Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1145: 1145: Rốt Cuộc Người Này Là Ai
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Một khẩu súng bắn tỉa được đặt xuống bàn.Khẩu súng bắn tỉa này có lớp vỏ kim loại sáng bóng, vừa âm u, vừa lạnh lẽo.Nó rất lớn, nhất là lúc này, họng súng đang chỉa thẳng vào đám người kia, khiến cả bọn giật mình kinh hãi.Phút chốc, không ai dám lên tiếng.Sự im lặng bao trùm không gian xung quanh, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ.Đám người đẹp đồng loạt ngậm miệng.Từng khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trở nên trắng bệch, môi không ngừng run lên.Mắt của bọn họ đã ngân ngấn nước.Từ trước đến nay, bọn họ đã khi nào gặp phải tình huống như vậy, và cả… thứ vũ khí này! Trong đầu bọn họ lúc này chỉ có một suy nghĩ.Rốt cuộc người này là ai? Sao lại có súng? Hơn thế nữa, khẩu súng kia thoạt nhìn rất đáng sợ.Đúng lúc này, Vu Kiệt từ từ nhếch miệng, nở một nụ cười lạnh.“Không nói nữa à?” Không ai đáp lời anh.Tuy nhiên bọn họ đã dùng hành động để trả lời, không dám nói.Vu Kiệt liếc mắt nhìn mọi người rồi nói: “Nếu vậy thì đến phiên tôi nói!” Anh lập tức quay sang nhìn Thượng Quan Bắc, ánh mắt sắc bén như chim ưng.Giọng anh rét lạnh: “Thượng Quan Bắc, ân oán của tao với mày đã sớm rối như tơ vò, tao còn nhớ trước đó tao đã cảnh cáo mày, nếu còn có lần sau thì tự gánh lấy hậu quả!” Tim Thượng Quan Bắc run bần bật, trong đầu hắn ta lập tức vụt qua ký ức lúc trước.Tim hắn ta đập mỗi lúc một nhanh hơn, thậm chí có cảm giác như sắp vọt lên đến cổ họng.“Mày, mày đang nói gì? Tao không biết!” Thượng Quan Bắc giả vờ không biết, lắc đầu nói..
Một khẩu súng bắn tỉa được đặt xuống bàn.
Khẩu súng bắn tỉa này có lớp vỏ kim loại sáng bóng, vừa âm u, vừa lạnh lẽo.
Nó rất lớn, nhất là lúc này, họng súng đang chỉa thẳng vào đám người kia, khiến cả bọn giật mình kinh hãi.
Phút chốc, không ai dám lên tiếng.
Sự im lặng bao trùm không gian xung quanh, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ.
Đám người đẹp đồng loạt ngậm miệng.
Từng khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trở nên trắng bệch, môi không ngừng run lên.
Mắt của bọn họ đã ngân ngấn nước.
Từ trước đến nay, bọn họ đã khi nào gặp phải tình huống như vậy, và cả… thứ vũ khí này!
Trong đầu bọn họ lúc này chỉ có một suy nghĩ.
Rốt cuộc người này là ai?
Sao lại có súng?
Hơn thế nữa, khẩu súng kia thoạt nhìn rất đáng sợ.
Đúng lúc này, Vu Kiệt từ từ nhếch miệng, nở một nụ cười lạnh.
“Không nói nữa à?”
Không ai đáp lời anh.
Tuy nhiên bọn họ đã dùng hành động để trả lời, không dám nói.
Vu Kiệt liếc mắt nhìn mọi người rồi nói: “Nếu vậy thì đến phiên tôi nói!”
Anh lập tức quay sang nhìn Thượng Quan Bắc, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Giọng anh rét lạnh: “Thượng Quan Bắc, ân oán của tao với mày đã sớm rối như tơ vò, tao còn nhớ trước đó tao đã cảnh cáo mày, nếu còn có lần sau thì tự gánh lấy hậu quả!”
Tim Thượng Quan Bắc run bần bật, trong đầu hắn ta lập tức vụt qua ký ức lúc trước.
Tim hắn ta đập mỗi lúc một nhanh hơn, thậm chí có cảm giác như sắp vọt lên đến cổ họng.
“Mày, mày đang nói gì? Tao không biết!”
Thượng Quan Bắc giả vờ không biết, lắc đầu nói.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Một khẩu súng bắn tỉa được đặt xuống bàn.Khẩu súng bắn tỉa này có lớp vỏ kim loại sáng bóng, vừa âm u, vừa lạnh lẽo.Nó rất lớn, nhất là lúc này, họng súng đang chỉa thẳng vào đám người kia, khiến cả bọn giật mình kinh hãi.Phút chốc, không ai dám lên tiếng.Sự im lặng bao trùm không gian xung quanh, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ.Đám người đẹp đồng loạt ngậm miệng.Từng khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trở nên trắng bệch, môi không ngừng run lên.Mắt của bọn họ đã ngân ngấn nước.Từ trước đến nay, bọn họ đã khi nào gặp phải tình huống như vậy, và cả… thứ vũ khí này! Trong đầu bọn họ lúc này chỉ có một suy nghĩ.Rốt cuộc người này là ai? Sao lại có súng? Hơn thế nữa, khẩu súng kia thoạt nhìn rất đáng sợ.Đúng lúc này, Vu Kiệt từ từ nhếch miệng, nở một nụ cười lạnh.“Không nói nữa à?” Không ai đáp lời anh.Tuy nhiên bọn họ đã dùng hành động để trả lời, không dám nói.Vu Kiệt liếc mắt nhìn mọi người rồi nói: “Nếu vậy thì đến phiên tôi nói!” Anh lập tức quay sang nhìn Thượng Quan Bắc, ánh mắt sắc bén như chim ưng.Giọng anh rét lạnh: “Thượng Quan Bắc, ân oán của tao với mày đã sớm rối như tơ vò, tao còn nhớ trước đó tao đã cảnh cáo mày, nếu còn có lần sau thì tự gánh lấy hậu quả!” Tim Thượng Quan Bắc run bần bật, trong đầu hắn ta lập tức vụt qua ký ức lúc trước.Tim hắn ta đập mỗi lúc một nhanh hơn, thậm chí có cảm giác như sắp vọt lên đến cổ họng.“Mày, mày đang nói gì? Tao không biết!” Thượng Quan Bắc giả vờ không biết, lắc đầu nói..