Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 32: Mỗi Tháng Phải Đưa Tiền Cho Tạo

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Cố Niệm Niệm, mày có thấy tin nhắn không? Trả lời mau.”Cố Niệm Niệm không buồn quan tâm, tắt máy luôn.Mãi cho đến đêm lúc Cố Niệm Niệm chuẩn bị đi ngủ, cô muốn đặt báo thức nên mới mở điện thoại lên.Hơn mười tin nhắn chưa đọc và mười mấy cú điện thoại đập vào mắt cô.Điện thoại vừa mở thì chuông điện thoại đã vang ầm lên, vẫn là Cố Bân.Cố Niệm Niệm nghĩ nếu mình không bắt máy thì chắc sẽ không được yên tĩnh, định bắt máy.“Cố Niệm Niệm, con đ* nhà mày dám không bắt máy của ông! Mày muốn chết à?”Vừa bắt máy, Cố Bân đã mắng xối xả.“Anh là ngọc hoàng đại đế à? Mắc mớ gì tôi phải bắt máy của anh?” Đợi Cố Bân mắng xong, Cố Niệm Niệm mới ung dung nói.Cố Bân nén giận: “Số tiền hai mươi vạn tạo bảo mày chuẩn bị đã có chưa?”“Tôi đi đầu lấy được cho anh hai mươi vạn bây giờ? Mà tại sao tôi phải cho anh hai mươi vạn?” Nhắc đến hai mươi vạn này, Cố Niệm Niệm giận muốn phụt máu.Cố Bân cười lạnh: “Mày leo được lên cành cây cao như Ôn Đình Vực mà còn dám bảo không có tiền. Hai mươi vạn chỉ là bụi đối với Ôn Đình Vực thôi!”“Đó là tiên của anh ấy, không phải tiền của tôi! Dựa vào đâu mà anh muốn tiền của anh ấy?” Cố Niệm Niệm chất vấn.“Dựa vào tao là anh vợ nó!” Cố Bân dương dương đắc ý.“Vậy anh tự đi mà tìm anh ấy đòi.” Cố Niệm Niệm định cúp điện thoại.Đã gặp qua loại người không cần mặt mũi nhưng chưa từng gặp loại không biết xấu hổ đến mức này, cô tin có cho Cố Tân một trăm lá gan thì gã cũng không dám đi đòi Ôn Đình Vực.“Chờ chút. Nếu mày muốn chuyện đó của mày bị Ôn Đình Vực thấy thì cú cúp máy đi!” Cố Tân uy hiế.Chuyện tuP mật? Cố Niệm Niệm cười lạnh.Dù cô có đi bar bán rượu thì cũng chưa từng làm loại chuyện bậy bạ gì. Cô dám nói Cố Niệm Niệm cô vô cùng trong sạch, không có bất kỳ đoạn clip nào không trong sạch đến mất mặt.“Mày còn chưa quên lúc mày đi bar đội tóc giả màu đỏ, bộ dạng giống quỷ kia chứ?” Cố Bân lạnh lùng nói.Cố Niệm Niệm cười, ra là Cố Bân nói đến chuyện này thật.“Không việc gì, anh ấy thấy rồi, anh ấy còn rất thích dáng vẻ đó của tôi nữa.” Cố Niệm Niệm cười rất tươi.Cố Bân đần mặt, gã không ngờ đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn YS mà khẩu vị lại mặn đến vậy.“Nếu bộ dạng đó của mày bị người khác thấy thì sao? Đàn ông đều sĩ diện, nếu Ôn Đình Vực ở bên cạnh một con đàn bà như vậy thì nó cũng sẽ thành trò cười thôi.” Cố Bận âm trầm nói.Nét cười trong mắt Cố Niệm Niệm cứng lại.Dáng vẻ đó của cô bị người khác thấy thì cũng chẳng sao, nhưng đúng như Cố Bân nói, chuyện này sẽ là một nỗi sỉ nhục đối với Ôn Đình Vực.Cô không muốn trở thành nỗi nhục của Ôn Đình Vực, khiến anh bị người khác chê cười.Mặc dù cô không thích Ôn Đình Vực nhưng cô là người có ân tất báo.Ôn Đình Vực cứu mình, cho mình một căn hộ lớn, cô không thể hại anh.“Tôi bây giờ không có nhiều tiền như vậy, chờ đến nửa năm sau từ từ đưa cho anh được không?” Cố Niệm Niệm thỏa hiệp.Cô nghĩ nửa năm sau mình tốt nghiệp rồi, mỗi tháng lương có thể đưa cho Cố Bân.“Vậy từ giờ trở đi mỗi tháng mày phải đưa tiền cho tao!” Cố Bân nói.Gã đua số thẻ cho Cố Niệm Niệm.Cúp điện thoại xong, Cố Niệm Niệm như người mất hôn.Cô không phải người để mặc người khác định đoạt, nhưng lần này cô phải thỏa hiệp vì Ôn Tình Vực.Sáng hôm sau, khi Cố Niệm Niệm dậy, thấy ngoài bữa sáng đầy đủ, trêи bàn còn có một cái hộp lớn.

“Cố Niệm Niệm, mày có thấy tin nhắn không? Trả lời mau.”

Cố Niệm Niệm không buồn quan tâm, tắt máy luôn.

Mãi cho đến đêm lúc Cố Niệm Niệm chuẩn bị đi ngủ, cô muốn đặt báo thức nên mới mở điện thoại lên.

Hơn mười tin nhắn chưa đọc và mười mấy cú điện thoại đập vào mắt cô.

Điện thoại vừa mở thì chuông điện thoại đã vang ầm lên, vẫn là Cố Bân.

Cố Niệm Niệm nghĩ nếu mình không bắt máy thì chắc sẽ không được yên tĩnh, định bắt máy.

“Cố Niệm Niệm, con đ* nhà mày dám không bắt máy của ông! Mày muốn chết à?”

Vừa bắt máy, Cố Bân đã mắng xối xả.

“Anh là ngọc hoàng đại đế à? Mắc mớ gì tôi phải bắt máy của anh?” Đợi Cố Bân mắng xong, Cố Niệm Niệm mới ung dung nói.

Cố Bân nén giận: “Số tiền hai mươi vạn tạo bảo mày chuẩn bị đã có chưa?”

“Tôi đi đầu lấy được cho anh hai mươi vạn bây giờ? Mà tại sao tôi phải cho anh hai mươi vạn?” Nhắc đến hai mươi vạn này, Cố Niệm Niệm giận muốn phụt máu.

Cố Bân cười lạnh: “Mày leo được lên cành cây cao như Ôn Đình Vực mà còn dám bảo không có tiền. Hai mươi vạn chỉ là bụi đối với Ôn Đình Vực thôi!”

“Đó là tiên của anh ấy, không phải tiền của tôi! Dựa vào đâu mà anh muốn tiền của anh ấy?” Cố Niệm Niệm chất vấn.

“Dựa vào tao là anh vợ nó!” Cố Bân dương dương đắc ý.

“Vậy anh tự đi mà tìm anh ấy đòi.” Cố Niệm Niệm định cúp điện thoại.

Đã gặp qua loại người không cần mặt mũi nhưng chưa từng gặp loại không biết xấu hổ đến mức này, cô tin có cho Cố Tân một trăm lá gan thì gã cũng không dám đi đòi Ôn Đình Vực.

“Chờ chút. Nếu mày muốn chuyện đó của mày bị Ôn Đình Vực thấy thì cú cúp máy đi!” Cố Tân uy hiế.

Chuyện tuP mật? Cố Niệm Niệm cười lạnh.

Dù cô có đi bar bán rượu thì cũng chưa từng làm loại chuyện bậy bạ gì. Cô dám nói Cố Niệm Niệm cô vô cùng trong sạch, không có bất kỳ đoạn clip nào không trong sạch đến mất mặt.

“Mày còn chưa quên lúc mày đi bar đội tóc giả màu đỏ, bộ dạng giống quỷ kia chứ?” Cố Bân lạnh lùng nói.

Cố Niệm Niệm cười, ra là Cố Bân nói đến chuyện này thật.

“Không việc gì, anh ấy thấy rồi, anh ấy còn rất thích dáng vẻ đó của tôi nữa.” Cố Niệm Niệm cười rất tươi.

Cố Bân đần mặt, gã không ngờ đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn YS mà khẩu vị lại mặn đến vậy.

“Nếu bộ dạng đó của mày bị người khác thấy thì sao? Đàn ông đều sĩ diện, nếu Ôn Đình Vực ở bên cạnh một con đàn bà như vậy thì nó cũng sẽ thành trò cười thôi.” Cố Bận âm trầm nói.

Nét cười trong mắt Cố Niệm Niệm cứng lại.

Dáng vẻ đó của cô bị người khác thấy thì cũng chẳng sao, nhưng đúng như Cố Bân nói, chuyện này sẽ là một nỗi sỉ nhục đối với Ôn Đình Vực.

Cô không muốn trở thành nỗi nhục của Ôn Đình Vực, khiến anh bị người khác chê cười.

Mặc dù cô không thích Ôn Đình Vực nhưng cô là người có ân tất báo.

Ôn Đình Vực cứu mình, cho mình một căn hộ lớn, cô không thể hại anh.

“Tôi bây giờ không có nhiều tiền như vậy, chờ đến nửa năm sau từ từ đưa cho anh được không?” Cố Niệm Niệm thỏa hiệp.

Cô nghĩ nửa năm sau mình tốt nghiệp rồi, mỗi tháng lương có thể đưa cho Cố Bân.

“Vậy từ giờ trở đi mỗi tháng mày phải đưa tiền cho tao!” Cố Bân nói.

Gã đua số thẻ cho Cố Niệm Niệm.

Cúp điện thoại xong, Cố Niệm Niệm như người mất hôn.

Cô không phải người để mặc người khác định đoạt, nhưng lần này cô phải thỏa hiệp vì Ôn Tình Vực.

Sáng hôm sau, khi Cố Niệm Niệm dậy, thấy ngoài bữa sáng đầy đủ, trêи bàn còn có một cái hộp lớn.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Cố Niệm Niệm, mày có thấy tin nhắn không? Trả lời mau.”Cố Niệm Niệm không buồn quan tâm, tắt máy luôn.Mãi cho đến đêm lúc Cố Niệm Niệm chuẩn bị đi ngủ, cô muốn đặt báo thức nên mới mở điện thoại lên.Hơn mười tin nhắn chưa đọc và mười mấy cú điện thoại đập vào mắt cô.Điện thoại vừa mở thì chuông điện thoại đã vang ầm lên, vẫn là Cố Bân.Cố Niệm Niệm nghĩ nếu mình không bắt máy thì chắc sẽ không được yên tĩnh, định bắt máy.“Cố Niệm Niệm, con đ* nhà mày dám không bắt máy của ông! Mày muốn chết à?”Vừa bắt máy, Cố Bân đã mắng xối xả.“Anh là ngọc hoàng đại đế à? Mắc mớ gì tôi phải bắt máy của anh?” Đợi Cố Bân mắng xong, Cố Niệm Niệm mới ung dung nói.Cố Bân nén giận: “Số tiền hai mươi vạn tạo bảo mày chuẩn bị đã có chưa?”“Tôi đi đầu lấy được cho anh hai mươi vạn bây giờ? Mà tại sao tôi phải cho anh hai mươi vạn?” Nhắc đến hai mươi vạn này, Cố Niệm Niệm giận muốn phụt máu.Cố Bân cười lạnh: “Mày leo được lên cành cây cao như Ôn Đình Vực mà còn dám bảo không có tiền. Hai mươi vạn chỉ là bụi đối với Ôn Đình Vực thôi!”“Đó là tiên của anh ấy, không phải tiền của tôi! Dựa vào đâu mà anh muốn tiền của anh ấy?” Cố Niệm Niệm chất vấn.“Dựa vào tao là anh vợ nó!” Cố Bân dương dương đắc ý.“Vậy anh tự đi mà tìm anh ấy đòi.” Cố Niệm Niệm định cúp điện thoại.Đã gặp qua loại người không cần mặt mũi nhưng chưa từng gặp loại không biết xấu hổ đến mức này, cô tin có cho Cố Tân một trăm lá gan thì gã cũng không dám đi đòi Ôn Đình Vực.“Chờ chút. Nếu mày muốn chuyện đó của mày bị Ôn Đình Vực thấy thì cú cúp máy đi!” Cố Tân uy hiế.Chuyện tuP mật? Cố Niệm Niệm cười lạnh.Dù cô có đi bar bán rượu thì cũng chưa từng làm loại chuyện bậy bạ gì. Cô dám nói Cố Niệm Niệm cô vô cùng trong sạch, không có bất kỳ đoạn clip nào không trong sạch đến mất mặt.“Mày còn chưa quên lúc mày đi bar đội tóc giả màu đỏ, bộ dạng giống quỷ kia chứ?” Cố Bân lạnh lùng nói.Cố Niệm Niệm cười, ra là Cố Bân nói đến chuyện này thật.“Không việc gì, anh ấy thấy rồi, anh ấy còn rất thích dáng vẻ đó của tôi nữa.” Cố Niệm Niệm cười rất tươi.Cố Bân đần mặt, gã không ngờ đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn YS mà khẩu vị lại mặn đến vậy.“Nếu bộ dạng đó của mày bị người khác thấy thì sao? Đàn ông đều sĩ diện, nếu Ôn Đình Vực ở bên cạnh một con đàn bà như vậy thì nó cũng sẽ thành trò cười thôi.” Cố Bận âm trầm nói.Nét cười trong mắt Cố Niệm Niệm cứng lại.Dáng vẻ đó của cô bị người khác thấy thì cũng chẳng sao, nhưng đúng như Cố Bân nói, chuyện này sẽ là một nỗi sỉ nhục đối với Ôn Đình Vực.Cô không muốn trở thành nỗi nhục của Ôn Đình Vực, khiến anh bị người khác chê cười.Mặc dù cô không thích Ôn Đình Vực nhưng cô là người có ân tất báo.Ôn Đình Vực cứu mình, cho mình một căn hộ lớn, cô không thể hại anh.“Tôi bây giờ không có nhiều tiền như vậy, chờ đến nửa năm sau từ từ đưa cho anh được không?” Cố Niệm Niệm thỏa hiệp.Cô nghĩ nửa năm sau mình tốt nghiệp rồi, mỗi tháng lương có thể đưa cho Cố Bân.“Vậy từ giờ trở đi mỗi tháng mày phải đưa tiền cho tao!” Cố Bân nói.Gã đua số thẻ cho Cố Niệm Niệm.Cúp điện thoại xong, Cố Niệm Niệm như người mất hôn.Cô không phải người để mặc người khác định đoạt, nhưng lần này cô phải thỏa hiệp vì Ôn Tình Vực.Sáng hôm sau, khi Cố Niệm Niệm dậy, thấy ngoài bữa sáng đầy đủ, trêи bàn còn có một cái hộp lớn.

Chương 32: Mỗi Tháng Phải Đưa Tiền Cho Tạo