Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1189: 1189: Rõ Ràng Là Độc Ác Thành Tánh!”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Miệng thì luôn miệng từ bi, từ bi, quả thực buồn cười! Rõ ràng là độc ác thành tánh!”   “Tao không ngờ nơi như Huyết Cương Bắc Băng mà cũng có người can đảm đối chọi, đúng là tự tìm đường chết mà!”  “Hiện tại, Lưu Hỏa đại nhân vẫn chưa có tung tích, anh ấy đã mất tích ở Luân Thành, chúng ta nên làm gì bây giờ?”  “Bốn cường giả phong Thánh, giờ đã mất hai vị, tao thật sự nuốt không nổi cơn tức này, tao thề sẽ huyết tẩy Hoa Hạ!”  “Lưu Hỏa đại nhân vốn là cường giả phong Thánh mạnh nhất trong Tứ Tôn Chiến Thần, tuy rằng chúng ta không tin anh ấy đã chết, nhưng có ai không biết đó là sự thật cơ chứ!”  “Không có chứng cứ xác thực thì không ai được nói anh ấy chết! Bọn mày thấy thi thể của anh ấy rồi à?”  Ở đây có không ít tên bạo đồ đội mũ gào thét khản cả giọng.Bản tính của bọn họ vốn rất hung hãn, cộng thêm việc tu luyện công pháp đặc biệt cho nên đã hình thành tính cách có chút quái đản..Truyện mới cập nhậtCó rất nhiều người không muốn chấp nhận tin tức Lưu Hỏa đã chết, dù sao đó cũng là chiến thần mạnh nhất của Huyết Cương Bắc Băng.Lúc này, chợt có một tên đội trưởng đứng bật dậy.Hắn ta siết chặt nắm đấm, mặt mày tái xanh, cao giọng nói: “Tất cả những việc mà chúng ta đang nói ở đây đều có liên quan đến một người! Đó chính là… Vu Kiệt!”  Lại có thêm một gã đội trưởng bước lên, đại diện cho một khu vực.“Vu Kiệt khinh người quá đáng, hắn tưởng Huyết Cương Bắc Băng không có người à?”  Giọng hắn ta tràn đầy tức giận, mang theo sát khí ngập trời, không ngừng cuộn trào.Lại có người lạnh lùng nói: “Hiện tại Vu Kiệt đã bình an trở về từ Luân Thành, thậm chí còn có tin tức hắn đã g**t ch*t năm tên cường giả phong Thánh, cái chết của Lưu Hỏa đại nhân chắc chắn có liên quan đến hắn!”  Đám nhân vật chủ chốt này đua nhau nói, cả đám lộ vẻ dữ tợn, không ngừng buông những lời hận thù đối với Vu Kiệt.Bọn họ hận không thể bắt Vu Kiệt đến đây, sau đó lột da rút gân, gặm xương anh.Khi nghe những lời này, sắc mặt hai gã cường giả phong Thánh đang ngồi trên đài càng thêm khó coi.Thậm chí một trong hai người còn vỗ nát cái bàn bằng băng trước mặt.“Nếu không giết tên Vu Kiệt kia, khó mà dập tắt lửa giận của mọi người!”  “Hơn nữa, sao hắn còn chưa chết! Vì sao Huyết Cương Bắc Băng cứ luôn bị thằng khốn đó đè đầu cưỡi cổ?”  Long Ẩn nghẹn một bụng lửa giận..

“Miệng thì luôn miệng từ bi, từ bi, quả thực buồn cười! Rõ ràng là độc ác thành tánh!”   

“Tao không ngờ nơi như Huyết Cương Bắc Băng mà cũng có người can đảm đối chọi, đúng là tự tìm đường chết mà!”  

“Hiện tại, Lưu Hỏa đại nhân vẫn chưa có tung tích, anh ấy đã mất tích ở Luân Thành, chúng ta nên làm gì bây giờ?”  

“Bốn cường giả phong Thánh, giờ đã mất hai vị, tao thật sự nuốt không nổi cơn tức này, tao thề sẽ huyết tẩy Hoa Hạ!”  

“Lưu Hỏa đại nhân vốn là cường giả phong Thánh mạnh nhất trong Tứ Tôn Chiến Thần, tuy rằng chúng ta không tin anh ấy đã chết, nhưng có ai không biết đó là sự thật cơ chứ!”  

“Không có chứng cứ xác thực thì không ai được nói anh ấy chết! Bọn mày thấy thi thể của anh ấy rồi à?”  

Ở đây có không ít tên bạo đồ đội mũ gào thét khản cả giọng.

Bản tính của bọn họ vốn rất hung hãn, cộng thêm việc tu luyện công pháp đặc biệt cho nên đã hình thành tính cách có chút quái đản.

.

Truyện mới cập nhật

Có rất nhiều người không muốn chấp nhận tin tức Lưu Hỏa đã chết, dù sao đó cũng là chiến thần mạnh nhất của Huyết Cương Bắc Băng.

Lúc này, chợt có một tên đội trưởng đứng bật dậy.

Hắn ta siết chặt nắm đấm, mặt mày tái xanh, cao giọng nói: “Tất cả những việc mà chúng ta đang nói ở đây đều có liên quan đến một người! Đó chính là… Vu Kiệt!”  

Lại có thêm một gã đội trưởng bước lên, đại diện cho một khu vực.

“Vu Kiệt khinh người quá đáng, hắn tưởng Huyết Cương Bắc Băng không có người à?”  

Giọng hắn ta tràn đầy tức giận, mang theo sát khí ngập trời, không ngừng cuộn trào.

Lại có người lạnh lùng nói: “Hiện tại Vu Kiệt đã bình an trở về từ Luân Thành, thậm chí còn có tin tức hắn đã g**t ch*t năm tên cường giả phong Thánh, cái chết của Lưu Hỏa đại nhân chắc chắn có liên quan đến hắn!”  

Đám nhân vật chủ chốt này đua nhau nói, cả đám lộ vẻ dữ tợn, không ngừng buông những lời hận thù đối với Vu Kiệt.

Bọn họ hận không thể bắt Vu Kiệt đến đây, sau đó lột da rút gân, gặm xương anh.

Khi nghe những lời này, sắc mặt hai gã cường giả phong Thánh đang ngồi trên đài càng thêm khó coi.

Thậm chí một trong hai người còn vỗ nát cái bàn bằng băng trước mặt.

“Nếu không giết tên Vu Kiệt kia, khó mà dập tắt lửa giận của mọi người!”  

“Hơn nữa, sao hắn còn chưa chết! Vì sao Huyết Cương Bắc Băng cứ luôn bị thằng khốn đó đè đầu cưỡi cổ?”  

Long Ẩn nghẹn một bụng lửa giận.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Miệng thì luôn miệng từ bi, từ bi, quả thực buồn cười! Rõ ràng là độc ác thành tánh!”   “Tao không ngờ nơi như Huyết Cương Bắc Băng mà cũng có người can đảm đối chọi, đúng là tự tìm đường chết mà!”  “Hiện tại, Lưu Hỏa đại nhân vẫn chưa có tung tích, anh ấy đã mất tích ở Luân Thành, chúng ta nên làm gì bây giờ?”  “Bốn cường giả phong Thánh, giờ đã mất hai vị, tao thật sự nuốt không nổi cơn tức này, tao thề sẽ huyết tẩy Hoa Hạ!”  “Lưu Hỏa đại nhân vốn là cường giả phong Thánh mạnh nhất trong Tứ Tôn Chiến Thần, tuy rằng chúng ta không tin anh ấy đã chết, nhưng có ai không biết đó là sự thật cơ chứ!”  “Không có chứng cứ xác thực thì không ai được nói anh ấy chết! Bọn mày thấy thi thể của anh ấy rồi à?”  Ở đây có không ít tên bạo đồ đội mũ gào thét khản cả giọng.Bản tính của bọn họ vốn rất hung hãn, cộng thêm việc tu luyện công pháp đặc biệt cho nên đã hình thành tính cách có chút quái đản..Truyện mới cập nhậtCó rất nhiều người không muốn chấp nhận tin tức Lưu Hỏa đã chết, dù sao đó cũng là chiến thần mạnh nhất của Huyết Cương Bắc Băng.Lúc này, chợt có một tên đội trưởng đứng bật dậy.Hắn ta siết chặt nắm đấm, mặt mày tái xanh, cao giọng nói: “Tất cả những việc mà chúng ta đang nói ở đây đều có liên quan đến một người! Đó chính là… Vu Kiệt!”  Lại có thêm một gã đội trưởng bước lên, đại diện cho một khu vực.“Vu Kiệt khinh người quá đáng, hắn tưởng Huyết Cương Bắc Băng không có người à?”  Giọng hắn ta tràn đầy tức giận, mang theo sát khí ngập trời, không ngừng cuộn trào.Lại có người lạnh lùng nói: “Hiện tại Vu Kiệt đã bình an trở về từ Luân Thành, thậm chí còn có tin tức hắn đã g**t ch*t năm tên cường giả phong Thánh, cái chết của Lưu Hỏa đại nhân chắc chắn có liên quan đến hắn!”  Đám nhân vật chủ chốt này đua nhau nói, cả đám lộ vẻ dữ tợn, không ngừng buông những lời hận thù đối với Vu Kiệt.Bọn họ hận không thể bắt Vu Kiệt đến đây, sau đó lột da rút gân, gặm xương anh.Khi nghe những lời này, sắc mặt hai gã cường giả phong Thánh đang ngồi trên đài càng thêm khó coi.Thậm chí một trong hai người còn vỗ nát cái bàn bằng băng trước mặt.“Nếu không giết tên Vu Kiệt kia, khó mà dập tắt lửa giận của mọi người!”  “Hơn nữa, sao hắn còn chưa chết! Vì sao Huyết Cương Bắc Băng cứ luôn bị thằng khốn đó đè đầu cưỡi cổ?”  Long Ẩn nghẹn một bụng lửa giận..

Chương 1189: 1189: Rõ Ràng Là Độc Ác Thành Tánh!”