Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1187: Chương 1187
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lý Nam gật đầu, quay đầu lại nháy mắt với người phía sau.Người hầu đứng phía sau lưng ông bưng theo rất nhiều lễ vật bước tới,“Đây là một số quà tặng bố đã chọn cho con mang theo, con mang hết đi đi, tuy con không biết sở thích của ông ngoại, nhưng bố đã từng nghe mẹ con nói rồi”.“Những món quà này là tấm lòng của mọi người trong nhà, chỉ không biết hơn hai mươi năm rồi, sở thích của ông cụ có thay đổi gì không”.“Tóm lại là cứ tặng cho ông cụ, con cũng đỡ phải suy nghĩ đau đầu”.Lúc Lý Nam nói những lời này, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.Nhưng mà Vu Kiệt cảm thấy, đây là niệm tưởng của Lý Nam dành cho mẹ anh.Thời gian trôi qua đã lâu rồi, nhưng ông vẫn ghi nhớ mọi điều rõ ràng như vậy.Hơn hai mươi năm, ông vẫn chưa từng quên những lời bà nói.Cho dù là vài ba sở thích của ông ngoại, ông cũng luôn khắc ghi trong lòng.“Vâng ạ, con sẽ mang biếu ông ngoại”.Vu Kiệt gật đầu.Ông cụ Lý cũng như Lý Nam không dặn dò gì thêm, chỉ nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.Vu Kiệt xoay người đi ngay.Người hầu cũng bưng những món quà kia đi theo, chất lên xe.Trong lúc Vu Kiệt bước ra cửa…Di động của Cổ Thu bỗng nhiên reo vang.Ông ta ngạc nhiên nhìn chiếc di động, chân mày khẽ nhíu.Đây là cuộc điện thoại đến từ Chí Nam Quan Hải.Vài phút sau.Cổ Thu đột nhiên biến sắc.“Ông cụ, ông nói cái gì? Ông ngoại của Tiểu Kiệt chưa trở về đảo?”“Còn bảo tôi đưa thằng bé đến nước Tịch sao?”Khi ông nói xong vẫn còn hoang mang chưa hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.Nhưng ngay sau đó.Con ngươi ông chợt co lại, trong lòng than thở: Chết tiệt thật! Ông già gàn dở này không phải là đi đến nơi đó rồi đấy chứ!.
Lý Nam gật đầu, quay đầu lại nháy mắt với người phía sau.
Người hầu đứng phía sau lưng ông bưng theo rất nhiều lễ vật bước tới,
“Đây là một số quà tặng bố đã chọn cho con mang theo, con mang hết đi đi, tuy con không biết sở thích của ông ngoại, nhưng bố đã từng nghe mẹ con nói rồi”.
“Những món quà này là tấm lòng của mọi người trong nhà, chỉ không biết hơn hai mươi năm rồi, sở thích của ông cụ có thay đổi gì không”.
“Tóm lại là cứ tặng cho ông cụ, con cũng đỡ phải suy nghĩ đau đầu”.
Lúc Lý Nam nói những lời này, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.
Nhưng mà Vu Kiệt cảm thấy, đây là niệm tưởng của Lý Nam dành cho mẹ anh.
Thời gian trôi qua đã lâu rồi, nhưng ông vẫn ghi nhớ mọi điều rõ ràng như vậy.
Hơn hai mươi năm, ông vẫn chưa từng quên những lời bà nói.
Cho dù là vài ba sở thích của ông ngoại, ông cũng luôn khắc ghi trong lòng.
“Vâng ạ, con sẽ mang biếu ông ngoại”.
Vu Kiệt gật đầu.
Ông cụ Lý cũng như Lý Nam không dặn dò gì thêm, chỉ nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.
Vu Kiệt xoay người đi ngay.
Người hầu cũng bưng những món quà kia đi theo, chất lên xe.
Trong lúc Vu Kiệt bước ra cửa…
Di động của Cổ Thu bỗng nhiên reo vang.
Ông ta ngạc nhiên nhìn chiếc di động, chân mày khẽ nhíu.
Đây là cuộc điện thoại đến từ Chí Nam Quan Hải.
Vài phút sau.
Cổ Thu đột nhiên biến sắc.
“Ông cụ, ông nói cái gì? Ông ngoại của Tiểu Kiệt chưa trở về đảo?”
“Còn bảo tôi đưa thằng bé đến nước Tịch sao?”
Khi ông nói xong vẫn còn hoang mang chưa hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.
Nhưng ngay sau đó.
Con ngươi ông chợt co lại, trong lòng than thở: Chết tiệt thật! Ông già gàn dở này không phải là đi đến nơi đó rồi đấy chứ!.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Lý Nam gật đầu, quay đầu lại nháy mắt với người phía sau.Người hầu đứng phía sau lưng ông bưng theo rất nhiều lễ vật bước tới,“Đây là một số quà tặng bố đã chọn cho con mang theo, con mang hết đi đi, tuy con không biết sở thích của ông ngoại, nhưng bố đã từng nghe mẹ con nói rồi”.“Những món quà này là tấm lòng của mọi người trong nhà, chỉ không biết hơn hai mươi năm rồi, sở thích của ông cụ có thay đổi gì không”.“Tóm lại là cứ tặng cho ông cụ, con cũng đỡ phải suy nghĩ đau đầu”.Lúc Lý Nam nói những lời này, sắc mặt vô cùng bình tĩnh.Nhưng mà Vu Kiệt cảm thấy, đây là niệm tưởng của Lý Nam dành cho mẹ anh.Thời gian trôi qua đã lâu rồi, nhưng ông vẫn ghi nhớ mọi điều rõ ràng như vậy.Hơn hai mươi năm, ông vẫn chưa từng quên những lời bà nói.Cho dù là vài ba sở thích của ông ngoại, ông cũng luôn khắc ghi trong lòng.“Vâng ạ, con sẽ mang biếu ông ngoại”.Vu Kiệt gật đầu.Ông cụ Lý cũng như Lý Nam không dặn dò gì thêm, chỉ nhìn theo bóng lưng Vu Kiệt.Vu Kiệt xoay người đi ngay.Người hầu cũng bưng những món quà kia đi theo, chất lên xe.Trong lúc Vu Kiệt bước ra cửa…Di động của Cổ Thu bỗng nhiên reo vang.Ông ta ngạc nhiên nhìn chiếc di động, chân mày khẽ nhíu.Đây là cuộc điện thoại đến từ Chí Nam Quan Hải.Vài phút sau.Cổ Thu đột nhiên biến sắc.“Ông cụ, ông nói cái gì? Ông ngoại của Tiểu Kiệt chưa trở về đảo?”“Còn bảo tôi đưa thằng bé đến nước Tịch sao?”Khi ông nói xong vẫn còn hoang mang chưa hiểu rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.Nhưng ngay sau đó.Con ngươi ông chợt co lại, trong lòng than thở: Chết tiệt thật! Ông già gàn dở này không phải là đi đến nơi đó rồi đấy chứ!.