Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1235: 1235: Tôi Thật Sự Không Chọc Nổi!”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tuy nhiên, chỉ trong một nhịp thở, nó lại quay trở về.“Tôi hỏi ông, đám người Hoa Hạ kia là ai, tôi không tin còn có kẻ tôn quý hơn so với tổ chức Yamaguchi!”  Giọng Yamaguchi Shizuka vang lên.Tim tổng phụ trách giật thót, ông ta từ từ ngẩng đầu lên.Lúc này, đột ngột xuất hiện trong tầm mắt ông ta chính là hình ảnh Yamaguchi Shizuka đang cầm bình nước nóng, nở nụ cười tươi rói và nhìn chằm chằm vào mình.Tựa như đang nhìn một món đồ chơi vậy!  Nụ cười kia khiến tóc gáy ông ta dựng đứng.Đó là nụ cười của ma quỷ.“Cô Yamaguchi, tôi cũng không rõ thân phận của những người kia lắm, xin cô bớt giận, sau này, tổ chức Yamaguchi sẽ là khách hàng cao cấp nhất của sân bay này, bất kể là ai, chỉ cần là người của Yamaguchi, chúng tôi đều tiếp đón bằng nghi thức trang trọng nhất!”  Tim tổng phụ trách đập thình thịch, cuồng cuồng giải thích.“Tôi không thích sau này!”  Ánh mắt Yamaguchi Shizuka đột nhiên trở nên tàn nhẫn, nụ cười trên môi cô ta cũng lập tức biến mất.Cô tay nghiêng tay, đem toàn bộ nước nóng trong bình đổ xuống đầu tổng phụ trách.Thoáng chốc, hơi nóng bốc lên từ trên đầu tổng phụ trách.“Á á á!”  Ông ta bị phỏng, da thịt đau đớn như bị xé rách, lập tức ngã ra đất.“Ha ha ha ha ha…”  Yamaguchi Shizuka che miệng cười, thích thú nhìn người đang giãy dụa trên mặt đất.Cô ta vẫn tiếp tục đổ nước nóng trong bình, người đàn ông trước mặt bị phỏng, không ngừng k** r*n.Tóc ông ta rụng thành từng mảng, đệ lộ da đầu đỏ bừng.Nước đã hết, Yamaguchi Shizuka lộ vẻ khoái trá.“Nói!”  Giọng Yamaguchi Shizuka hết sức bình thản.Tổng phụ trách nằm trên đất rên hừ hừ, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa.“Cô chủ, tôi không dám nói, thật sự không dám nói, bởi vì thế lực ra lệnh cho tôi… tôi thật sự không chọc nổi!”  Ông ta vô thức đáp.Vẻ mặt Yamaguchi Shizuka lạnh như băng, cô ta nhìn chằm chằm người đang nằm trên mặt đất...

Tuy nhiên, chỉ trong một nhịp thở, nó lại quay trở về.

“Tôi hỏi ông, đám người Hoa Hạ kia là ai, tôi không tin còn có kẻ tôn quý hơn so với tổ chức Yamaguchi!”  

Giọng Yamaguchi Shizuka vang lên.

Tim tổng phụ trách giật thót, ông ta từ từ ngẩng đầu lên.

Lúc này, đột ngột xuất hiện trong tầm mắt ông ta chính là hình ảnh Yamaguchi Shizuka đang cầm bình nước nóng, nở nụ cười tươi rói và nhìn chằm chằm vào mình.

Tựa như đang nhìn một món đồ chơi vậy!  

Nụ cười kia khiến tóc gáy ông ta dựng đứng.

Đó là nụ cười của ma quỷ.

“Cô Yamaguchi, tôi cũng không rõ thân phận của những người kia lắm, xin cô bớt giận, sau này, tổ chức Yamaguchi sẽ là khách hàng cao cấp nhất của sân bay này, bất kể là ai, chỉ cần là người của Yamaguchi, chúng tôi đều tiếp đón bằng nghi thức trang trọng nhất!”  

Tim tổng phụ trách đập thình thịch, cuồng cuồng giải thích.

“Tôi không thích sau này!”  

Ánh mắt Yamaguchi Shizuka đột nhiên trở nên tàn nhẫn, nụ cười trên môi cô ta cũng lập tức biến mất.

Cô tay nghiêng tay, đem toàn bộ nước nóng trong bình đổ xuống đầu tổng phụ trách.

Thoáng chốc, hơi nóng bốc lên từ trên đầu tổng phụ trách.

“Á á á!”  

Ông ta bị phỏng, da thịt đau đớn như bị xé rách, lập tức ngã ra đất.

“Ha ha ha ha ha…”  

Yamaguchi Shizuka che miệng cười, thích thú nhìn người đang giãy dụa trên mặt đất.

Cô ta vẫn tiếp tục đổ nước nóng trong bình, người đàn ông trước mặt bị phỏng, không ngừng k** r*n.

Tóc ông ta rụng thành từng mảng, đệ lộ da đầu đỏ bừng.

Nước đã hết, Yamaguchi Shizuka lộ vẻ khoái trá.

“Nói!”  

Giọng Yamaguchi Shizuka hết sức bình thản.

Tổng phụ trách nằm trên đất rên hừ hừ, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa.

“Cô chủ, tôi không dám nói, thật sự không dám nói, bởi vì thế lực ra lệnh cho tôi… tôi thật sự không chọc nổi!”  

Ông ta vô thức đáp.

Vẻ mặt Yamaguchi Shizuka lạnh như băng, cô ta nhìn chằm chằm người đang nằm trên mặt đất.

.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tuy nhiên, chỉ trong một nhịp thở, nó lại quay trở về.“Tôi hỏi ông, đám người Hoa Hạ kia là ai, tôi không tin còn có kẻ tôn quý hơn so với tổ chức Yamaguchi!”  Giọng Yamaguchi Shizuka vang lên.Tim tổng phụ trách giật thót, ông ta từ từ ngẩng đầu lên.Lúc này, đột ngột xuất hiện trong tầm mắt ông ta chính là hình ảnh Yamaguchi Shizuka đang cầm bình nước nóng, nở nụ cười tươi rói và nhìn chằm chằm vào mình.Tựa như đang nhìn một món đồ chơi vậy!  Nụ cười kia khiến tóc gáy ông ta dựng đứng.Đó là nụ cười của ma quỷ.“Cô Yamaguchi, tôi cũng không rõ thân phận của những người kia lắm, xin cô bớt giận, sau này, tổ chức Yamaguchi sẽ là khách hàng cao cấp nhất của sân bay này, bất kể là ai, chỉ cần là người của Yamaguchi, chúng tôi đều tiếp đón bằng nghi thức trang trọng nhất!”  Tim tổng phụ trách đập thình thịch, cuồng cuồng giải thích.“Tôi không thích sau này!”  Ánh mắt Yamaguchi Shizuka đột nhiên trở nên tàn nhẫn, nụ cười trên môi cô ta cũng lập tức biến mất.Cô tay nghiêng tay, đem toàn bộ nước nóng trong bình đổ xuống đầu tổng phụ trách.Thoáng chốc, hơi nóng bốc lên từ trên đầu tổng phụ trách.“Á á á!”  Ông ta bị phỏng, da thịt đau đớn như bị xé rách, lập tức ngã ra đất.“Ha ha ha ha ha…”  Yamaguchi Shizuka che miệng cười, thích thú nhìn người đang giãy dụa trên mặt đất.Cô ta vẫn tiếp tục đổ nước nóng trong bình, người đàn ông trước mặt bị phỏng, không ngừng k** r*n.Tóc ông ta rụng thành từng mảng, đệ lộ da đầu đỏ bừng.Nước đã hết, Yamaguchi Shizuka lộ vẻ khoái trá.“Nói!”  Giọng Yamaguchi Shizuka hết sức bình thản.Tổng phụ trách nằm trên đất rên hừ hừ, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa.“Cô chủ, tôi không dám nói, thật sự không dám nói, bởi vì thế lực ra lệnh cho tôi… tôi thật sự không chọc nổi!”  Ông ta vô thức đáp.Vẻ mặt Yamaguchi Shizuka lạnh như băng, cô ta nhìn chằm chằm người đang nằm trên mặt đất...

Chương 1235: 1235: Tôi Thật Sự Không Chọc Nổi!”