Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1174: 1174: Là Trưởng Bối Của Hắn Đấy!”
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Thượng Quan Phiệt vội vàng bước đến hỏi, ánh mắt ông ta lộ vẻ chờ mong.“Cậu chủ nói… không gặp!” Quản gia nói đúng sự thật, giọng không kiêu ngạo cũng không nịnh hót.“Không… không gặp?” Sắc mặt Thượng Quan Phiệt thoáng cái trở nên trắng bệch, không còn chút máu.Miệng ông ta há to, lắp bắp lặp lại hai chữ kia.Mắt không ngừng tìm kiếm xung quanh, trông có vẻ rất lo lắng.“Không gặp? Sao lại không gặp?” “Hắn muốn bức nhà Thượng Quan vào đường cùng sao?” “Cháu của tôi phải làm sao bây giờ? Cháu của tôi phải làm sao bây giờ?” Hai tay Thượng Quan Phiệt run run, ánh mắt trông mong nhìn về phía quản gia.Tuy nhiên, quản gia vẫn đứng yên tại chỗ, dường như tất cả không hề liên quan đến ông ta.Những chuyện mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, sao quản gia có thể không biết chứ? Cho nên khi Thượng Quan Phiệt đến tìm cậu chủ của mình, ông ta cảm thấy rất khó hiểu, không biết rốt cuộc người này muốn gì.Có điều, một câu “Không gặp!” của Vu Kiệt rất dứt khoát, nếu là người bình thường e là không đủ can đảm để nói vậy.Nhưng ai bảo anh là tôn thái tử nhà họ Lý cơ chứ? “Ông vào thông báo lần nữa, tôi là gia chủ nhà Thượng Quan - một trong bốn gia tộc lớn của thủ đô đấy, là một nhân vật lớn có khả năng khiến thủ đô xoay chuyển!” “Hắn dựa vào cái gì mà dám không gặp tôi! Chưa hết, dù gì tôi cũng là bậc cha chú, là trưởng bối của hắn đấy!” “Ông đi mau đi, đi ngay bây giờ!” Thượng Quan Phiệt bắt đầu nóng nảy… liên tục thúc giục quản gia, càng lúc càng lớn tiếng.Thế nhưng, quản gia vẫn không đi.Bởi vì cậu chủ nói không gặp thì chính là không gặp.Mối thù giữa nhà họ Lý và nhà Thượng Quan có thể nói là rất sâu đậm.Ông ta cũng không muốn lội vào vũng nước đục này, tự chuốc lấy phiền toái.Thấy quản gia vẫn không nhúc nhích, Thượng Quan Phiệt càng thêm sốt ruột.Nhưng ông ta lại không dám động tay, chỉ có thể lo lắng đi qua đi lại trong sảnh..
Thượng Quan Phiệt vội vàng bước đến hỏi, ánh mắt ông ta lộ vẻ chờ mong.
“Cậu chủ nói… không gặp!”
Quản gia nói đúng sự thật, giọng không kiêu ngạo cũng không nịnh hót.
“Không… không gặp?”
Sắc mặt Thượng Quan Phiệt thoáng cái trở nên trắng bệch, không còn chút máu.
Miệng ông ta há to, lắp bắp lặp lại hai chữ kia.
Mắt không ngừng tìm kiếm xung quanh, trông có vẻ rất lo lắng.
“Không gặp? Sao lại không gặp?”
“Hắn muốn bức nhà Thượng Quan vào đường cùng sao?”
“Cháu của tôi phải làm sao bây giờ? Cháu của tôi phải làm sao bây giờ?”
Hai tay Thượng Quan Phiệt run run, ánh mắt trông mong nhìn về phía quản gia.
Tuy nhiên, quản gia vẫn đứng yên tại chỗ, dường như tất cả không hề liên quan đến ông ta.
Những chuyện mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, sao quản gia có thể không biết chứ?
Cho nên khi Thượng Quan Phiệt đến tìm cậu chủ của mình, ông ta cảm thấy rất khó hiểu, không biết rốt cuộc người này muốn gì.
Có điều, một câu “Không gặp!” của Vu Kiệt rất dứt khoát, nếu là người bình thường e là không đủ can đảm để nói vậy.
Nhưng ai bảo anh là tôn thái tử nhà họ Lý cơ chứ?
“Ông vào thông báo lần nữa, tôi là gia chủ nhà Thượng Quan - một trong bốn gia tộc lớn của thủ đô đấy, là một nhân vật lớn có khả năng khiến thủ đô xoay chuyển!”
“Hắn dựa vào cái gì mà dám không gặp tôi! Chưa hết, dù gì tôi cũng là bậc cha chú, là trưởng bối của hắn đấy!”
“Ông đi mau đi, đi ngay bây giờ!”
Thượng Quan Phiệt bắt đầu nóng nảy… liên tục thúc giục quản gia, càng lúc càng lớn tiếng.
Thế nhưng, quản gia vẫn không đi.
Bởi vì cậu chủ nói không gặp thì chính là không gặp.
Mối thù giữa nhà họ Lý và nhà Thượng Quan có thể nói là rất sâu đậm.
Ông ta cũng không muốn lội vào vũng nước đục này, tự chuốc lấy phiền toái.
Thấy quản gia vẫn không nhúc nhích, Thượng Quan Phiệt càng thêm sốt ruột.
Nhưng ông ta lại không dám động tay, chỉ có thể lo lắng đi qua đi lại trong sảnh.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Thượng Quan Phiệt vội vàng bước đến hỏi, ánh mắt ông ta lộ vẻ chờ mong.“Cậu chủ nói… không gặp!” Quản gia nói đúng sự thật, giọng không kiêu ngạo cũng không nịnh hót.“Không… không gặp?” Sắc mặt Thượng Quan Phiệt thoáng cái trở nên trắng bệch, không còn chút máu.Miệng ông ta há to, lắp bắp lặp lại hai chữ kia.Mắt không ngừng tìm kiếm xung quanh, trông có vẻ rất lo lắng.“Không gặp? Sao lại không gặp?” “Hắn muốn bức nhà Thượng Quan vào đường cùng sao?” “Cháu của tôi phải làm sao bây giờ? Cháu của tôi phải làm sao bây giờ?” Hai tay Thượng Quan Phiệt run run, ánh mắt trông mong nhìn về phía quản gia.Tuy nhiên, quản gia vẫn đứng yên tại chỗ, dường như tất cả không hề liên quan đến ông ta.Những chuyện mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, sao quản gia có thể không biết chứ? Cho nên khi Thượng Quan Phiệt đến tìm cậu chủ của mình, ông ta cảm thấy rất khó hiểu, không biết rốt cuộc người này muốn gì.Có điều, một câu “Không gặp!” của Vu Kiệt rất dứt khoát, nếu là người bình thường e là không đủ can đảm để nói vậy.Nhưng ai bảo anh là tôn thái tử nhà họ Lý cơ chứ? “Ông vào thông báo lần nữa, tôi là gia chủ nhà Thượng Quan - một trong bốn gia tộc lớn của thủ đô đấy, là một nhân vật lớn có khả năng khiến thủ đô xoay chuyển!” “Hắn dựa vào cái gì mà dám không gặp tôi! Chưa hết, dù gì tôi cũng là bậc cha chú, là trưởng bối của hắn đấy!” “Ông đi mau đi, đi ngay bây giờ!” Thượng Quan Phiệt bắt đầu nóng nảy… liên tục thúc giục quản gia, càng lúc càng lớn tiếng.Thế nhưng, quản gia vẫn không đi.Bởi vì cậu chủ nói không gặp thì chính là không gặp.Mối thù giữa nhà họ Lý và nhà Thượng Quan có thể nói là rất sâu đậm.Ông ta cũng không muốn lội vào vũng nước đục này, tự chuốc lấy phiền toái.Thấy quản gia vẫn không nhúc nhích, Thượng Quan Phiệt càng thêm sốt ruột.Nhưng ông ta lại không dám động tay, chỉ có thể lo lắng đi qua đi lại trong sảnh..