Tác giả:

Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…

Chương 57

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Vậy là kế hoạch được chuẩn bị một cách tỉ mỉ kĩ càng ngay hôm đó.Hai anh chị nào biết, có một con bé với mái tóc xanh bí hiểm đã đứng nghẽ hết tất cả.Lắc nhẹ đầu, cô cười nhẹ tự giễu mình. Không được thất hứa!Linh quay đầu bước về phòng mình.- Em xin lỗi... Em không thể tiếp tục chăm sóc anh nữa.Tuệ và Phú đã quyết định, ngày mai đi.Vé đã được đặt cả... Sẽ không ai biết cả. Phú và Tuệ, quyết định, cho cô em gái rời khỏi cuộc đời của kẻ đã làm nó đau khổ.Tuệ gõ cửa phòng Linh.- Linh à...?- Chị đừng nói gì cả, em biết rồi.- Vậy... Mai, 8h nhé.- Dạ...Chị lẳng lặng bước xuống nhà. Con bé, giờ không bạn, không tình yêu... cuộc đời gần như bất công vơi con bé.Linh thở dài. Đi thật rồi.Ngồi trên bậu cửa sổ, dựa đầu vào kính, ánh mắt hướng ra ngoài, cắm earphone vào tai. Cả tuần nay cô đã thế. Đánh bạn với trời và cái earphone."Anh tìm nỗi nhớAnh tìm quá khứNhớ lắm kí ức anh và emTrả lại anh yêu thương ấyXin người hãy về nơi đâyBàn tay yếu ớt cố níu em ở lạiNhững giọt nước mắt lăn dài trên miCứ thế anh biết phải làm sao?..."Linh nhớ lại những kí ức đẹp trước đây của hai người."...Tình yêu trong em đã mấtPhai dần đi theo gió bayCòn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh.."Rồi khoảnh khắc anh lạnh lùng quay lưng với cô. Khẽ đánh mắt xuống dưới lòng đường nơi vừa có tiếng hét"Em đi xa quáEm đi xa anh quáCó biết không nơi đây anh vẫn đứng đợi một giấc mơAnh chờ đợi một cơn mưaSẽ xoá sạch giọt nước mắtNgồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?..."Hai con mắt màu tím buồn bã mở to, nhoè đi.Chiếc iPod đang cầm trên tay bỗng rơi xuống đất.Khi thấy cảnh đó....Huy ôm Hiền, hôn say đắm, dưới mái hiên của một tiệm bánh đối diện biệt thự cô. Ánh mắt khinh thường, vênh váo của Hiền chiếu thẳng vào mặt Linh.Cô vô thức đặt tay lên lớp kính đang mờ dần vì sương của mùa thu.- Tao thua rồi... Mày muốn gì nữa?Dưới tầng hai, Phú và Tuệ tức muốn lộn ruột. Hai người đã thấy tất cả. Từ lúc đi đến, đang yên lành, bỗng nhiên Hiền nhếch môi một cái rồi kéo Huy vào, kiss. Đôi mắt Phú đỏ ngầu. Cậu chắc chắn ánh mắt khinh bỉ đó dành cho Linh, và cả cái nhếch môi vênh váo, tất cả là dành cho em cậu!Bỗng Tuệ kéo tay cậu- Ê mày- Sao?- Mày thấy chiếc Limousine kia chứ?- Uhm.... Hả! Nó, nó là...?- Đúng vậy, của họ.

Vậy là kế hoạch được chuẩn bị một cách tỉ mỉ kĩ càng ngay hôm đó.

Hai anh chị nào biết, có một con bé với mái tóc xanh bí hiểm đã đứng nghẽ hết tất cả.

Lắc nhẹ đầu, cô cười nhẹ tự giễu mình. Không được thất hứa!

Linh quay đầu bước về phòng mình.

- Em xin lỗi... Em không thể tiếp tục chăm sóc anh nữa.

Tuệ và Phú đã quyết định, ngày mai đi.Vé đã được đặt cả... Sẽ không ai biết cả. Phú và Tuệ, quyết định, cho cô em gái rời khỏi cuộc đời của kẻ đã làm nó đau khổ.

Tuệ gõ cửa phòng Linh.

- Linh à...?

- Chị đừng nói gì cả, em biết rồi.

- Vậy... Mai, 8h nhé.

- Dạ...

Chị lẳng lặng bước xuống nhà. Con bé, giờ không bạn, không tình yêu... cuộc đời gần như bất công vơi con bé.

Linh thở dài. Đi thật rồi.

Ngồi trên bậu cửa sổ, dựa đầu vào kính, ánh mắt hướng ra ngoài, cắm earphone vào tai. Cả tuần nay cô đã thế. Đánh bạn với trời và cái earphone.

"Anh tìm nỗi nhớ

Anh tìm quá khứ

Nhớ lắm kí ức anh và em

Trả lại anh yêu thương ấy

Xin người hãy về nơi đây

Bàn tay yếu ớt cố níu em ở lại

Những giọt nước mắt lăn dài trên mi

Cứ thế anh biết phải làm sao?..."

Linh nhớ lại những kí ức đẹp trước đây của hai người.

"...Tình yêu trong em đã mất

Phai dần đi theo gió bay

Còn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh.."

Rồi khoảnh khắc anh lạnh lùng quay lưng với cô. Khẽ đánh mắt xuống dưới lòng đường nơi vừa có tiếng hét

"Em đi xa quá

Em đi xa anh quá

Có biết không nơi đây anh vẫn đứng đợi một giấc mơ

Anh chờ đợi một cơn mưa

Sẽ xoá sạch giọt nước mắt

Ngồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?..."

Hai con mắt màu tím buồn bã mở to, nhoè đi.

Chiếc iPod đang cầm trên tay bỗng rơi xuống đất.

Khi thấy cảnh đó....

Huy ôm Hiền, hôn say đắm, dưới mái hiên của một tiệm bánh đối diện biệt thự cô. Ánh mắt khinh thường, vênh váo của Hiền chiếu thẳng vào mặt Linh.

Cô vô thức đặt tay lên lớp kính đang mờ dần vì sương của mùa thu.

- Tao thua rồi... Mày muốn gì nữa?

Dưới tầng hai, Phú và Tuệ tức muốn lộn ruột. Hai người đã thấy tất cả. Từ lúc đi đến, đang yên lành, bỗng nhiên Hiền nhếch môi một cái rồi kéo Huy vào, kiss. Đôi mắt Phú đỏ ngầu. Cậu chắc chắn ánh mắt khinh bỉ đó dành cho Linh, và cả cái nhếch môi vênh váo, tất cả là dành cho em cậu!

Bỗng Tuệ kéo tay cậu

- Ê mày

- Sao?

- Mày thấy chiếc Limousine kia chứ?

- Uhm.... Hả! Nó, nó là...?

- Đúng vậy, của họ.

Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Vậy là kế hoạch được chuẩn bị một cách tỉ mỉ kĩ càng ngay hôm đó.Hai anh chị nào biết, có một con bé với mái tóc xanh bí hiểm đã đứng nghẽ hết tất cả.Lắc nhẹ đầu, cô cười nhẹ tự giễu mình. Không được thất hứa!Linh quay đầu bước về phòng mình.- Em xin lỗi... Em không thể tiếp tục chăm sóc anh nữa.Tuệ và Phú đã quyết định, ngày mai đi.Vé đã được đặt cả... Sẽ không ai biết cả. Phú và Tuệ, quyết định, cho cô em gái rời khỏi cuộc đời của kẻ đã làm nó đau khổ.Tuệ gõ cửa phòng Linh.- Linh à...?- Chị đừng nói gì cả, em biết rồi.- Vậy... Mai, 8h nhé.- Dạ...Chị lẳng lặng bước xuống nhà. Con bé, giờ không bạn, không tình yêu... cuộc đời gần như bất công vơi con bé.Linh thở dài. Đi thật rồi.Ngồi trên bậu cửa sổ, dựa đầu vào kính, ánh mắt hướng ra ngoài, cắm earphone vào tai. Cả tuần nay cô đã thế. Đánh bạn với trời và cái earphone."Anh tìm nỗi nhớAnh tìm quá khứNhớ lắm kí ức anh và emTrả lại anh yêu thương ấyXin người hãy về nơi đâyBàn tay yếu ớt cố níu em ở lạiNhững giọt nước mắt lăn dài trên miCứ thế anh biết phải làm sao?..."Linh nhớ lại những kí ức đẹp trước đây của hai người."...Tình yêu trong em đã mấtPhai dần đi theo gió bayCòn lại chi nơi đây cô đơn riêng anh.."Rồi khoảnh khắc anh lạnh lùng quay lưng với cô. Khẽ đánh mắt xuống dưới lòng đường nơi vừa có tiếng hét"Em đi xa quáEm đi xa anh quáCó biết không nơi đây anh vẫn đứng đợi một giấc mơAnh chờ đợi một cơn mưaSẽ xoá sạch giọt nước mắtNgồi trong đêm bơ vơ anh thấy đau em có biết không?..."Hai con mắt màu tím buồn bã mở to, nhoè đi.Chiếc iPod đang cầm trên tay bỗng rơi xuống đất.Khi thấy cảnh đó....Huy ôm Hiền, hôn say đắm, dưới mái hiên của một tiệm bánh đối diện biệt thự cô. Ánh mắt khinh thường, vênh váo của Hiền chiếu thẳng vào mặt Linh.Cô vô thức đặt tay lên lớp kính đang mờ dần vì sương của mùa thu.- Tao thua rồi... Mày muốn gì nữa?Dưới tầng hai, Phú và Tuệ tức muốn lộn ruột. Hai người đã thấy tất cả. Từ lúc đi đến, đang yên lành, bỗng nhiên Hiền nhếch môi một cái rồi kéo Huy vào, kiss. Đôi mắt Phú đỏ ngầu. Cậu chắc chắn ánh mắt khinh bỉ đó dành cho Linh, và cả cái nhếch môi vênh váo, tất cả là dành cho em cậu!Bỗng Tuệ kéo tay cậu- Ê mày- Sao?- Mày thấy chiếc Limousine kia chứ?- Uhm.... Hả! Nó, nó là...?- Đúng vậy, của họ.

Chương 57