Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1138: 1138: Quá Quen Thuộc!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hắn ta vốn dĩ là một tên b**n th**, chỉ có thể dùng cách thức này để xoa dịu tinh thần hoảng loạn.Những cô gái này nghe thấy bản thân đều được chọn, vừa kinh ngạc vừa sung sướng.Bọn họ cũng không hề có ý ghen tuông này nọ.Đùa sao! Nếu như thật sự làm những chuyện này, Thượng Quan Bắc còn có tâm tư chơi đùa? Cho nên bọn họ thà vui vẻ kiếm tiền, chứ không dại gì mà gây chuyện.Thượng Quan Bắc ôm trọn mấy người bọn họ, đi về phía phòng đã chuẩn bị sẵn.“Nhanh lên! Dẫn đường cho cậu chủ Thượng Quan, mở cửa phòng ra, hôm nay nếu có kẻ nào đi vào làm phiền thì đánh chết cho tôi!” Ông Châu mở cờ trong bụng, lần này chắc là lại sắp kiếm được số tiền lớn rồi.Mỗi lần Thượng Quan Bắc đến thì cũng đủ tiền vốn một tháng của câu lạc bộ Thiên Đường rồi.Đây là nhà họ Thượng Quan đấy, khác xa so với những gia tộc hào môn bình thường, vô cùng giàu có.Tuy nhiên.Đúng lúc Thượng Quan Bắc vừa bước vào phòng VIP.Thì có một giọng nói ung dung vang lên, vọng khắp hội trường.Chỉ thấy một bóng người xuất hiện trên chiếc ghế nằm ở góc khuất trong câu lạc bộ.Thượng Quan Bắc giật mình, cả người run rẩy càng thêm dữ dội! Trên chiếc ghế ấy chính là Vu Kiệt, người vừa rời khỏi sân bay không lâu! Anh từ từ gác chéo chân lên, một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên khóe miệng.“Cậu chủ Thượng Quan, giờ này vẫn có thể hứng như vậy sao!” Giọng của Vu Kiệt tựa như một cây kim đâm Thượng Quan Bắc thương tích đầy người, khiến hắn ta cảm giác vô cùng đau đớn, cứ như có gai nhọn trên lưng.Hắn ta chưa từng nghĩ sẽ lần nữa nghe được giọng nói này.Quá quen thuộc! Hệt như tiếng gọi từ địa ngục.Thượng Quan Bắc hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra sau bằng ánh mắt khó tin..
Hắn ta vốn dĩ là một tên b**n th**, chỉ có thể dùng cách thức này để xoa dịu tinh thần hoảng loạn.
Những cô gái này nghe thấy bản thân đều được chọn, vừa kinh ngạc vừa sung sướng.
Bọn họ cũng không hề có ý ghen tuông này nọ.
Đùa sao!
Nếu như thật sự làm những chuyện này, Thượng Quan Bắc còn có tâm tư chơi đùa?
Cho nên bọn họ thà vui vẻ kiếm tiền, chứ không dại gì mà gây chuyện.
Thượng Quan Bắc ôm trọn mấy người bọn họ, đi về phía phòng đã chuẩn bị sẵn.
“Nhanh lên! Dẫn đường cho cậu chủ Thượng Quan, mở cửa phòng ra, hôm nay nếu có kẻ nào đi vào làm phiền thì đánh chết cho tôi!”
Ông Châu mở cờ trong bụng, lần này chắc là lại sắp kiếm được số tiền lớn rồi.
Mỗi lần Thượng Quan Bắc đến thì cũng đủ tiền vốn một tháng của câu lạc bộ Thiên Đường rồi.
Đây là nhà họ Thượng Quan đấy, khác xa so với những gia tộc hào môn bình thường, vô cùng giàu có.
Tuy nhiên.
Đúng lúc Thượng Quan Bắc vừa bước vào phòng VIP.
Thì có một giọng nói ung dung vang lên, vọng khắp hội trường.
Chỉ thấy một bóng người xuất hiện trên chiếc ghế nằm ở góc khuất trong câu lạc bộ.
Thượng Quan Bắc giật mình, cả người run rẩy càng thêm dữ dội!
Trên chiếc ghế ấy chính là Vu Kiệt, người vừa rời khỏi sân bay không lâu!
Anh từ từ gác chéo chân lên, một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên khóe miệng.
“Cậu chủ Thượng Quan, giờ này vẫn có thể hứng như vậy sao!”
Giọng của Vu Kiệt tựa như một cây kim đâm Thượng Quan Bắc thương tích đầy người, khiến hắn ta cảm giác vô cùng đau đớn, cứ như có gai nhọn trên lưng.
Hắn ta chưa từng nghĩ sẽ lần nữa nghe được giọng nói này.
Quá quen thuộc!
Hệt như tiếng gọi từ địa ngục.
Thượng Quan Bắc hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra sau bằng ánh mắt khó tin.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Hắn ta vốn dĩ là một tên b**n th**, chỉ có thể dùng cách thức này để xoa dịu tinh thần hoảng loạn.Những cô gái này nghe thấy bản thân đều được chọn, vừa kinh ngạc vừa sung sướng.Bọn họ cũng không hề có ý ghen tuông này nọ.Đùa sao! Nếu như thật sự làm những chuyện này, Thượng Quan Bắc còn có tâm tư chơi đùa? Cho nên bọn họ thà vui vẻ kiếm tiền, chứ không dại gì mà gây chuyện.Thượng Quan Bắc ôm trọn mấy người bọn họ, đi về phía phòng đã chuẩn bị sẵn.“Nhanh lên! Dẫn đường cho cậu chủ Thượng Quan, mở cửa phòng ra, hôm nay nếu có kẻ nào đi vào làm phiền thì đánh chết cho tôi!” Ông Châu mở cờ trong bụng, lần này chắc là lại sắp kiếm được số tiền lớn rồi.Mỗi lần Thượng Quan Bắc đến thì cũng đủ tiền vốn một tháng của câu lạc bộ Thiên Đường rồi.Đây là nhà họ Thượng Quan đấy, khác xa so với những gia tộc hào môn bình thường, vô cùng giàu có.Tuy nhiên.Đúng lúc Thượng Quan Bắc vừa bước vào phòng VIP.Thì có một giọng nói ung dung vang lên, vọng khắp hội trường.Chỉ thấy một bóng người xuất hiện trên chiếc ghế nằm ở góc khuất trong câu lạc bộ.Thượng Quan Bắc giật mình, cả người run rẩy càng thêm dữ dội! Trên chiếc ghế ấy chính là Vu Kiệt, người vừa rời khỏi sân bay không lâu! Anh từ từ gác chéo chân lên, một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên khóe miệng.“Cậu chủ Thượng Quan, giờ này vẫn có thể hứng như vậy sao!” Giọng của Vu Kiệt tựa như một cây kim đâm Thượng Quan Bắc thương tích đầy người, khiến hắn ta cảm giác vô cùng đau đớn, cứ như có gai nhọn trên lưng.Hắn ta chưa từng nghĩ sẽ lần nữa nghe được giọng nói này.Quá quen thuộc! Hệt như tiếng gọi từ địa ngục.Thượng Quan Bắc hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra sau bằng ánh mắt khó tin..