Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1160: 1160: Chuyện Này Có Hơi Bất Hợp Lý!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chuyện này có hơi bất hợp lý!  Hơn nữa, anh đã rời khỏi Lang Nha nhiều năm, vì lẽ đó lại càng không hợp quy định.Kha Phi Loan rất bình tĩnh giải thích.“Mấy năm gần đây, Thiên Đình đều biết những chuyện cậu đả làm, làm không tệ, kể cả đối nội lẫn đối ngoại, không có việc gì khiến Thiên Đình thất vọng”.“Hơn nữa thực lực bản thân của cậu cũng không tồi, bây giờ… hình như cậu sắp trở thành người phong Thánh rồi, còn trẻ như vậy mà đã phong Thánh, quả thật hiếm thấy!”  Vu Kiệt lắc đầu đáp: “Chuyện phong Thánh vẫn còn quá sớm để nói, có rất nhiều người dừng lại trước cánh cửa phong Thánh suốt trăm năm đấy thôi!”  Kha Phi Loan không tiếp tục theo đuổi đề tài này, bởi vì ông ta biết Vu Kiệt không phải người như vậy.“Cậu cũng được Quốc Phái coi trọng, hơn nữa Y Thánh và Võ Thánh đều là thầy của cậu, tất cả những điều này… phóng mắt khắp cả nước cũng chỉ có cậu là sáng chói nhất!”  “Sức ảnh hưởng của cậu trong tổ chức Đệ Nhất lại không nhỏ, về phần tổ Báo, không cần tôi phải nói, chắc cậu cũng đã biết rõ lai lịch của bọn họ”.Những lời của Kha Phi Loan xem như đã cảnh tỉnh Vu Kiệt.Anh rất mạnh, không chỉ riêng thực lực, mà các tổ chức có liên quan đến anh cũng khiến Thiên Đình phải lo ngại.Vu Kiệt không lên tiếng, anh chờ đối phương nói tiếp.Kha Phi Loan cũng không dông dài, ông ta tiếp tục đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi chết, ông Lưu đã cảnh tỉnh mấy vị trong tòa nhà, tất cả là vì cậu!”  “Những lời kia đã khiến các vị cấp cao quyết định, người trẻ tuổi đáng để bọn họ bồi dưỡng chỉ có thể là cậu!”  Vu Kiệt hít sâu một hơi, sau đó khẽ thở dài.Tim anh không còn cảm giác đè nén, căng thẳng như trước.Khóe miệng anh hơi nhếch lên tạo thành một đường cong hờ hững.“Tôi biết rất rõ, những thứ đó… chỉ cần Thiên Đình muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể đào tạo một người như vậy!”  Những lời này của Vu Kiệt xem như từ chối.Bởi vì lời của đối phương không đủ để tác động đến anh.Ông Lưu chết, cho đến bây giờ Vu Kiệt vẫn luôn tin đó là chuyện ngoài ý muốn.Kha Phi Loan cũng không cảm thấy bất ngờ, ông ta vẫn giữ nụ cười trên môi.“Có một số thứ không thể tách rời được, ví dụ như gia đình của cậu, địa vị của nhà họ Lý tại thủ đô, còn có sức ảnh hưởng của ông cụ Lý!”.

Chuyện này có hơi bất hợp lý!  

Hơn nữa, anh đã rời khỏi Lang Nha nhiều năm, vì lẽ đó lại càng không hợp quy định.

Kha Phi Loan rất bình tĩnh giải thích.

“Mấy năm gần đây, Thiên Đình đều biết những chuyện cậu đả làm, làm không tệ, kể cả đối nội lẫn đối ngoại, không có việc gì khiến Thiên Đình thất vọng”.

“Hơn nữa thực lực bản thân của cậu cũng không tồi, bây giờ… hình như cậu sắp trở thành người phong Thánh rồi, còn trẻ như vậy mà đã phong Thánh, quả thật hiếm thấy!”  

Vu Kiệt lắc đầu đáp: “Chuyện phong Thánh vẫn còn quá sớm để nói, có rất nhiều người dừng lại trước cánh cửa phong Thánh suốt trăm năm đấy thôi!”  

Kha Phi Loan không tiếp tục theo đuổi đề tài này, bởi vì ông ta biết Vu Kiệt không phải người như vậy.

“Cậu cũng được Quốc Phái coi trọng, hơn nữa Y Thánh và Võ Thánh đều là thầy của cậu, tất cả những điều này… phóng mắt khắp cả nước cũng chỉ có cậu là sáng chói nhất!”  

“Sức ảnh hưởng của cậu trong tổ chức Đệ Nhất lại không nhỏ, về phần tổ Báo, không cần tôi phải nói, chắc cậu cũng đã biết rõ lai lịch của bọn họ”.

Những lời của Kha Phi Loan xem như đã cảnh tỉnh Vu Kiệt.

Anh rất mạnh, không chỉ riêng thực lực, mà các tổ chức có liên quan đến anh cũng khiến Thiên Đình phải lo ngại.

Vu Kiệt không lên tiếng, anh chờ đối phương nói tiếp.

Kha Phi Loan cũng không dông dài, ông ta tiếp tục đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi chết, ông Lưu đã cảnh tỉnh mấy vị trong tòa nhà, tất cả là vì cậu!”  

“Những lời kia đã khiến các vị cấp cao quyết định, người trẻ tuổi đáng để bọn họ bồi dưỡng chỉ có thể là cậu!”  

Vu Kiệt hít sâu một hơi, sau đó khẽ thở dài.

Tim anh không còn cảm giác đè nén, căng thẳng như trước.

Khóe miệng anh hơi nhếch lên tạo thành một đường cong hờ hững.

“Tôi biết rất rõ, những thứ đó… chỉ cần Thiên Đình muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể đào tạo một người như vậy!”  

Những lời này của Vu Kiệt xem như từ chối.

Bởi vì lời của đối phương không đủ để tác động đến anh.

Ông Lưu chết, cho đến bây giờ Vu Kiệt vẫn luôn tin đó là chuyện ngoài ý muốn.

Kha Phi Loan cũng không cảm thấy bất ngờ, ông ta vẫn giữ nụ cười trên môi.

“Có một số thứ không thể tách rời được, ví dụ như gia đình của cậu, địa vị của nhà họ Lý tại thủ đô, còn có sức ảnh hưởng của ông cụ Lý!”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chuyện này có hơi bất hợp lý!  Hơn nữa, anh đã rời khỏi Lang Nha nhiều năm, vì lẽ đó lại càng không hợp quy định.Kha Phi Loan rất bình tĩnh giải thích.“Mấy năm gần đây, Thiên Đình đều biết những chuyện cậu đả làm, làm không tệ, kể cả đối nội lẫn đối ngoại, không có việc gì khiến Thiên Đình thất vọng”.“Hơn nữa thực lực bản thân của cậu cũng không tồi, bây giờ… hình như cậu sắp trở thành người phong Thánh rồi, còn trẻ như vậy mà đã phong Thánh, quả thật hiếm thấy!”  Vu Kiệt lắc đầu đáp: “Chuyện phong Thánh vẫn còn quá sớm để nói, có rất nhiều người dừng lại trước cánh cửa phong Thánh suốt trăm năm đấy thôi!”  Kha Phi Loan không tiếp tục theo đuổi đề tài này, bởi vì ông ta biết Vu Kiệt không phải người như vậy.“Cậu cũng được Quốc Phái coi trọng, hơn nữa Y Thánh và Võ Thánh đều là thầy của cậu, tất cả những điều này… phóng mắt khắp cả nước cũng chỉ có cậu là sáng chói nhất!”  “Sức ảnh hưởng của cậu trong tổ chức Đệ Nhất lại không nhỏ, về phần tổ Báo, không cần tôi phải nói, chắc cậu cũng đã biết rõ lai lịch của bọn họ”.Những lời của Kha Phi Loan xem như đã cảnh tỉnh Vu Kiệt.Anh rất mạnh, không chỉ riêng thực lực, mà các tổ chức có liên quan đến anh cũng khiến Thiên Đình phải lo ngại.Vu Kiệt không lên tiếng, anh chờ đối phương nói tiếp.Kha Phi Loan cũng không dông dài, ông ta tiếp tục đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi chết, ông Lưu đã cảnh tỉnh mấy vị trong tòa nhà, tất cả là vì cậu!”  “Những lời kia đã khiến các vị cấp cao quyết định, người trẻ tuổi đáng để bọn họ bồi dưỡng chỉ có thể là cậu!”  Vu Kiệt hít sâu một hơi, sau đó khẽ thở dài.Tim anh không còn cảm giác đè nén, căng thẳng như trước.Khóe miệng anh hơi nhếch lên tạo thành một đường cong hờ hững.“Tôi biết rất rõ, những thứ đó… chỉ cần Thiên Đình muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể đào tạo một người như vậy!”  Những lời này của Vu Kiệt xem như từ chối.Bởi vì lời của đối phương không đủ để tác động đến anh.Ông Lưu chết, cho đến bây giờ Vu Kiệt vẫn luôn tin đó là chuyện ngoài ý muốn.Kha Phi Loan cũng không cảm thấy bất ngờ, ông ta vẫn giữ nụ cười trên môi.“Có một số thứ không thể tách rời được, ví dụ như gia đình của cậu, địa vị của nhà họ Lý tại thủ đô, còn có sức ảnh hưởng của ông cụ Lý!”.

Chương 1160: 1160: Chuyện Này Có Hơi Bất Hợp Lý!