Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1188: 1188: Ở Đây Vẫn Luôn Lạnh Lẽo
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Huyết Cương Bắc Băng.Gió lạnh thấu xương ào ào thổi qua cánh đồng tuyết trải dài hơn 10 ngàn mét.Vô số tia máu dài mảnh bay lên, che khuất bầu trời khiến ánh mặt trời không cách nào soi rọi xuống mặt đất.Ở đây vẫn luôn lạnh lẽo.Bất kể là người hay dã thú cũng không dám bén mảng đến cái nơi hoang vắng này.Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, nơi đây vẫn có người ở.Đây là một trong ba vùng đất Đại Tu La của võ giới.Bây giờ, toàn bộ Huyết Cương Bắc Băng đang sôi trào.Thông qua diễn đàn võ giới, bọn họ đã biết được tin tức Vu Kiệt còn sống và trở lại Hoa Hạ.Việc này không khác gì một quả bom nổ dưới nước, khiến cho người của Huyết Cương Bắc Băng nổi giận.Hiện tại, ở vùng đất Tu La này chỉ còn lại hai gã cường giả phong Thánh đang đứng trong sảnh nghị sự.Chỉ khi xảy ra chuyện lớn, bọn họ mới tụ về đây.Hai người này chính là Long Ẩn và Tiên Hạc.Trước đó, Huyết Cương Bắc Băng có bốn gã cường giả phong Thánh thực lực siêu phàm, được người đời xưng là Tứ Tôn Chiến Thần Nhưng hiện tại một người đã chết, một người thì mất tích, chỉ còn lại hai người.Sắc mặt của hai gã cường giả phong Thánh cũng không mấy gì tốt, hệt như hai pho tượng đồng, yên lặng lắng nghe.Mặc dù trên người bọn họ không hoàn toàn toát ra uy nghiêm mạnh mẽ nhưng vẫn khiến những người xung quanh không dám khinh suất.Trong sảnh có hàng ngàn tên bạo đồ của vùng đất Tu La.Bọn họ mặc thống nhất một loại trang phục và phụ kiện, cả đám trợn trừng mắt, tức sùi bọt mép.Âm thanh càng lúc càng chát chúa, đinh tai nhức óc.Dù đã có khí thế của hai gã cường giả phong Thánh áp chế nhưng vẫn khó ngăn cản lửa giận của những người này.“Nhục thật! Long Môn của chúng ta ở Hoa Hạ đã bị hủy, Nham Long – con trai vị chiến thần thứ tư của Huyết Cương Bắc Băng cũng đã chết ở Hoa Hạ!” “Đó chính là thiên tài của Huyết Cương Bắc Băng chúng ta, thiên phú xuất chúng, tương lai sáng chói, vậy mà lại bị đám người kia giết hại một cách tàn nhẫn, quả thực đáng giận mà!” “Bởi vì tin tức sai lệch dẫn dụ mà Viêm Ma đại nhân bị hai gã cường giả phong Thánh g**t ch*t! Một trong hai tên đó còn là hòa thượng! Hoa Hạ đúng là quá mức hèn hạ, vô sỉ!”.
Huyết Cương Bắc Băng.
Gió lạnh thấu xương ào ào thổi qua cánh đồng tuyết trải dài hơn 10 ngàn mét.
Vô số tia máu dài mảnh bay lên, che khuất bầu trời khiến ánh mặt trời không cách nào soi rọi xuống mặt đất.
Ở đây vẫn luôn lạnh lẽo.
Bất kể là người hay dã thú cũng không dám bén mảng đến cái nơi hoang vắng này.
Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, nơi đây vẫn có người ở.
Đây là một trong ba vùng đất Đại Tu La của võ giới.
Bây giờ, toàn bộ Huyết Cương Bắc Băng đang sôi trào.
Thông qua diễn đàn võ giới, bọn họ đã biết được tin tức Vu Kiệt còn sống và trở lại Hoa Hạ.
Việc này không khác gì một quả bom nổ dưới nước, khiến cho người của Huyết Cương Bắc Băng nổi giận.
Hiện tại, ở vùng đất Tu La này chỉ còn lại hai gã cường giả phong Thánh đang đứng trong sảnh nghị sự.
Chỉ khi xảy ra chuyện lớn, bọn họ mới tụ về đây.
Hai người này chính là Long Ẩn và Tiên Hạc.
Trước đó, Huyết Cương Bắc Băng có bốn gã cường giả phong Thánh thực lực siêu phàm, được người đời xưng là Tứ Tôn Chiến Thần
Nhưng hiện tại một người đã chết, một người thì mất tích, chỉ còn lại hai người.
Sắc mặt của hai gã cường giả phong Thánh cũng không mấy gì tốt, hệt như hai pho tượng đồng, yên lặng lắng nghe.
Mặc dù trên người bọn họ không hoàn toàn toát ra uy nghiêm mạnh mẽ nhưng vẫn khiến những người xung quanh không dám khinh suất.
Trong sảnh có hàng ngàn tên bạo đồ của vùng đất Tu La.
Bọn họ mặc thống nhất một loại trang phục và phụ kiện, cả đám trợn trừng mắt, tức sùi bọt mép.
Âm thanh càng lúc càng chát chúa, đinh tai nhức óc.
Dù đã có khí thế của hai gã cường giả phong Thánh áp chế nhưng vẫn khó ngăn cản lửa giận của những người này.
“Nhục thật! Long Môn của chúng ta ở Hoa Hạ đã bị hủy, Nham Long – con trai vị chiến thần thứ tư của Huyết Cương Bắc Băng cũng đã chết ở Hoa Hạ!”
“Đó chính là thiên tài của Huyết Cương Bắc Băng chúng ta, thiên phú xuất chúng, tương lai sáng chói, vậy mà lại bị đám người kia giết hại một cách tàn nhẫn, quả thực đáng giận mà!”
“Bởi vì tin tức sai lệch dẫn dụ mà Viêm Ma đại nhân bị hai gã cường giả phong Thánh g**t ch*t! Một trong hai tên đó còn là hòa thượng! Hoa Hạ đúng là quá mức hèn hạ, vô sỉ!”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Huyết Cương Bắc Băng.Gió lạnh thấu xương ào ào thổi qua cánh đồng tuyết trải dài hơn 10 ngàn mét.Vô số tia máu dài mảnh bay lên, che khuất bầu trời khiến ánh mặt trời không cách nào soi rọi xuống mặt đất.Ở đây vẫn luôn lạnh lẽo.Bất kể là người hay dã thú cũng không dám bén mảng đến cái nơi hoang vắng này.Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, nơi đây vẫn có người ở.Đây là một trong ba vùng đất Đại Tu La của võ giới.Bây giờ, toàn bộ Huyết Cương Bắc Băng đang sôi trào.Thông qua diễn đàn võ giới, bọn họ đã biết được tin tức Vu Kiệt còn sống và trở lại Hoa Hạ.Việc này không khác gì một quả bom nổ dưới nước, khiến cho người của Huyết Cương Bắc Băng nổi giận.Hiện tại, ở vùng đất Tu La này chỉ còn lại hai gã cường giả phong Thánh đang đứng trong sảnh nghị sự.Chỉ khi xảy ra chuyện lớn, bọn họ mới tụ về đây.Hai người này chính là Long Ẩn và Tiên Hạc.Trước đó, Huyết Cương Bắc Băng có bốn gã cường giả phong Thánh thực lực siêu phàm, được người đời xưng là Tứ Tôn Chiến Thần Nhưng hiện tại một người đã chết, một người thì mất tích, chỉ còn lại hai người.Sắc mặt của hai gã cường giả phong Thánh cũng không mấy gì tốt, hệt như hai pho tượng đồng, yên lặng lắng nghe.Mặc dù trên người bọn họ không hoàn toàn toát ra uy nghiêm mạnh mẽ nhưng vẫn khiến những người xung quanh không dám khinh suất.Trong sảnh có hàng ngàn tên bạo đồ của vùng đất Tu La.Bọn họ mặc thống nhất một loại trang phục và phụ kiện, cả đám trợn trừng mắt, tức sùi bọt mép.Âm thanh càng lúc càng chát chúa, đinh tai nhức óc.Dù đã có khí thế của hai gã cường giả phong Thánh áp chế nhưng vẫn khó ngăn cản lửa giận của những người này.“Nhục thật! Long Môn của chúng ta ở Hoa Hạ đã bị hủy, Nham Long – con trai vị chiến thần thứ tư của Huyết Cương Bắc Băng cũng đã chết ở Hoa Hạ!” “Đó chính là thiên tài của Huyết Cương Bắc Băng chúng ta, thiên phú xuất chúng, tương lai sáng chói, vậy mà lại bị đám người kia giết hại một cách tàn nhẫn, quả thực đáng giận mà!” “Bởi vì tin tức sai lệch dẫn dụ mà Viêm Ma đại nhân bị hai gã cường giả phong Thánh g**t ch*t! Một trong hai tên đó còn là hòa thượng! Hoa Hạ đúng là quá mức hèn hạ, vô sỉ!”.