Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1112: 1112: Vu Kiệt Giết Chết Vô Cùng Thê Thảm!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vừa dứt lời, áp lực bên trong hang động nhanh chóng giảm xuống.Trần Mạc Như cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, hắn ta chống tay xuống đất.Nhưng nhiệt độ ở đây không hề thay đổi, Trần Mạc Như vẫn phải chịu đựng cơn đau băng giá này.Từ sâu bên trong hang động, một giọng nói vang lên.“Nói”.Giọng nói lạnh nhạt, như thể đến từ bên ngoài Cửu U, cùng với một sự độc đoán vô hình.Trần Mạc Như hít thở sâu, vội vàng luân chuyển luồng khí kình trong cơ thể để giảm đi cơn đau."Báo cáo lão chưởng môn, võ giới đại loạn, hiện tại lại xuất hiện một kẻ đã nhập ma, tên là Vu Kiệt!" "Kẻ này thủ đoạn độc ác, vô cùng tàn nhẫn, hắn đã khiến cả võ giới náo loạn, mọi người đều đang gặp nguy hiểm"."Mấy ngày trước, chưởng môn Thiên Sơn của chúng ta đã bị hắn g**t ch*t một cách tàn nhẫn!" "Để tiêu diệt tên ác quỷ này, bốn vị chưởng môn cấp phong Thánh đã đi báo thù, nhưng bọn họ lại bị Vu Kiệt g**t ch*t vô cùng thê thảm!" "Kẻ này còn gây tai họa trong thế tục một phen, khiến gia tộc của hắn có một thế lực không nhỏ.E là tương lai cả quốc gia này đều thuộc về bọn chúng rồi!" "Mong lão tổ xuống núi, trả lại sự yên bình cho thế gian này!" Trần Mạc Như dõng dạc hét lớn, môi tái đi vì lạnh, những mảng băng vụn trên mặt hắn thi thoảng lại rơi xuống đất.Trần Mạc Như mô tả Vu Kiệt như một kẻ xấu xa, nhưng hắn ta lại không hề nhắc đến những chuyện mà bọn họ đã làm với Vu Kiệt và những người phàm đó.“Rầm rầm…” Lúc này, bên trong hang động tối tăm có từng loạt khối băng rơi xuống mặt đất.Trần Mạc Như sửng sốt, lập tức gục đầu xuống đất, không dám ngẩng lên.Chỉ thấy một bóng đen xuất hiện ở cửa hang, chầm chậm bước ra.Vị lão chưởng môn này trông rất cao, giống như một ngọn núi sừng sững uy nghiêm, đến mức không thể đứng thẳng trong cửa động này.Ông ta chậm rãi bước ra, đứng phía ngoài cửa động.Vô số thạch nhũ phía trên càng ngày càng sắc nhọn.Ông ta có một loại khí thế ngất trời, khiến toàn bộ ngọn núi phủ đầy tuyết trắng xóa phải đổi màu, gió rít từng cơn..Tìm truyện hay tại || TRÙMt ruуện.M E ||Mây trên trời lúc này cũng trở nên dày đặc, chẳng biết tụ về đâu..
Vừa dứt lời, áp lực bên trong hang động nhanh chóng giảm xuống.
Trần Mạc Như cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, hắn ta chống tay xuống đất.
Nhưng nhiệt độ ở đây không hề thay đổi, Trần Mạc Như vẫn phải chịu đựng cơn đau băng giá này.
Từ sâu bên trong hang động, một giọng nói vang lên.
“Nói”.
Giọng nói lạnh nhạt, như thể đến từ bên ngoài Cửu U, cùng với một sự độc đoán vô hình.
Trần Mạc Như hít thở sâu, vội vàng luân chuyển luồng khí kình trong cơ thể để giảm đi cơn đau.
"Báo cáo lão chưởng môn, võ giới đại loạn, hiện tại lại xuất hiện một kẻ đã nhập ma, tên là Vu Kiệt!"
"Kẻ này thủ đoạn độc ác, vô cùng tàn nhẫn, hắn đã khiến cả võ giới náo loạn, mọi người đều đang gặp nguy hiểm".
"Mấy ngày trước, chưởng môn Thiên Sơn của chúng ta đã bị hắn g**t ch*t một cách tàn nhẫn!"
"Để tiêu diệt tên ác quỷ này, bốn vị chưởng môn cấp phong Thánh đã đi báo thù, nhưng bọn họ lại bị Vu Kiệt g**t ch*t vô cùng thê thảm!"
"Kẻ này còn gây tai họa trong thế tục một phen, khiến gia tộc của hắn có một thế lực không nhỏ.
E là tương lai cả quốc gia này đều thuộc về bọn chúng rồi!"
"Mong lão tổ xuống núi, trả lại sự yên bình cho thế gian này!"
Trần Mạc Như dõng dạc hét lớn, môi tái đi vì lạnh, những mảng băng vụn trên mặt hắn thi thoảng lại rơi xuống đất.
Trần Mạc Như mô tả Vu Kiệt như một kẻ xấu xa, nhưng hắn ta lại không hề nhắc đến những chuyện mà bọn họ đã làm với Vu Kiệt và những người phàm đó.
“Rầm rầm…”
Lúc này, bên trong hang động tối tăm có từng loạt khối băng rơi xuống mặt đất.
Trần Mạc Như sửng sốt, lập tức gục đầu xuống đất, không dám ngẩng lên.
Chỉ thấy một bóng đen xuất hiện ở cửa hang, chầm chậm bước ra.
Vị lão chưởng môn này trông rất cao, giống như một ngọn núi sừng sững uy nghiêm, đến mức không thể đứng thẳng trong cửa động này.
Ông ta chậm rãi bước ra, đứng phía ngoài cửa động.
Vô số thạch nhũ phía trên càng ngày càng sắc nhọn.
Ông ta có một loại khí thế ngất trời, khiến toàn bộ ngọn núi phủ đầy tuyết trắng xóa phải đổi màu, gió rít từng cơn.
.
Tìm truyện hay tại || TRÙMt ruуện.
M E ||
Mây trên trời lúc này cũng trở nên dày đặc, chẳng biết tụ về đâu.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Vừa dứt lời, áp lực bên trong hang động nhanh chóng giảm xuống.Trần Mạc Như cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, hắn ta chống tay xuống đất.Nhưng nhiệt độ ở đây không hề thay đổi, Trần Mạc Như vẫn phải chịu đựng cơn đau băng giá này.Từ sâu bên trong hang động, một giọng nói vang lên.“Nói”.Giọng nói lạnh nhạt, như thể đến từ bên ngoài Cửu U, cùng với một sự độc đoán vô hình.Trần Mạc Như hít thở sâu, vội vàng luân chuyển luồng khí kình trong cơ thể để giảm đi cơn đau."Báo cáo lão chưởng môn, võ giới đại loạn, hiện tại lại xuất hiện một kẻ đã nhập ma, tên là Vu Kiệt!" "Kẻ này thủ đoạn độc ác, vô cùng tàn nhẫn, hắn đã khiến cả võ giới náo loạn, mọi người đều đang gặp nguy hiểm"."Mấy ngày trước, chưởng môn Thiên Sơn của chúng ta đã bị hắn g**t ch*t một cách tàn nhẫn!" "Để tiêu diệt tên ác quỷ này, bốn vị chưởng môn cấp phong Thánh đã đi báo thù, nhưng bọn họ lại bị Vu Kiệt g**t ch*t vô cùng thê thảm!" "Kẻ này còn gây tai họa trong thế tục một phen, khiến gia tộc của hắn có một thế lực không nhỏ.E là tương lai cả quốc gia này đều thuộc về bọn chúng rồi!" "Mong lão tổ xuống núi, trả lại sự yên bình cho thế gian này!" Trần Mạc Như dõng dạc hét lớn, môi tái đi vì lạnh, những mảng băng vụn trên mặt hắn thi thoảng lại rơi xuống đất.Trần Mạc Như mô tả Vu Kiệt như một kẻ xấu xa, nhưng hắn ta lại không hề nhắc đến những chuyện mà bọn họ đã làm với Vu Kiệt và những người phàm đó.“Rầm rầm…” Lúc này, bên trong hang động tối tăm có từng loạt khối băng rơi xuống mặt đất.Trần Mạc Như sửng sốt, lập tức gục đầu xuống đất, không dám ngẩng lên.Chỉ thấy một bóng đen xuất hiện ở cửa hang, chầm chậm bước ra.Vị lão chưởng môn này trông rất cao, giống như một ngọn núi sừng sững uy nghiêm, đến mức không thể đứng thẳng trong cửa động này.Ông ta chậm rãi bước ra, đứng phía ngoài cửa động.Vô số thạch nhũ phía trên càng ngày càng sắc nhọn.Ông ta có một loại khí thế ngất trời, khiến toàn bộ ngọn núi phủ đầy tuyết trắng xóa phải đổi màu, gió rít từng cơn..Tìm truyện hay tại || TRÙMt ruуện.M E ||Mây trên trời lúc này cũng trở nên dày đặc, chẳng biết tụ về đâu..