Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1159: Chương 1159
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chỉ là… xây dựng lại Lang Nha… Vu Kiệt nhíu mày, ý nghĩ này khiến tim anh đập nhanh hơn.“Tôi…” Dáng vẻ của anh cứ như muốn nói lại thôi.Vấn đề này… thật khó trả lời! “Cậu không cần trả lời vội, tôi và cậu có thể trò chuyện!” Kha Phi Loan mỉm cười và nói.Vu Kiệt nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì để nói nữa?” “Thoạt nhìn cậu có vẻ mất kiên nhẫn!”.Ngôn Tình HayKha Phi Loan chợt cười rộ lên, nhưng không khiến người ta cảm thấy hung hăng, vênh váo.Vu Kiệt cũng không cảm thấy phản cảm cho lắm.“Lát nữa tôi còn phải đến sân bay đón ông nội tôi”, Vu Kiệt nhắc.“À, nếu vậy thì ngại quá, dù sao thì chúng tôi cũng không biết kế hoạch của cậu, đành phải tranh thủ khi cậu rảnh rỗi mà thôi!” Kha Phi Loan giải thích.Vu Kiệt không đáp mà tiếp tục chờ đợi.“Vậy để tôi nói ngắn gọn nhé!” Kha Phi Loan mỉm cười và nói: “Phía Thiên Đình muốn đào tạo cậu trở thành… Lưu Mặc Sinh kế tiếp! Là ông Lưu đấy!” Ầm! Trước mắt Vu Kiệt dường như có một cột sét vừa đánh xuống, trong ánh sáng chói lóa, thấp thoáng hình bóng ông cụ kia.Ông đang đứng chắp tay, quay lưng về phía anh.Nhớ đến cái chết của Lưu Mặc Sinh, lòng anh tựa như có một trận lũ quét qua, tâm trạng thoáng chốc trở nên nặng nề.“Bây giờ, cậu nghĩ sao?” Kha Phi Loan dò hỏi.“Sao lại là tôi?” Sau khi lấy lại bình tĩnh, anh liền hỏi.Đúng vậy, Hoa Hạ có nhiều người như vậy, gia tộc mọc lên san sát như rừng cây.Trong quân đội cũng có vô số người chiến công hiển hách, xuất thân cao quý, so với anh, bọn họ càng xứng đáng hơn.Hiện tại người lên tiếng của Thiên Đình nói thẳng anh là người được chọn cuối cùng….
Chỉ là… xây dựng lại Lang Nha…
Vu Kiệt nhíu mày, ý nghĩ này khiến tim anh đập nhanh hơn.
“Tôi…”
Dáng vẻ của anh cứ như muốn nói lại thôi.
Vấn đề này… thật khó trả lời!
“Cậu không cần trả lời vội, tôi và cậu có thể trò chuyện!”
Kha Phi Loan mỉm cười và nói.
Vu Kiệt nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì để nói nữa?”
“Thoạt nhìn cậu có vẻ mất kiên nhẫn!”.
Ngôn Tình Hay
Kha Phi Loan chợt cười rộ lên, nhưng không khiến người ta cảm thấy hung hăng, vênh váo.
Vu Kiệt cũng không cảm thấy phản cảm cho lắm.
“Lát nữa tôi còn phải đến sân bay đón ông nội tôi”, Vu Kiệt nhắc.
“À, nếu vậy thì ngại quá, dù sao thì chúng tôi cũng không biết kế hoạch của cậu, đành phải tranh thủ khi cậu rảnh rỗi mà thôi!”
Kha Phi Loan giải thích.
Vu Kiệt không đáp mà tiếp tục chờ đợi.
“Vậy để tôi nói ngắn gọn nhé!”
Kha Phi Loan mỉm cười và nói: “Phía Thiên Đình muốn đào tạo cậu trở thành… Lưu Mặc Sinh kế tiếp! Là ông Lưu đấy!”
Ầm!
Trước mắt Vu Kiệt dường như có một cột sét vừa đánh xuống, trong ánh sáng chói lóa, thấp thoáng hình bóng ông cụ kia.
Ông đang đứng chắp tay, quay lưng về phía anh.
Nhớ đến cái chết của Lưu Mặc Sinh, lòng anh tựa như có một trận lũ quét qua, tâm trạng thoáng chốc trở nên nặng nề.
“Bây giờ, cậu nghĩ sao?”
Kha Phi Loan dò hỏi.
“Sao lại là tôi?”
Sau khi lấy lại bình tĩnh, anh liền hỏi.
Đúng vậy, Hoa Hạ có nhiều người như vậy, gia tộc mọc lên san sát như rừng cây.
Trong quân đội cũng có vô số người chiến công hiển hách, xuất thân cao quý, so với anh, bọn họ càng xứng đáng hơn.
Hiện tại người lên tiếng của Thiên Đình nói thẳng anh là người được chọn cuối cùng….
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chỉ là… xây dựng lại Lang Nha… Vu Kiệt nhíu mày, ý nghĩ này khiến tim anh đập nhanh hơn.“Tôi…” Dáng vẻ của anh cứ như muốn nói lại thôi.Vấn đề này… thật khó trả lời! “Cậu không cần trả lời vội, tôi và cậu có thể trò chuyện!” Kha Phi Loan mỉm cười và nói.Vu Kiệt nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì để nói nữa?” “Thoạt nhìn cậu có vẻ mất kiên nhẫn!”.Ngôn Tình HayKha Phi Loan chợt cười rộ lên, nhưng không khiến người ta cảm thấy hung hăng, vênh váo.Vu Kiệt cũng không cảm thấy phản cảm cho lắm.“Lát nữa tôi còn phải đến sân bay đón ông nội tôi”, Vu Kiệt nhắc.“À, nếu vậy thì ngại quá, dù sao thì chúng tôi cũng không biết kế hoạch của cậu, đành phải tranh thủ khi cậu rảnh rỗi mà thôi!” Kha Phi Loan giải thích.Vu Kiệt không đáp mà tiếp tục chờ đợi.“Vậy để tôi nói ngắn gọn nhé!” Kha Phi Loan mỉm cười và nói: “Phía Thiên Đình muốn đào tạo cậu trở thành… Lưu Mặc Sinh kế tiếp! Là ông Lưu đấy!” Ầm! Trước mắt Vu Kiệt dường như có một cột sét vừa đánh xuống, trong ánh sáng chói lóa, thấp thoáng hình bóng ông cụ kia.Ông đang đứng chắp tay, quay lưng về phía anh.Nhớ đến cái chết của Lưu Mặc Sinh, lòng anh tựa như có một trận lũ quét qua, tâm trạng thoáng chốc trở nên nặng nề.“Bây giờ, cậu nghĩ sao?” Kha Phi Loan dò hỏi.“Sao lại là tôi?” Sau khi lấy lại bình tĩnh, anh liền hỏi.Đúng vậy, Hoa Hạ có nhiều người như vậy, gia tộc mọc lên san sát như rừng cây.Trong quân đội cũng có vô số người chiến công hiển hách, xuất thân cao quý, so với anh, bọn họ càng xứng đáng hơn.Hiện tại người lên tiếng của Thiên Đình nói thẳng anh là người được chọn cuối cùng….