Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1175: 1175: Sao Tất Cả Lại Thay Đổi Thành Như Vậy
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta dần dần lộ vẻ bất đắc dĩ.Đúng vậy, Vu Kiệt không muốn gặp thì ông ta cũng hết cách.Nghĩ đến những việc mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, ông ta càng thêm bất đắc dĩ.Chính vì lẽ đó, tại sao Vu Kiệt lại phải gặp ông ta chứ? Mà dù có gặp thì tại sao hắn phải giúp ông ta? Vì ông ta lớn tuổi à? Hay vì nể mặt? Càng nghĩ, Thượng Quan Phiệt càng tuyệt vọng.Chẳng lẽ vận số của nhà Thượng Quan đã tận rồi sao? Ông ta chợt nhớ đến ông nội và bố của mình.Nhà Thượng Quan đã trải qua biết bao sóng gió, có được ngày hôm nay là nhờ sự cố gắng của các thế hệ trước, chẳng lẽ đến bây giờ lại lụn bại trong tay ông ta? Tim Thượng Quan Phiệt bắt đầu đập nhanh hơn.Trên mặt cũng xuất hiện sự sợ hãi và khủng hoảng.Ông ta nghĩ đến chuyện mấy năm sau, nghĩ đến tình cảnh mà mình phải đối mặt khi xuống suối vàng.Ông ta sẽ phải chịu sự chỉ trích của ông bà tổ tiên.Bởi vì ông ta đã làm ra chuyện có lỗi với nhà Thượng Quan.Trải qua trận phong ba này, từ nay về sau, nhà Thượng Quan sẽ suy bại.Tuy rằng của cải vô số, nhưng không có Thượng Quan Bắc thì nhà Thượng Quan còn tiếp tục tồn tại vì điều gì nữa chứ? Ở cái tuổi này rồi, trong lòng Thượng Quan Phiệt có vô vàn cảm xúc, hận không thể nhanh chóng rời khỏi đây.Ông ta nhớ rất rõ, từ nhỏ cho đến lớn, bản thân vẫn luôn làm theo những lời bố mẹ đã dạy, thế nhưng cho đến hiện tại, sao tất cả lại thay đổi thành như vậy? Dần dần, trong lòng Thượng Quan Phiệt càng lúc càng cảm thấy khó chịu, có rất nhiều suy nghĩ vụt qua trong đầu.Đầu ông ta trống rỗng, bước đi trong vô thức.Rời khỏi đây.Đến nước này chỉ có thể rời đi, có nán lại thì cũng là phí công vô ích.Còn không bằng nghĩ biện pháp khác.Nhưng ngay lúc này… Quản gia ngẩng đầu lên, lướt qua Thượng Quan Phiệt, nhìn về phía xa xa.“Ông chủ, ông đã về!” Giọng điệu đơn giản, dứt khoát, cứ như đang nói chuyện nhà..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ông ta dần dần lộ vẻ bất đắc dĩ.
Đúng vậy, Vu Kiệt không muốn gặp thì ông ta cũng hết cách.
Nghĩ đến những việc mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, ông ta càng thêm bất đắc dĩ.
Chính vì lẽ đó, tại sao Vu Kiệt lại phải gặp ông ta chứ?
Mà dù có gặp thì tại sao hắn phải giúp ông ta?
Vì ông ta lớn tuổi à? Hay vì nể mặt?
Càng nghĩ, Thượng Quan Phiệt càng tuyệt vọng.
Chẳng lẽ vận số của nhà Thượng Quan đã tận rồi sao?
Ông ta chợt nhớ đến ông nội và bố của mình.
Nhà Thượng Quan đã trải qua biết bao sóng gió, có được ngày hôm nay là nhờ sự cố gắng của các thế hệ trước, chẳng lẽ đến bây giờ lại lụn bại trong tay ông ta?
Tim Thượng Quan Phiệt bắt đầu đập nhanh hơn.
Trên mặt cũng xuất hiện sự sợ hãi và khủng hoảng.
Ông ta nghĩ đến chuyện mấy năm sau, nghĩ đến tình cảnh mà mình phải đối mặt khi xuống suối vàng.
Ông ta sẽ phải chịu sự chỉ trích của ông bà tổ tiên.
Bởi vì ông ta đã làm ra chuyện có lỗi với nhà Thượng Quan.
Trải qua trận phong ba này, từ nay về sau, nhà Thượng Quan sẽ suy bại.
Tuy rằng của cải vô số, nhưng không có Thượng Quan Bắc thì nhà Thượng Quan còn tiếp tục tồn tại vì điều gì nữa chứ?
Ở cái tuổi này rồi, trong lòng Thượng Quan Phiệt có vô vàn cảm xúc, hận không thể nhanh chóng rời khỏi đây.
Ông ta nhớ rất rõ, từ nhỏ cho đến lớn, bản thân vẫn luôn làm theo những lời bố mẹ đã dạy, thế nhưng cho đến hiện tại, sao tất cả lại thay đổi thành như vậy?
Dần dần, trong lòng Thượng Quan Phiệt càng lúc càng cảm thấy khó chịu, có rất nhiều suy nghĩ vụt qua trong đầu.
Đầu ông ta trống rỗng, bước đi trong vô thức.
Rời khỏi đây.
Đến nước này chỉ có thể rời đi, có nán lại thì cũng là phí công vô ích.
Còn không bằng nghĩ biện pháp khác.
Nhưng ngay lúc này…
Quản gia ngẩng đầu lên, lướt qua Thượng Quan Phiệt, nhìn về phía xa xa.
“Ông chủ, ông đã về!”
Giọng điệu đơn giản, dứt khoát, cứ như đang nói chuyện nhà.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta dần dần lộ vẻ bất đắc dĩ.Đúng vậy, Vu Kiệt không muốn gặp thì ông ta cũng hết cách.Nghĩ đến những việc mà nhà Thượng Quan đã làm với Vu Kiệt, ông ta càng thêm bất đắc dĩ.Chính vì lẽ đó, tại sao Vu Kiệt lại phải gặp ông ta chứ? Mà dù có gặp thì tại sao hắn phải giúp ông ta? Vì ông ta lớn tuổi à? Hay vì nể mặt? Càng nghĩ, Thượng Quan Phiệt càng tuyệt vọng.Chẳng lẽ vận số của nhà Thượng Quan đã tận rồi sao? Ông ta chợt nhớ đến ông nội và bố của mình.Nhà Thượng Quan đã trải qua biết bao sóng gió, có được ngày hôm nay là nhờ sự cố gắng của các thế hệ trước, chẳng lẽ đến bây giờ lại lụn bại trong tay ông ta? Tim Thượng Quan Phiệt bắt đầu đập nhanh hơn.Trên mặt cũng xuất hiện sự sợ hãi và khủng hoảng.Ông ta nghĩ đến chuyện mấy năm sau, nghĩ đến tình cảnh mà mình phải đối mặt khi xuống suối vàng.Ông ta sẽ phải chịu sự chỉ trích của ông bà tổ tiên.Bởi vì ông ta đã làm ra chuyện có lỗi với nhà Thượng Quan.Trải qua trận phong ba này, từ nay về sau, nhà Thượng Quan sẽ suy bại.Tuy rằng của cải vô số, nhưng không có Thượng Quan Bắc thì nhà Thượng Quan còn tiếp tục tồn tại vì điều gì nữa chứ? Ở cái tuổi này rồi, trong lòng Thượng Quan Phiệt có vô vàn cảm xúc, hận không thể nhanh chóng rời khỏi đây.Ông ta nhớ rất rõ, từ nhỏ cho đến lớn, bản thân vẫn luôn làm theo những lời bố mẹ đã dạy, thế nhưng cho đến hiện tại, sao tất cả lại thay đổi thành như vậy? Dần dần, trong lòng Thượng Quan Phiệt càng lúc càng cảm thấy khó chịu, có rất nhiều suy nghĩ vụt qua trong đầu.Đầu ông ta trống rỗng, bước đi trong vô thức.Rời khỏi đây.Đến nước này chỉ có thể rời đi, có nán lại thì cũng là phí công vô ích.Còn không bằng nghĩ biện pháp khác.Nhưng ngay lúc này… Quản gia ngẩng đầu lên, lướt qua Thượng Quan Phiệt, nhìn về phía xa xa.“Ông chủ, ông đã về!” Giọng điệu đơn giản, dứt khoát, cứ như đang nói chuyện nhà..