Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1161: 1161: Vu Kiệt Không Muốn Bị Hạn Chế Như Thế!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Rồi còn các cô, các chú của cậu… chắc tôi không cần phải đề cập đến sức ảnh hưởng của họ đâu nhỉ!”  Kha Phi Loan nhìn thẳng vào Vu Kiệt, hai mắt ông ta sáng bừng, tràn đầy chờ mong.Vu Kiệt khẽ nhíu mày.Những điều mà đối phương đề cập có vẻ như không quá liên quan đến anh, nhưng ngẫm lại, lại thấy gần như hòa cùng nhịp thở với anh.Thấy biểu hiện của Vu Kiệt, Kha Phi Loan tiếp tục nói: “Đúng rồi, quan trọng hơn chính là… tuy cậu đứng ở đỉnh cao nhưng vẫn giữ được bản ngã của mình, trừ gian diệt ác, giúp người yếu thế, phía trên rất coi trọng… điểm này!”  Vu Kiệt lắc đầu.Kha Phi Loan càng thêm kích động nói: “Nếu cậu đồng ý, chuẩn bị thật tốt để kế thừa vị trí của ông Lưu thì tôi sẽ lập tức lập kế hoạch đánh bóng tên tuổi cho cậu, để con đường phía trước của cậu càng thêm thuận buồm xuôi gió!”   Vu Kiệt nhíu chặt mày, dường như không bằng lòng.Lúc này, Kha Phi Loan ném ra lá bài tẩy cuối cùng.“Bây giờ tôi nói với cậu những điều này, phần lớn kế hoạch… cậu nên cảm ơn ông Lưu, đây đều là công lao của ông ấy!”  Dứt lời, tim Vu Kiệt bất giác nảy lên.Anh nhìn thấy trên con đường phía trước, Lưu Mặc Sinh vẫn luôn che chở anh, ông đã vượt qua mọi chông gai, san bằng tất cả vì anh.Tất cả đều vì… điều này?  Tim Vu Kiệt dường như bị búa gõ một cái, khó có thể trấn tĩnh lại.Nếu là lúc trước, chắc chắn anh sẽ đáp ứng không chút do dự.Nhưng hiện tại…  Anh nghĩ đến tồn tại đỉnh cao, rồi lại nghĩ đến Dương Cẩm Tú.Anh nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong suốt hai năm qua, và còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa…  Anh chưa từng thật sự ở bên cạnh người thân.Anh đã nhìn thấy những bất công, xấu xí của thế giới này.Nếu anh chấp nhận kế thừa vị trí của ông Lưu thì chính cái thân phận này sẽ hạn chế mọi hành vi của anh.Bởi vì mỗi một cử động của anh đều đại diện cho quốc gia.Vu Kiệt không muốn bị hạn chế như thế!  Đây là một cơ hội đủ để anh thay đổi vận mệnh.“Tôi từ chối!”  .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Rồi còn các cô, các chú của cậu… chắc tôi không cần phải đề cập đến sức ảnh hưởng của họ đâu nhỉ!”  

Kha Phi Loan nhìn thẳng vào Vu Kiệt, hai mắt ông ta sáng bừng, tràn đầy chờ mong.

Vu Kiệt khẽ nhíu mày.

Những điều mà đối phương đề cập có vẻ như không quá liên quan đến anh, nhưng ngẫm lại, lại thấy gần như hòa cùng nhịp thở với anh.

Thấy biểu hiện của Vu Kiệt, Kha Phi Loan tiếp tục nói: “Đúng rồi, quan trọng hơn chính là… tuy cậu đứng ở đỉnh cao nhưng vẫn giữ được bản ngã của mình, trừ gian diệt ác, giúp người yếu thế, phía trên rất coi trọng… điểm này!”  

Vu Kiệt lắc đầu.

Kha Phi Loan càng thêm kích động nói: “Nếu cậu đồng ý, chuẩn bị thật tốt để kế thừa vị trí của ông Lưu thì tôi sẽ lập tức lập kế hoạch đánh bóng tên tuổi cho cậu, để con đường phía trước của cậu càng thêm thuận buồm xuôi gió!”   

Vu Kiệt nhíu chặt mày, dường như không bằng lòng.

Lúc này, Kha Phi Loan ném ra lá bài tẩy cuối cùng.

“Bây giờ tôi nói với cậu những điều này, phần lớn kế hoạch… cậu nên cảm ơn ông Lưu, đây đều là công lao của ông ấy!”  

Dứt lời, tim Vu Kiệt bất giác nảy lên.

Anh nhìn thấy trên con đường phía trước, Lưu Mặc Sinh vẫn luôn che chở anh, ông đã vượt qua mọi chông gai, san bằng tất cả vì anh.

Tất cả đều vì… điều này?  

Tim Vu Kiệt dường như bị búa gõ một cái, khó có thể trấn tĩnh lại.

Nếu là lúc trước, chắc chắn anh sẽ đáp ứng không chút do dự.

Nhưng hiện tại…  

Anh nghĩ đến tồn tại đỉnh cao, rồi lại nghĩ đến Dương Cẩm Tú.

Anh nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong suốt hai năm qua, và còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa…  

Anh chưa từng thật sự ở bên cạnh người thân.

Anh đã nhìn thấy những bất công, xấu xí của thế giới này.

Nếu anh chấp nhận kế thừa vị trí của ông Lưu thì chính cái thân phận này sẽ hạn chế mọi hành vi của anh.

Bởi vì mỗi một cử động của anh đều đại diện cho quốc gia.

Vu Kiệt không muốn bị hạn chế như thế!  

Đây là một cơ hội đủ để anh thay đổi vận mệnh.

“Tôi từ chối!”  

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Rồi còn các cô, các chú của cậu… chắc tôi không cần phải đề cập đến sức ảnh hưởng của họ đâu nhỉ!”  Kha Phi Loan nhìn thẳng vào Vu Kiệt, hai mắt ông ta sáng bừng, tràn đầy chờ mong.Vu Kiệt khẽ nhíu mày.Những điều mà đối phương đề cập có vẻ như không quá liên quan đến anh, nhưng ngẫm lại, lại thấy gần như hòa cùng nhịp thở với anh.Thấy biểu hiện của Vu Kiệt, Kha Phi Loan tiếp tục nói: “Đúng rồi, quan trọng hơn chính là… tuy cậu đứng ở đỉnh cao nhưng vẫn giữ được bản ngã của mình, trừ gian diệt ác, giúp người yếu thế, phía trên rất coi trọng… điểm này!”  Vu Kiệt lắc đầu.Kha Phi Loan càng thêm kích động nói: “Nếu cậu đồng ý, chuẩn bị thật tốt để kế thừa vị trí của ông Lưu thì tôi sẽ lập tức lập kế hoạch đánh bóng tên tuổi cho cậu, để con đường phía trước của cậu càng thêm thuận buồm xuôi gió!”   Vu Kiệt nhíu chặt mày, dường như không bằng lòng.Lúc này, Kha Phi Loan ném ra lá bài tẩy cuối cùng.“Bây giờ tôi nói với cậu những điều này, phần lớn kế hoạch… cậu nên cảm ơn ông Lưu, đây đều là công lao của ông ấy!”  Dứt lời, tim Vu Kiệt bất giác nảy lên.Anh nhìn thấy trên con đường phía trước, Lưu Mặc Sinh vẫn luôn che chở anh, ông đã vượt qua mọi chông gai, san bằng tất cả vì anh.Tất cả đều vì… điều này?  Tim Vu Kiệt dường như bị búa gõ một cái, khó có thể trấn tĩnh lại.Nếu là lúc trước, chắc chắn anh sẽ đáp ứng không chút do dự.Nhưng hiện tại…  Anh nghĩ đến tồn tại đỉnh cao, rồi lại nghĩ đến Dương Cẩm Tú.Anh nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong suốt hai năm qua, và còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa…  Anh chưa từng thật sự ở bên cạnh người thân.Anh đã nhìn thấy những bất công, xấu xí của thế giới này.Nếu anh chấp nhận kế thừa vị trí của ông Lưu thì chính cái thân phận này sẽ hạn chế mọi hành vi của anh.Bởi vì mỗi một cử động của anh đều đại diện cho quốc gia.Vu Kiệt không muốn bị hạn chế như thế!  Đây là một cơ hội đủ để anh thay đổi vận mệnh.“Tôi từ chối!”  .

Chương 1161: 1161: Vu Kiệt Không Muốn Bị Hạn Chế Như Thế!