tôi ở lại đây, không đi đâu cả, ở lại cùng… bà con!”  “Nếu không, mỗi dịp lễ tết, không có ai chúc tết bọn họ, cỏ mọc trên mộ sợ là cũng cao thêm mấy mét ấy chứ!”  Ngô Lãnh lắc đầu, nói bằng giọng điệu trêu đùa.Nhưng người ở đây lại cảm giác được sự u buồn trong đó.Dường như thế giới dù to lớn cũng không có chỗ để ông ta dung thân.An ổn mà sống cũng không tệ, thực chất đó là mong ước lớn nhất của đời người.Có người theo đuổi tiền bạc, có người lại thích quyền lực, cũng có rất nhiều người yêu thích phụ nữ đẹp.Nhưng có một số người, hạnh phúc đối với họ chính là cơm canh đạm bạc, mỗi ngày ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn.Cũng có người xem tình yêu là hạnh phúc, chỉ cần có thể ở cùng người mình yêu, cũng ngắm mặt trời lên xuống nơi cuối chân trời.“Tôi tôn trọng mong muốn của ông Ngô, nếu ông đã không muốn, thì thôi vậy!”  Vu Kiệt thản nhiên nói, rồi quay sang nhìn Ngô Tiểu Phàm.Cô vẫn cúi đầu, trông có vẻ rất nặng nề.“Tiểu Phàm, cô muốn đi không?”  Vu Kiệt hỏi.Ngô Tiểu Phàm mấp máy môi, vành mắt có hơi ửng hồng.Cô lắc đầu, không nói gì cả.Thế nhưng trong lòng cô biết bản thân rất muốn đi..

Chương 1098: Chương 1098