Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1113: 1113: “thế Gian Lại Có Ma Rồi Ư”
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Đặc biệt là trên người ông ta xuất hiện sức mạnh của thiên địa pháp tắc.Đây…là một cường giả phong Vương! Trần Mạc Như quỳ gối trước mặt người phong Vương kia, hắn ta cảm nhận rất rõ sức ép nặng tựa thái sơn phát ra từ đối phương, khiến bản thân không cách nào ngẩng đầu lên nổi.Giống như nhìn về phía vũ trụ vậy, thần bí và bao la, khiến lòng người không khỏi hoảng hốt.“Thế gian lại có ma rồi ư?” Người phong Vương kia lẩm bẩm, hai mắt ông ta lấp lánh như ánh sao, lóe lên từng tia sáng chói mắt.Hai tay Trần Mạc Như hơi nâng lên, cung kính trình ảnh chụp và tin tức cho người trước mặt.Lúc này, tay hắn ta đã bị tổn thương bởi giá rét, nếu như tiếp tục nán lại đây, e là phải phế đi.Nhưng Trần Mạc Như không cách nào điều khiển hai chân mình, bởi vì chân hắn ta cũng đã mất đi tri giác.Nhất là phần lưng, có một lực ép cực lớn đè nặng lên, khiến hắn ta không thể nào nhúc nhích được.Lúc này, người phong Vương kia cúi đầu liếc nhìn bức ảnh trước mắt, trong mắt ông ta lóe lên tia kinh ngạc.Tuy nhiên, chẳng mấy chốc đã khôi phục như thường.“Còn trẻ như vậy, muốn hủy diệt… hẳn cũng rất dễ dàng!” Kế đó, ông ta tiện tay búng ra một luồng thiên địa pháp tắc lên người Trần Mạc Như.Ầm! Phút chốc, khí kình của cả ngọn núi tuyết đều vọt về phía này.Trần Mạc Như giống như một cái bình nhỏ, tất cả khí kình trong trời đất đều điên cuồng lao vào thân thể hắn ta.Hắn ta có cảm giác mình sắp nổ tung rồi.Thế nhưng… “Ầm!” “Ầm!” … Trong cơ thể hắn ta vang lên một âm thanh nặng nề.Dường như có thứ gì đó được mở ra.Tu vi của Trần Mạc Như tăng lên với tốc độ vô cùng khủng khiếp.Lúc này đây, hắn ta cứ như chết đi, sau đó được tái sinh..
Đặc biệt là trên người ông ta xuất hiện sức mạnh của thiên địa pháp tắc.
Đây…là một cường giả phong Vương!
Trần Mạc Như quỳ gối trước mặt người phong Vương kia, hắn ta cảm nhận rất rõ sức ép nặng tựa thái sơn phát ra từ đối phương, khiến bản thân không cách nào ngẩng đầu lên nổi.
Giống như nhìn về phía vũ trụ vậy, thần bí và bao la, khiến lòng người không khỏi hoảng hốt.
“Thế gian lại có ma rồi ư?”
Người phong Vương kia lẩm bẩm, hai mắt ông ta lấp lánh như ánh sao, lóe lên từng tia sáng chói mắt.
Hai tay Trần Mạc Như hơi nâng lên, cung kính trình ảnh chụp và tin tức cho người trước mặt.
Lúc này, tay hắn ta đã bị tổn thương bởi giá rét, nếu như tiếp tục nán lại đây, e là phải phế đi.
Nhưng Trần Mạc Như không cách nào điều khiển hai chân mình, bởi vì chân hắn ta cũng đã mất đi tri giác.
Nhất là phần lưng, có một lực ép cực lớn đè nặng lên, khiến hắn ta không thể nào nhúc nhích được.
Lúc này, người phong Vương kia cúi đầu liếc nhìn bức ảnh trước mắt, trong mắt ông ta lóe lên tia kinh ngạc.
Tuy nhiên, chẳng mấy chốc đã khôi phục như thường.
“Còn trẻ như vậy, muốn hủy diệt… hẳn cũng rất dễ dàng!”
Kế đó, ông ta tiện tay búng ra một luồng thiên địa pháp tắc lên người Trần Mạc Như.
Ầm!
Phút chốc, khí kình của cả ngọn núi tuyết đều vọt về phía này.
Trần Mạc Như giống như một cái bình nhỏ, tất cả khí kình trong trời đất đều điên cuồng lao vào thân thể hắn ta.
Hắn ta có cảm giác mình sắp nổ tung rồi.
Thế nhưng…
“Ầm!”
“Ầm!”
…
Trong cơ thể hắn ta vang lên một âm thanh nặng nề.
Dường như có thứ gì đó được mở ra.
Tu vi của Trần Mạc Như tăng lên với tốc độ vô cùng khủng khiếp.
Lúc này đây, hắn ta cứ như chết đi, sau đó được tái sinh.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Đặc biệt là trên người ông ta xuất hiện sức mạnh của thiên địa pháp tắc.Đây…là một cường giả phong Vương! Trần Mạc Như quỳ gối trước mặt người phong Vương kia, hắn ta cảm nhận rất rõ sức ép nặng tựa thái sơn phát ra từ đối phương, khiến bản thân không cách nào ngẩng đầu lên nổi.Giống như nhìn về phía vũ trụ vậy, thần bí và bao la, khiến lòng người không khỏi hoảng hốt.“Thế gian lại có ma rồi ư?” Người phong Vương kia lẩm bẩm, hai mắt ông ta lấp lánh như ánh sao, lóe lên từng tia sáng chói mắt.Hai tay Trần Mạc Như hơi nâng lên, cung kính trình ảnh chụp và tin tức cho người trước mặt.Lúc này, tay hắn ta đã bị tổn thương bởi giá rét, nếu như tiếp tục nán lại đây, e là phải phế đi.Nhưng Trần Mạc Như không cách nào điều khiển hai chân mình, bởi vì chân hắn ta cũng đã mất đi tri giác.Nhất là phần lưng, có một lực ép cực lớn đè nặng lên, khiến hắn ta không thể nào nhúc nhích được.Lúc này, người phong Vương kia cúi đầu liếc nhìn bức ảnh trước mắt, trong mắt ông ta lóe lên tia kinh ngạc.Tuy nhiên, chẳng mấy chốc đã khôi phục như thường.“Còn trẻ như vậy, muốn hủy diệt… hẳn cũng rất dễ dàng!” Kế đó, ông ta tiện tay búng ra một luồng thiên địa pháp tắc lên người Trần Mạc Như.Ầm! Phút chốc, khí kình của cả ngọn núi tuyết đều vọt về phía này.Trần Mạc Như giống như một cái bình nhỏ, tất cả khí kình trong trời đất đều điên cuồng lao vào thân thể hắn ta.Hắn ta có cảm giác mình sắp nổ tung rồi.Thế nhưng… “Ầm!” “Ầm!” … Trong cơ thể hắn ta vang lên một âm thanh nặng nề.Dường như có thứ gì đó được mở ra.Tu vi của Trần Mạc Như tăng lên với tốc độ vô cùng khủng khiếp.Lúc này đây, hắn ta cứ như chết đi, sau đó được tái sinh..