Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1144: 1144: Đúng Là Không Đủ Tư Cách

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lại một phút nữa trôi qua…  Vẫn không có ai xuất hiện.Tất cả mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.Bọn họ phát hiện đám bảo vệ đều… mất tích!  Vu Kiệt vẫn thản nhiên ngồi bắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt anh rất bình tĩnh.Đám bảo vệ kia đã sớm bị người của Vu Kiệt khống chế rồi.Thượng Quan Bắc cũng nhận ra điều này, sắc mặt hắn ta càng thêm tái nhợt.Vu Kiệt có chuẩn bị mà đến.Hắn đã sắp sẵn mọi thứ ở đây!   Ngay thời khắc hắn ta bước đến, cũng có nghĩa là đã rơi vào bẫy của Vu Kiệt.Đến nước này, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình!  Tim Thượng Quan Bắc như bị ai đó siết chặt, hắn ta sợ hãi nhìn người đàn ông trước mặt.Lúc này, hắn ta rất hoảng hốt.Cảm giác thất bại nặng nề đánh gục hắn ta.Đám người đẹp bên cạnh lại không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.Bọn họ không biết rõ tình hình, cho nên vẫn tiếp tục công kích Vu Kiệt.“Đồ khốn, đừng có kiêu ngạo như vậy, có lẽ bảo vệ bị điều đi vì chuyện gì đó, nhưng bọn họ sẽ lập tức đến, mày cứ chờ xem!”  “Hừ! Người như mày, thoạt nhìn có vẻ cường tráng đấy, nhưng chắc chỉ là cái thùng rỗng mà thôi!”  “Muốn được cậu Thượng Quan ưu ái thì phải dựa vào bản lĩnh của mình, người như mày cùng lắm chỉ làm được bảo vệ, nhưng mà, ở đây chúng tao sẽ không nhận mày!”  “Đúng là không đủ tư cách, chẳng lẽ mày không biết xấu hổ à?”  “Bớt nói nhảm đi, nếu không quỳ xuống, đợi chị em tao ra tay giúp cậu chủ hả giận thì… hừ, đảm bảo đánh cho mày són ra quần đấy!”  Thậm chí còn có một người đẹp bày ra dáng vẻ đáng yêu, nắm chặt nắm tay nhỏ bé, vô cùng ngây ngô nhìn Thượng Quan Bắc.“Cậu Thượng Quan, cậu yên tâm đi, em sẽ bảo vệ cậu!”  Vu Kiệt thật sự không muốn xem cảnh tượng buồn nôn như thế.Ánh mắt anh thoáng trở nên sắc lạnh, trực tiếp đưa tay ra sau.“Rầm!”.

Lại một phút nữa trôi qua…  

Vẫn không có ai xuất hiện.

Tất cả mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.

Bọn họ phát hiện đám bảo vệ đều… mất tích!  

Vu Kiệt vẫn thản nhiên ngồi bắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt anh rất bình tĩnh.

Đám bảo vệ kia đã sớm bị người của Vu Kiệt khống chế rồi.

Thượng Quan Bắc cũng nhận ra điều này, sắc mặt hắn ta càng thêm tái nhợt.

Vu Kiệt có chuẩn bị mà đến.

Hắn đã sắp sẵn mọi thứ ở đây!   

Ngay thời khắc hắn ta bước đến, cũng có nghĩa là đã rơi vào bẫy của Vu Kiệt.

Đến nước này, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình!  

Tim Thượng Quan Bắc như bị ai đó siết chặt, hắn ta sợ hãi nhìn người đàn ông trước mặt.

Lúc này, hắn ta rất hoảng hốt.

Cảm giác thất bại nặng nề đánh gục hắn ta.

Đám người đẹp bên cạnh lại không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

Bọn họ không biết rõ tình hình, cho nên vẫn tiếp tục công kích Vu Kiệt.

“Đồ khốn, đừng có kiêu ngạo như vậy, có lẽ bảo vệ bị điều đi vì chuyện gì đó, nhưng bọn họ sẽ lập tức đến, mày cứ chờ xem!”  

“Hừ! Người như mày, thoạt nhìn có vẻ cường tráng đấy, nhưng chắc chỉ là cái thùng rỗng mà thôi!”  

“Muốn được cậu Thượng Quan ưu ái thì phải dựa vào bản lĩnh của mình, người như mày cùng lắm chỉ làm được bảo vệ, nhưng mà, ở đây chúng tao sẽ không nhận mày!”  

“Đúng là không đủ tư cách, chẳng lẽ mày không biết xấu hổ à?”  

“Bớt nói nhảm đi, nếu không quỳ xuống, đợi chị em tao ra tay giúp cậu chủ hả giận thì… hừ, đảm bảo đánh cho mày són ra quần đấy!”  

Thậm chí còn có một người đẹp bày ra dáng vẻ đáng yêu, nắm chặt nắm tay nhỏ bé, vô cùng ngây ngô nhìn Thượng Quan Bắc.

“Cậu Thượng Quan, cậu yên tâm đi, em sẽ bảo vệ cậu!”  

Vu Kiệt thật sự không muốn xem cảnh tượng buồn nôn như thế.

Ánh mắt anh thoáng trở nên sắc lạnh, trực tiếp đưa tay ra sau.

“Rầm!”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lại một phút nữa trôi qua…  Vẫn không có ai xuất hiện.Tất cả mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.Bọn họ phát hiện đám bảo vệ đều… mất tích!  Vu Kiệt vẫn thản nhiên ngồi bắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt anh rất bình tĩnh.Đám bảo vệ kia đã sớm bị người của Vu Kiệt khống chế rồi.Thượng Quan Bắc cũng nhận ra điều này, sắc mặt hắn ta càng thêm tái nhợt.Vu Kiệt có chuẩn bị mà đến.Hắn đã sắp sẵn mọi thứ ở đây!   Ngay thời khắc hắn ta bước đến, cũng có nghĩa là đã rơi vào bẫy của Vu Kiệt.Đến nước này, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình!  Tim Thượng Quan Bắc như bị ai đó siết chặt, hắn ta sợ hãi nhìn người đàn ông trước mặt.Lúc này, hắn ta rất hoảng hốt.Cảm giác thất bại nặng nề đánh gục hắn ta.Đám người đẹp bên cạnh lại không hiểu có chuyện gì đang xảy ra.Bọn họ không biết rõ tình hình, cho nên vẫn tiếp tục công kích Vu Kiệt.“Đồ khốn, đừng có kiêu ngạo như vậy, có lẽ bảo vệ bị điều đi vì chuyện gì đó, nhưng bọn họ sẽ lập tức đến, mày cứ chờ xem!”  “Hừ! Người như mày, thoạt nhìn có vẻ cường tráng đấy, nhưng chắc chỉ là cái thùng rỗng mà thôi!”  “Muốn được cậu Thượng Quan ưu ái thì phải dựa vào bản lĩnh của mình, người như mày cùng lắm chỉ làm được bảo vệ, nhưng mà, ở đây chúng tao sẽ không nhận mày!”  “Đúng là không đủ tư cách, chẳng lẽ mày không biết xấu hổ à?”  “Bớt nói nhảm đi, nếu không quỳ xuống, đợi chị em tao ra tay giúp cậu chủ hả giận thì… hừ, đảm bảo đánh cho mày són ra quần đấy!”  Thậm chí còn có một người đẹp bày ra dáng vẻ đáng yêu, nắm chặt nắm tay nhỏ bé, vô cùng ngây ngô nhìn Thượng Quan Bắc.“Cậu Thượng Quan, cậu yên tâm đi, em sẽ bảo vệ cậu!”  Vu Kiệt thật sự không muốn xem cảnh tượng buồn nôn như thế.Ánh mắt anh thoáng trở nên sắc lạnh, trực tiếp đưa tay ra sau.“Rầm!”.

Chương 1144: 1144: Đúng Là Không Đủ Tư Cách