Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1158: 1158: Cậu Có Hứng Thú Không”
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong hẻm nhỏ lúc này vô cùng yên tĩnh.Cứ như thời gian bị dừng lại ở thời khắc này.Nhiệt độ một lần nữa hạ xuống.“Người lên tiếng… của Thiên Đình…” Khi nghe mấy chữ này, Vu Kiệt cũng cảm thấy có hơi khiếp sợ.Anh nghiêm mặt đánh giá hai người kia.Người trước mắt dù là ngoại hình hay cách nói chuyện cũng đều thể hiện rõ một điều: Ông ta không phải người thường.Một cơn gió thổi qua, tiếng rì rào của gió mang đến cho con hẻm nhỏ một chút sức sống.“Tìm tôi làm gì?” Vu Kiệt thận trọng hỏi.“Cậu xuất thân từ Lang Nha, đồng thời cũng là Lang Vương mạnh mẽ, bây giờ, tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu”.Thái độ của Kha Phi Loan rất bình tĩnh, giọng điệu không kiêu căng, cũng không nịnh hót.Đây chính là bản lĩnh và sự kiêu ngạo mà người lên tiếng của Thiên Đình nên có.“Vấn đề gì?” Mặc dù đối phương là người lên tiếng nhưng Vu Kiệt vẫn luôn duy trì sự cảnh giác.Anh biết rõ người này tìm đến mình không chỉ để tâm sự chuyện lông gà vỏ tỏi.Phải biết, sự hiện hữu của bọn họ chính là tồn tại đỉnh cao.Nên sẽ chẳng ai nhàn rỗi đến tìm anh để nói mấy chuyện vô nghĩa cả.“Nếu như cho cậu thêm một cơ hội nữa để lập lại đội Lang Nha, cậu có hứng thú không?” Vu Kiệt nghiêm túc nhìn ông ta, trong đầu vụt qua những ký ức xưa cũ.Khoảng thời gian cùng chiến đấu với Lang Nha là những ngày khó quên nhất.Đặc biệt là khi nhớ đến chuyện đồng đội hi sinh để cứu mình, lòng anh càng thêm bùi ngùi xúc động.Hiện tại, Vu Kiệt chỉ còn cách cánh cửa phong Thánh một bước nữa thôi, đối với thế gian, anh càng có nhiều cảm ngộ hơn.Dĩ vãng được anh chôn giấu thật sâu trong tim, chưa một ngày nào quên..
Trong hẻm nhỏ lúc này vô cùng yên tĩnh.
Cứ như thời gian bị dừng lại ở thời khắc này.
Nhiệt độ một lần nữa hạ xuống.
“Người lên tiếng… của Thiên Đình…”
Khi nghe mấy chữ này, Vu Kiệt cũng cảm thấy có hơi khiếp sợ.
Anh nghiêm mặt đánh giá hai người kia.
Người trước mắt dù là ngoại hình hay cách nói chuyện cũng đều thể hiện rõ một điều: Ông ta không phải người thường.
Một cơn gió thổi qua, tiếng rì rào của gió mang đến cho con hẻm nhỏ một chút sức sống.
“Tìm tôi làm gì?”
Vu Kiệt thận trọng hỏi.
“Cậu xuất thân từ Lang Nha, đồng thời cũng là Lang Vương mạnh mẽ, bây giờ, tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu”.
Thái độ của Kha Phi Loan rất bình tĩnh, giọng điệu không kiêu căng, cũng không nịnh hót.
Đây chính là bản lĩnh và sự kiêu ngạo mà người lên tiếng của Thiên Đình nên có.
“Vấn đề gì?”
Mặc dù đối phương là người lên tiếng nhưng Vu Kiệt vẫn luôn duy trì sự cảnh giác.
Anh biết rõ người này tìm đến mình không chỉ để tâm sự chuyện lông gà vỏ tỏi.
Phải biết, sự hiện hữu của bọn họ chính là tồn tại đỉnh cao.
Nên sẽ chẳng ai nhàn rỗi đến tìm anh để nói mấy chuyện vô nghĩa cả.
“Nếu như cho cậu thêm một cơ hội nữa để lập lại đội Lang Nha, cậu có hứng thú không?”
Vu Kiệt nghiêm túc nhìn ông ta, trong đầu vụt qua những ký ức xưa cũ.
Khoảng thời gian cùng chiến đấu với Lang Nha là những ngày khó quên nhất.
Đặc biệt là khi nhớ đến chuyện đồng đội hi sinh để cứu mình, lòng anh càng thêm bùi ngùi xúc động.
Hiện tại, Vu Kiệt chỉ còn cách cánh cửa phong Thánh một bước nữa thôi, đối với thế gian, anh càng có nhiều cảm ngộ hơn.
Dĩ vãng được anh chôn giấu thật sâu trong tim, chưa một ngày nào quên.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong hẻm nhỏ lúc này vô cùng yên tĩnh.Cứ như thời gian bị dừng lại ở thời khắc này.Nhiệt độ một lần nữa hạ xuống.“Người lên tiếng… của Thiên Đình…” Khi nghe mấy chữ này, Vu Kiệt cũng cảm thấy có hơi khiếp sợ.Anh nghiêm mặt đánh giá hai người kia.Người trước mắt dù là ngoại hình hay cách nói chuyện cũng đều thể hiện rõ một điều: Ông ta không phải người thường.Một cơn gió thổi qua, tiếng rì rào của gió mang đến cho con hẻm nhỏ một chút sức sống.“Tìm tôi làm gì?” Vu Kiệt thận trọng hỏi.“Cậu xuất thân từ Lang Nha, đồng thời cũng là Lang Vương mạnh mẽ, bây giờ, tôi có một vấn đề muốn hỏi cậu”.Thái độ của Kha Phi Loan rất bình tĩnh, giọng điệu không kiêu căng, cũng không nịnh hót.Đây chính là bản lĩnh và sự kiêu ngạo mà người lên tiếng của Thiên Đình nên có.“Vấn đề gì?” Mặc dù đối phương là người lên tiếng nhưng Vu Kiệt vẫn luôn duy trì sự cảnh giác.Anh biết rõ người này tìm đến mình không chỉ để tâm sự chuyện lông gà vỏ tỏi.Phải biết, sự hiện hữu của bọn họ chính là tồn tại đỉnh cao.Nên sẽ chẳng ai nhàn rỗi đến tìm anh để nói mấy chuyện vô nghĩa cả.“Nếu như cho cậu thêm một cơ hội nữa để lập lại đội Lang Nha, cậu có hứng thú không?” Vu Kiệt nghiêm túc nhìn ông ta, trong đầu vụt qua những ký ức xưa cũ.Khoảng thời gian cùng chiến đấu với Lang Nha là những ngày khó quên nhất.Đặc biệt là khi nhớ đến chuyện đồng đội hi sinh để cứu mình, lòng anh càng thêm bùi ngùi xúc động.Hiện tại, Vu Kiệt chỉ còn cách cánh cửa phong Thánh một bước nữa thôi, đối với thế gian, anh càng có nhiều cảm ngộ hơn.Dĩ vãng được anh chôn giấu thật sâu trong tim, chưa một ngày nào quên..