Cô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên…
Chương 58: Xui xẻo đeo bám
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Linh ngẩn người. Là hai người cố tình, là cố tình!Không để mình khóc, cô lườm hai người kia bằng con mắt sắc lạnh. Huy và Hiêdn rùng mình. Anh đánh mắt lên cao, gặp ánh mắt Linh sắc lẹm kinh khủng, hàn khí theo đó bay ra.Anh mở to mắt ngạc nhiên. Chẳng lẽ... thái độ đó của Hiền. Muốn chọc tức Linh?...Quay lại với Tuệ và Phú.Tuệ- Họ đã lần đến đây hẳn biết chuyện ngày mai.- Nhưng sao họ biết được?- Mày nghĩ sao?- Á... Hay là do hôm trước. Bữa tiệc!- Đúng rồi! Hôm đó... anh nhà báo, cả một số nhà chức trách đã được nói chuyện với nó trước giờ vào. Hẳn một trong số đó đaz cài máy nghe lén vào!- Vậy giờ sao?- Psss...Tuệ lấy trong tủ ra một chiếc laptop màu đen của VAIO.Cô loay hoay làm gì đó, sau đó bắt đầu ra lệnh cho Phú đi lấy máy nghe trộm. "Quá tinh vi..."Tuệ nghĩ. Người đó đã cài máy nghe lén trên váy nó, loại thêm 1 trong 24h.Phú vừa lấy về một đống chip nhỏ, trong số đó có 5 con rơi ở phòng cô.- Ê hết chưa c*?!Phú gắt lên. Linh đứng sau gườm gườm.- Chị biết ai?- Ơ.... hả!- Chị nói đi.- À, ừm là...- Im!Phú gắt lên. Cô nhíu mày nhìn anh khó hiểu.- Bé con, em không cần biết. Tin anh.- Vậy thôi.Sau đó Linh cứ im im. Hỏi một đằng trả lời một nẻo.Tuệ và Phú đành làm bác sĩ bó tayySáng hôm sau. 7h30Ba người họ đang chờ ở sân bay. Tuệ và Phú cứ đi kè kè sát Linh khiến cô khó hiểu. Hẳn là phải có lí do.Ánh mắt Linh chợt dừng lại khi thấy khuôn mặt quen thuộc đang nở nụ cười quỷ dị.Cô kéo hai anh chị chạy đi, chạy thục mạng, chạy đến va li suýt gẫy bánh. (Sky: vốn từ hạn chế, không còn cách nào để so sánh:33)Tuệ chới với- Linh! Chuyện gì thế!Phú gọi thêm- Em gặp ai hả?- Họ.Linh dừng lại đột ngột, nhìn bóng đen đằng sau đang đuổi theo. Rõ dần, rõ dần, nổi bật giữa đám người, ba mẹ cô-ông Quang và bà Bắc đuổi theo. Đi theo là hai tên áo đen trông rất bặm trợn. Tuệ và Phú nhìn theo. Hai con mắt mở to kinh hãi. linh nhìn đồng hồ."7h43"Hai phút nữa lên máy bay.Cô đẩy anh chị ra sau, kéo va li bước lên trước.- Linh, em định làm g...Phú đang nói thì Tuệ chặn lại.- Con bé biết mình phải làm gì.- Uhm.Linh bước lên.Hai bàn tay cong lại.- Chết đi...Cô nhào tới, xoay mộtvofng trên trời rồi đá thẳng vào mặt hai tên đó, không nhẹ, chúng lăn ra đất bât tirnh. Linh dùng tay, đánh vào gáy ba mẹ, họ bất tỉnh.Cô kéo va li đi trước.- Đi hay ở lại?- Đi đi.
Linh ngẩn người. Là hai người cố tình, là cố tình!
Không để mình khóc, cô lườm hai người kia bằng con mắt sắc lạnh. Huy và Hiêdn rùng mình. Anh đánh mắt lên cao, gặp ánh mắt Linh sắc lẹm kinh khủng, hàn khí theo đó bay ra.
Anh mở to mắt ngạc nhiên. Chẳng lẽ... thái độ đó của Hiền. Muốn chọc tức Linh?
...
Quay lại với Tuệ và Phú.
Tuệ
- Họ đã lần đến đây hẳn biết chuyện ngày mai.
- Nhưng sao họ biết được?
- Mày nghĩ sao?
- Á... Hay là do hôm trước. Bữa tiệc!
- Đúng rồi! Hôm đó... anh nhà báo, cả một số nhà chức trách đã được nói chuyện với nó trước giờ vào. Hẳn một trong số đó đaz cài máy nghe lén vào!
- Vậy giờ sao?
- Psss...
Tuệ lấy trong tủ ra một chiếc laptop màu đen của VAIO.
Cô loay hoay làm gì đó, sau đó bắt đầu ra lệnh cho Phú đi lấy máy nghe trộm. "Quá tinh vi..."
Tuệ nghĩ. Người đó đã cài máy nghe lén trên váy nó, loại thêm 1 trong 24h.
Phú vừa lấy về một đống chip nhỏ, trong số đó có 5 con rơi ở phòng cô.
- Ê hết chưa c*?!
Phú gắt lên. Linh đứng sau gườm gườm.
- Chị biết ai?
- Ơ.... hả!
- Chị nói đi.
- À, ừm là...
- Im!
Phú gắt lên. Cô nhíu mày nhìn anh khó hiểu.
- Bé con, em không cần biết. Tin anh.
- Vậy thôi.
Sau đó Linh cứ im im. Hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Tuệ và Phú đành làm bác sĩ bó tayy
Sáng hôm sau. 7h30
Ba người họ đang chờ ở sân bay. Tuệ và Phú cứ đi kè kè sát Linh khiến cô khó hiểu. Hẳn là phải có lí do.
Ánh mắt Linh chợt dừng lại khi thấy khuôn mặt quen thuộc đang nở nụ cười quỷ dị.
Cô kéo hai anh chị chạy đi, chạy thục mạng, chạy đến va li suýt gẫy bánh. (Sky: vốn từ hạn chế, không còn cách nào để so sánh:33)
Tuệ chới với
- Linh! Chuyện gì thế!
Phú gọi thêm
- Em gặp ai hả?
- Họ.
Linh dừng lại đột ngột, nhìn bóng đen đằng sau đang đuổi theo. Rõ dần, rõ dần, nổi bật giữa đám người, ba mẹ cô-ông Quang và bà Bắc đuổi theo. Đi theo là hai tên áo đen trông rất bặm trợn. Tuệ và Phú nhìn theo. Hai con mắt mở to kinh hãi. linh nhìn đồng hồ.
"7h43"
Hai phút nữa lên máy bay.
Cô đẩy anh chị ra sau, kéo va li bước lên trước.
- Linh, em định làm g...
Phú đang nói thì Tuệ chặn lại.
- Con bé biết mình phải làm gì.
- Uhm.
Linh bước lên.
Hai bàn tay cong lại.
- Chết đi...
Cô nhào tới, xoay mộtvofng trên trời rồi đá thẳng vào mặt hai tên đó, không nhẹ, chúng lăn ra đất bât tirnh. Linh dùng tay, đánh vào gáy ba mẹ, họ bất tỉnh.
Cô kéo va li đi trước.
- Đi hay ở lại?
- Đi đi.
Ngốc Quá Vợ ÀTác giả: HienPhan2805Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhCô nhóc Nguyên Linh đang lang thang trên phố. Hôm nay cô muốn xả hơi. - Haizzz! Đi đâu cũng có chuyện thế hả trời! Linh bực dọc nói khi thấy trước mặt là đám nhà báo đang chạy về phía cô. Chán nản, quay đầu định chạy thì cô va phải một thân hình vạm vỡ và - Á!!!! Linh hét lên khi thấy mình nằm trên người của tên trước mặt. Tên nằm dưới thì nằm nhăn mặt, tay xoa xoa đầu. Cô định đứng lên thì... - A cô Linh đây rồi! Ủa? Thiếu gia Minh Huy! Một tên phóng viên rú lên khi thấy hai người nằm trên nhau. Cô hét toáng lên: - Hay gì mà nhìn! Cút hết cho tôi! Còn không đêm nay nhà các người sáng nhất thế giới đó!!!! Hoảng sợ, cánh nhà báo bỏ chạy. bọn họ biết Nguyên Linh tiểu thư đã nố gì thì chắc chắn sẽ làm. Không thể đùa với cô nhóc này được. Chờ đã yên bình hẳn, Linh bật dậy, kéo theo người nằm dưới lên. Anh ta trông cũng được chứ? ( bó tay chị này hot boy đó má!). Linh ngắm nghía người mà nhà báo gọi là Minh Huy đó. Thấy cô gái ngước lên nhìn mình đầy tò mò ( chộ ôi chị ấy phải ngước lên… Linh ngẩn người. Là hai người cố tình, là cố tình!Không để mình khóc, cô lườm hai người kia bằng con mắt sắc lạnh. Huy và Hiêdn rùng mình. Anh đánh mắt lên cao, gặp ánh mắt Linh sắc lẹm kinh khủng, hàn khí theo đó bay ra.Anh mở to mắt ngạc nhiên. Chẳng lẽ... thái độ đó của Hiền. Muốn chọc tức Linh?...Quay lại với Tuệ và Phú.Tuệ- Họ đã lần đến đây hẳn biết chuyện ngày mai.- Nhưng sao họ biết được?- Mày nghĩ sao?- Á... Hay là do hôm trước. Bữa tiệc!- Đúng rồi! Hôm đó... anh nhà báo, cả một số nhà chức trách đã được nói chuyện với nó trước giờ vào. Hẳn một trong số đó đaz cài máy nghe lén vào!- Vậy giờ sao?- Psss...Tuệ lấy trong tủ ra một chiếc laptop màu đen của VAIO.Cô loay hoay làm gì đó, sau đó bắt đầu ra lệnh cho Phú đi lấy máy nghe trộm. "Quá tinh vi..."Tuệ nghĩ. Người đó đã cài máy nghe lén trên váy nó, loại thêm 1 trong 24h.Phú vừa lấy về một đống chip nhỏ, trong số đó có 5 con rơi ở phòng cô.- Ê hết chưa c*?!Phú gắt lên. Linh đứng sau gườm gườm.- Chị biết ai?- Ơ.... hả!- Chị nói đi.- À, ừm là...- Im!Phú gắt lên. Cô nhíu mày nhìn anh khó hiểu.- Bé con, em không cần biết. Tin anh.- Vậy thôi.Sau đó Linh cứ im im. Hỏi một đằng trả lời một nẻo.Tuệ và Phú đành làm bác sĩ bó tayySáng hôm sau. 7h30Ba người họ đang chờ ở sân bay. Tuệ và Phú cứ đi kè kè sát Linh khiến cô khó hiểu. Hẳn là phải có lí do.Ánh mắt Linh chợt dừng lại khi thấy khuôn mặt quen thuộc đang nở nụ cười quỷ dị.Cô kéo hai anh chị chạy đi, chạy thục mạng, chạy đến va li suýt gẫy bánh. (Sky: vốn từ hạn chế, không còn cách nào để so sánh:33)Tuệ chới với- Linh! Chuyện gì thế!Phú gọi thêm- Em gặp ai hả?- Họ.Linh dừng lại đột ngột, nhìn bóng đen đằng sau đang đuổi theo. Rõ dần, rõ dần, nổi bật giữa đám người, ba mẹ cô-ông Quang và bà Bắc đuổi theo. Đi theo là hai tên áo đen trông rất bặm trợn. Tuệ và Phú nhìn theo. Hai con mắt mở to kinh hãi. linh nhìn đồng hồ."7h43"Hai phút nữa lên máy bay.Cô đẩy anh chị ra sau, kéo va li bước lên trước.- Linh, em định làm g...Phú đang nói thì Tuệ chặn lại.- Con bé biết mình phải làm gì.- Uhm.Linh bước lên.Hai bàn tay cong lại.- Chết đi...Cô nhào tới, xoay mộtvofng trên trời rồi đá thẳng vào mặt hai tên đó, không nhẹ, chúng lăn ra đất bât tirnh. Linh dùng tay, đánh vào gáy ba mẹ, họ bất tỉnh.Cô kéo va li đi trước.- Đi hay ở lại?- Đi đi.