Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1139: 1139: Bởi Vì… Có Rất Nhiều Người Chết!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tim hắn ta đập loạn xạ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.Xin đừng là hắn! Đừng là hắn! Đầu Thượng Quan Bắc trống rỗng, hai mắt cũng đã nhòe đi.Cuối cùng, hắn ta cũng nhìn thấy rõ người kia.Đó là một người đàn ông mặc âu phục màu đen, lúc này, trên gương mặt quen thuộc của người nọ nở một nụ cười lạnh lùng.Đôi mắt hệt như rắn độc đang nhìn chòng chọc vào hắn ta.Ầm! Cứ như sét đánh giữa trời quang, phút chốc bổ thẳng vào đầu Thượng Quang Bắc.Hắn ta quả thật không dám tin, thật sự là Vu Kiệt.Anh xuất hiện khiến Thượng Quan Bắc vô cùng kinh ngạc, bị dọa đến mức không nói nên lời.Cơ thể hắn ta càng lúc càng run rẩy dữ dội hơn.Thế nên vòng tay ôm người đẹp hai bên cũng buông thõng.Vu Kiệt nhíu mày, hỏi: “Sao vậy? Sau cậu chủ Thượng Quan không nói gì đi chứ?” Năm người đẹp xung quanh cũng lộ vẻ ngạc nhiên, liếc mắt nhìn nhau.“Anh kia, anh từ đâu đến, sao dám tỏ thái độ như vậy trước mặt cậu Thượng Quan? Nếu không muốn đôi chân này nữa thì cắt bỏ đi!” Một người đẹp tức giận quát.“Đúng đấy, đồ trên người anh cũng hay ho lắm đấy, mặc như đi dự tang lễ vậy, trên người còn có mùi nữa chứ!” Một người đẹp khác cau mày, phất phất tay trước mũi.Quả thật trên người Vu Kiệt có mùi, không chỉ riêng anh, mà tất cả những người tham dự tang lễ đều như vậy, dù sao thì lượng vàng mã đốt cũng quá lớn.Bởi vì… có rất nhiều người chết! Vu Kiệt chẳng đoái hoài gì đến hai cô nàng kia, anh lẳng lặng đứng nhìn Thượng Quan Bắc.“Anh bị điếc hả, đang nói anh đấy!” Thấy Vu Kiệt không đáp, một người đẹp bất mãn nói: “Anh có biết đây là ai không hả? Là cậu Thượng Quan đấy, cậu chủ của một trong bốn gia tộc giàu có nhất thủ đô!” “Thân phận của cậu ấy không phải người như anh có thể trêu vào được đâu, lại còn dám thô lỗ với cậu ấy! Mau quỳ xuống nói xin lỗi đi!” .
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tim hắn ta đập loạn xạ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Xin đừng là hắn!
Đừng là hắn!
Đầu Thượng Quan Bắc trống rỗng, hai mắt cũng đã nhòe đi.
Cuối cùng, hắn ta cũng nhìn thấy rõ người kia.
Đó là một người đàn ông mặc âu phục màu đen, lúc này, trên gương mặt quen thuộc của người nọ nở một nụ cười lạnh lùng.
Đôi mắt hệt như rắn độc đang nhìn chòng chọc vào hắn ta.
Ầm!
Cứ như sét đánh giữa trời quang, phút chốc bổ thẳng vào đầu Thượng Quang Bắc.
Hắn ta quả thật không dám tin, thật sự là Vu Kiệt.
Anh xuất hiện khiến Thượng Quan Bắc vô cùng kinh ngạc, bị dọa đến mức không nói nên lời.
Cơ thể hắn ta càng lúc càng run rẩy dữ dội hơn.
Thế nên vòng tay ôm người đẹp hai bên cũng buông thõng.
Vu Kiệt nhíu mày, hỏi: “Sao vậy? Sau cậu chủ Thượng Quan không nói gì đi chứ?”
Năm người đẹp xung quanh cũng lộ vẻ ngạc nhiên, liếc mắt nhìn nhau.
“Anh kia, anh từ đâu đến, sao dám tỏ thái độ như vậy trước mặt cậu Thượng Quan? Nếu không muốn đôi chân này nữa thì cắt bỏ đi!”
Một người đẹp tức giận quát.
“Đúng đấy, đồ trên người anh cũng hay ho lắm đấy, mặc như đi dự tang lễ vậy, trên người còn có mùi nữa chứ!”
Một người đẹp khác cau mày, phất phất tay trước mũi.
Quả thật trên người Vu Kiệt có mùi, không chỉ riêng anh, mà tất cả những người tham dự tang lễ đều như vậy, dù sao thì lượng vàng mã đốt cũng quá lớn.
Bởi vì… có rất nhiều người chết!
Vu Kiệt chẳng đoái hoài gì đến hai cô nàng kia, anh lẳng lặng đứng nhìn Thượng Quan Bắc.
“Anh bị điếc hả, đang nói anh đấy!”
Thấy Vu Kiệt không đáp, một người đẹp bất mãn nói: “Anh có biết đây là ai không hả? Là cậu Thượng Quan đấy, cậu chủ của một trong bốn gia tộc giàu có nhất thủ đô!”
“Thân phận của cậu ấy không phải người như anh có thể trêu vào được đâu, lại còn dám thô lỗ với cậu ấy! Mau quỳ xuống nói xin lỗi đi!”
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tim hắn ta đập loạn xạ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.Xin đừng là hắn! Đừng là hắn! Đầu Thượng Quan Bắc trống rỗng, hai mắt cũng đã nhòe đi.Cuối cùng, hắn ta cũng nhìn thấy rõ người kia.Đó là một người đàn ông mặc âu phục màu đen, lúc này, trên gương mặt quen thuộc của người nọ nở một nụ cười lạnh lùng.Đôi mắt hệt như rắn độc đang nhìn chòng chọc vào hắn ta.Ầm! Cứ như sét đánh giữa trời quang, phút chốc bổ thẳng vào đầu Thượng Quang Bắc.Hắn ta quả thật không dám tin, thật sự là Vu Kiệt.Anh xuất hiện khiến Thượng Quan Bắc vô cùng kinh ngạc, bị dọa đến mức không nói nên lời.Cơ thể hắn ta càng lúc càng run rẩy dữ dội hơn.Thế nên vòng tay ôm người đẹp hai bên cũng buông thõng.Vu Kiệt nhíu mày, hỏi: “Sao vậy? Sau cậu chủ Thượng Quan không nói gì đi chứ?” Năm người đẹp xung quanh cũng lộ vẻ ngạc nhiên, liếc mắt nhìn nhau.“Anh kia, anh từ đâu đến, sao dám tỏ thái độ như vậy trước mặt cậu Thượng Quan? Nếu không muốn đôi chân này nữa thì cắt bỏ đi!” Một người đẹp tức giận quát.“Đúng đấy, đồ trên người anh cũng hay ho lắm đấy, mặc như đi dự tang lễ vậy, trên người còn có mùi nữa chứ!” Một người đẹp khác cau mày, phất phất tay trước mũi.Quả thật trên người Vu Kiệt có mùi, không chỉ riêng anh, mà tất cả những người tham dự tang lễ đều như vậy, dù sao thì lượng vàng mã đốt cũng quá lớn.Bởi vì… có rất nhiều người chết! Vu Kiệt chẳng đoái hoài gì đến hai cô nàng kia, anh lẳng lặng đứng nhìn Thượng Quan Bắc.“Anh bị điếc hả, đang nói anh đấy!” Thấy Vu Kiệt không đáp, một người đẹp bất mãn nói: “Anh có biết đây là ai không hả? Là cậu Thượng Quan đấy, cậu chủ của một trong bốn gia tộc giàu có nhất thủ đô!” “Thân phận của cậu ấy không phải người như anh có thể trêu vào được đâu, lại còn dám thô lỗ với cậu ấy! Mau quỳ xuống nói xin lỗi đi!” .