Tác giả:

“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ…

Chương 33: Ôn Đình Vực Là Một Người Tốt

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Tiên sinh cho người đưa đến, nói là tặng cho Cố tiểu thư.” Di Lý nói.Cố Niệm Niệm mở hộp giấy ra, bên trong đầy chocolate, ăn cả tháng cũng đủ nữa.Cô tùy tiện lấy một thanh chocolate ra, trêи đó là nhãn hiệu chocolate Pháp mà cô nhắc đến hôm qua với Ôn Đình Vực.Một sự ấm áp lên lỏi vào lòng cô.Cô nhìn qua, có rất nhiều loại, chocolate đen nguyên chất, chocolate sữa bò, chocolate hạnh nhân, chocolate sữa chua.Ôn Đình Vực chắc đã mua hết tất cả các loại chocolate của nhãn hiệu này.Cô lấy một thanh sữa bò ra nếm thử, rất ngọt.Ôn Đình Vực là một người tốt, Cố Niệm Niệm nghĩ.Vừa nghĩ đến thì Ôn Đình Vực đã gọi điện cho cô.“Tối nay ăn cơm cùng nhau.” Ôn Đình Vực nói, rồi anh bổ sung thêm: “Mẹ tôi ở đây, bữa cơm để ứng phó với bà.”“Không thành vấn đề.” Cố Niệm Niệm đồng ý ngay: “Đúng rồi, chocolate rất ngon, cảm ơn anh, cảm động quá.”“Đó là chuyện mà vợ chồng hợp đồng nên làm.” Ôn Đình Vực bình thản nói: “Em không nên quá cảm động, để chìm đắm vào đó.”Cố Niệm Niệm quýnh lên.“Anh không sợ tôi cảm động rồi sẽ yêu anh sao?” Cố NiệmNiệm hỏi.“Nếu như em muốn vậy thì tôi cũng không phản đối.”“Tự luyến.” Cố Niệm Niệm thè lưỡi: “Anh yên tâm đi, Cố Niệm Niệm tối sống hai mươi năm nay còn chưa yêu ai, sao có thể bị rung động bởi ân huệ nhỏ của anh chứ.”“Vậy là tốt rồi, đêm nay tôi đến đón em đi dùng cơm.” Nói xong Ôn Đình Vực cúp máy.Sau khi cúp máy, Cố Niệm Niệm ngồi trêи ghế bành ăn chocolate.Vừa anh vừa nghĩ đến cuộc điện thoại của Cố Bân. Cô nghĩ mình vẫn phải tiếp tục đi làm thêm, nếu không thì làm gì có tiền đưa cho Cố Bận.Đáng tiếc là xưởng trà không để cô làm việc nữa, cô đành đi tìm việc ở chỗ khác.Cố Niệm Niệm mở điện thoại ra xem thông báo tuyển dụng, sau đó viết tóm lược sơ yếu lý lịch.Bận bịu mãi rồi cũng đến tối, Ôn Đình Vực lái một chiếc RollsRoyce đến.Xe như con người anh, âm trầm mà xa hoa.“Rốt cuộc anh có bao nhiêu chiếc xe sang chú.” Cố Niệm Niệm thật sự nhìn đến thở dài.Mấy ngày nay, từ khi biết đến Ôn Đình Vực, cô thấy Ôn Đình Vực lái rất nhiều xe, Lincoln rồi Aston Martin, giờ là chiếc RollsRoyce.“Em muốn không? Sau này tôi đưa em một chiếc.” Ôn Đình Vục được hỏi một đằng lại trả lời một nẻo.Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Tôi không có ý đó, tôi có xe cũng không biết lái”Ôn Đình Vực cười nhạt, không nói nữa.Hôm nay Ôn Đình Vực tự lái xe, không nhanh nhưng rất ổn định, nhanh chóng đến nhà hàng hoa viên JS.Chưa ăn thịt heo những đã thấy qua heo chạy, Cố Niệm Niệm có nghe nói về nhà hàng hoa viên JS, trong đây chủ yếu phục vụ món Tây, giá siêu đắt.Nơi thế này Cố Niệm Niệm có nghĩ cũng không dám nghĩ.Ôn Đình Vực xuống xe, một đôi chân thon dài tiếp đất. Dáng người anh thẳng tắp, khí thế cao ngạo mà lạnh lùng, anh tuấn đến mức khiến cho tất cả mọi phồng hoa trêи cuộc đời này đều phai mờ.Cố Niệm Niệm theo Ôn Đình Vực đến sảnh, phục vụ nhiệt tình đưa họ đến trước bàn đặt sẵn. Lâm Thải Tình đã ngồi ở đó tự bao giờ.Sảnh của JS hôm nay hình như đã được bao trọn, cho nên cả sảnh ăn lớn thế cũng chỉ có ba người họ.Trêи trần treo đèn pha lê chói mắt, tia sáng lạnh lẽo mà tà mị, làm nổi bật lên dung nhan đẹp đẽ của Lâm Thải Tình.Lâm Thải Tình cưới với Cố Niệm Niệm.Nụ cười cao quý mà ưu nhã, chó lòa cả mắt.

“Tiên sinh cho người đưa đến, nói là tặng cho Cố tiểu thư.” Di Lý nói.

Cố Niệm Niệm mở hộp giấy ra, bên trong đầy chocolate, ăn cả tháng cũng đủ nữa.

Cô tùy tiện lấy một thanh chocolate ra, trêи đó là nhãn hiệu chocolate Pháp mà cô nhắc đến hôm qua với Ôn Đình Vực.

Một sự ấm áp lên lỏi vào lòng cô.

Cô nhìn qua, có rất nhiều loại, chocolate đen nguyên chất, chocolate sữa bò, chocolate hạnh nhân, chocolate sữa chua.

Ôn Đình Vực chắc đã mua hết tất cả các loại chocolate của nhãn hiệu này.

Cô lấy một thanh sữa bò ra nếm thử, rất ngọt.

Ôn Đình Vực là một người tốt, Cố Niệm Niệm nghĩ.

Vừa nghĩ đến thì Ôn Đình Vực đã gọi điện cho cô.

“Tối nay ăn cơm cùng nhau.” Ôn Đình Vực nói, rồi anh bổ sung thêm: “Mẹ tôi ở đây, bữa cơm để ứng phó với bà.”

“Không thành vấn đề.” Cố Niệm Niệm đồng ý ngay: “Đúng rồi, chocolate rất ngon, cảm ơn anh, cảm động quá.”

“Đó là chuyện mà vợ chồng hợp đồng nên làm.” Ôn Đình Vực bình thản nói: “Em không nên quá cảm động, để chìm đắm vào đó.”

Cố Niệm Niệm quýnh lên.

“Anh không sợ tôi cảm động rồi sẽ yêu anh sao?” Cố Niệm

Niệm hỏi.

“Nếu như em muốn vậy thì tôi cũng không phản đối.”

“Tự luyến.” Cố Niệm Niệm thè lưỡi: “Anh yên tâm đi, Cố Niệm Niệm tối sống hai mươi năm nay còn chưa yêu ai, sao có thể bị rung động bởi ân huệ nhỏ của anh chứ.”

“Vậy là tốt rồi, đêm nay tôi đến đón em đi dùng cơm.” Nói xong Ôn Đình Vực cúp máy.

Sau khi cúp máy, Cố Niệm Niệm ngồi trêи ghế bành ăn chocolate.

Vừa anh vừa nghĩ đến cuộc điện thoại của Cố Bân. Cô nghĩ mình vẫn phải tiếp tục đi làm thêm, nếu không thì làm gì có tiền đưa cho Cố Bận.

Đáng tiếc là xưởng trà không để cô làm việc nữa, cô đành đi tìm việc ở chỗ khác.

Cố Niệm Niệm mở điện thoại ra xem thông báo tuyển dụng, sau đó viết tóm lược sơ yếu lý lịch.

Bận bịu mãi rồi cũng đến tối, Ôn Đình Vực lái một chiếc RollsRoyce đến.

Xe như con người anh, âm trầm mà xa hoa.

“Rốt cuộc anh có bao nhiêu chiếc xe sang chú.” Cố Niệm Niệm thật sự nhìn đến thở dài.

Mấy ngày nay, từ khi biết đến Ôn Đình Vực, cô thấy Ôn Đình Vực lái rất nhiều xe, Lincoln rồi Aston Martin, giờ là chiếc RollsRoyce.

“Em muốn không? Sau này tôi đưa em một chiếc.” Ôn Đình Vục được hỏi một đằng lại trả lời một nẻo.

Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Tôi không có ý đó, tôi có xe cũng không biết lái”

Ôn Đình Vực cười nhạt, không nói nữa.

Hôm nay Ôn Đình Vực tự lái xe, không nhanh nhưng rất ổn định, nhanh chóng đến nhà hàng hoa viên JS.

Chưa ăn thịt heo những đã thấy qua heo chạy, Cố Niệm Niệm có nghe nói về nhà hàng hoa viên JS, trong đây chủ yếu phục vụ món Tây, giá siêu đắt.

Nơi thế này Cố Niệm Niệm có nghĩ cũng không dám nghĩ.

Ôn Đình Vực xuống xe, một đôi chân thon dài tiếp đất. Dáng người anh thẳng tắp, khí thế cao ngạo mà lạnh lùng, anh tuấn đến mức khiến cho tất cả mọi phồng hoa trêи cuộc đời này đều phai mờ.

Cố Niệm Niệm theo Ôn Đình Vực đến sảnh, phục vụ nhiệt tình đưa họ đến trước bàn đặt sẵn. Lâm Thải Tình đã ngồi ở đó tự bao giờ.

Sảnh của JS hôm nay hình như đã được bao trọn, cho nên cả sảnh ăn lớn thế cũng chỉ có ba người họ.

Trêи trần treo đèn pha lê chói mắt, tia sáng lạnh lẽo mà tà mị, làm nổi bật lên dung nhan đẹp đẽ của Lâm Thải Tình.

Lâm Thải Tình cưới với Cố Niệm Niệm.

Nụ cười cao quý mà ưu nhã, chó lòa cả mắt.

Cô Vợ Đáng Yêu Của Tổng Tài Bạc TỷTác giả: Lạc Lệ ThápTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Mẹ, mẹ làm vậy không sợ sẽ gặp quả báo sao?” Nhìn thẳng vào trước mặt người phụ nữ trung niên đang bày ra bộ mặt dữ tợn, Cố Niệm Niệm nói, đầy vẻ không dám tin. Cô mới hai mươi tuổi thôi, vậy mà mẹ lại vì tiền tài mà ép cô phải ngủ với một tên đần! Cố Niệm Niệm không đồng ý, Chu Mỹ Ngọc lại buộc cô đến khách sạn để cô ngủ với tên đần kia ngay tối nay! Người trước mặt này thật sự là mẹ ruột của mình sao? Chu Mỹ Ngọc hung ác kéo Cố Niệm Niệm đẩy vào trong phòng tổng thống xa hoa. Bên trong có một người đàn ông đang vừa cắn ngón tay, vừa ch** n**c miếng, đần độn nhìn Cố Niệm Niệm: “Tôi thấy gái đẹp, tôi muốn gái đẹp.” “Con bé này, con đừng có đúng lỳ ở đây nữa.” Chu Mỹ Ngọc nói đầy vẻ hung dữ: “Ơn cha ơn mẹ cao hơn trời, mẹ kêu con gả cho cậu chủ nhà họ Lưu thì con phải gả. Đêm nay con hầu hạ cậu chủ Lưu cho tốt vào cho mẹ, nếu không con sẽ biết tay!” Nói đến đây, giọng bà đột nhiên trở nên dịu dàng, nửa uy hϊế͙p͙, nửa dụ dỗ nói: “Niệm Niệm à, nhà mình nghèo thế nào con biết mà. Cậu chủ… “Tiên sinh cho người đưa đến, nói là tặng cho Cố tiểu thư.” Di Lý nói.Cố Niệm Niệm mở hộp giấy ra, bên trong đầy chocolate, ăn cả tháng cũng đủ nữa.Cô tùy tiện lấy một thanh chocolate ra, trêи đó là nhãn hiệu chocolate Pháp mà cô nhắc đến hôm qua với Ôn Đình Vực.Một sự ấm áp lên lỏi vào lòng cô.Cô nhìn qua, có rất nhiều loại, chocolate đen nguyên chất, chocolate sữa bò, chocolate hạnh nhân, chocolate sữa chua.Ôn Đình Vực chắc đã mua hết tất cả các loại chocolate của nhãn hiệu này.Cô lấy một thanh sữa bò ra nếm thử, rất ngọt.Ôn Đình Vực là một người tốt, Cố Niệm Niệm nghĩ.Vừa nghĩ đến thì Ôn Đình Vực đã gọi điện cho cô.“Tối nay ăn cơm cùng nhau.” Ôn Đình Vực nói, rồi anh bổ sung thêm: “Mẹ tôi ở đây, bữa cơm để ứng phó với bà.”“Không thành vấn đề.” Cố Niệm Niệm đồng ý ngay: “Đúng rồi, chocolate rất ngon, cảm ơn anh, cảm động quá.”“Đó là chuyện mà vợ chồng hợp đồng nên làm.” Ôn Đình Vực bình thản nói: “Em không nên quá cảm động, để chìm đắm vào đó.”Cố Niệm Niệm quýnh lên.“Anh không sợ tôi cảm động rồi sẽ yêu anh sao?” Cố NiệmNiệm hỏi.“Nếu như em muốn vậy thì tôi cũng không phản đối.”“Tự luyến.” Cố Niệm Niệm thè lưỡi: “Anh yên tâm đi, Cố Niệm Niệm tối sống hai mươi năm nay còn chưa yêu ai, sao có thể bị rung động bởi ân huệ nhỏ của anh chứ.”“Vậy là tốt rồi, đêm nay tôi đến đón em đi dùng cơm.” Nói xong Ôn Đình Vực cúp máy.Sau khi cúp máy, Cố Niệm Niệm ngồi trêи ghế bành ăn chocolate.Vừa anh vừa nghĩ đến cuộc điện thoại của Cố Bân. Cô nghĩ mình vẫn phải tiếp tục đi làm thêm, nếu không thì làm gì có tiền đưa cho Cố Bận.Đáng tiếc là xưởng trà không để cô làm việc nữa, cô đành đi tìm việc ở chỗ khác.Cố Niệm Niệm mở điện thoại ra xem thông báo tuyển dụng, sau đó viết tóm lược sơ yếu lý lịch.Bận bịu mãi rồi cũng đến tối, Ôn Đình Vực lái một chiếc RollsRoyce đến.Xe như con người anh, âm trầm mà xa hoa.“Rốt cuộc anh có bao nhiêu chiếc xe sang chú.” Cố Niệm Niệm thật sự nhìn đến thở dài.Mấy ngày nay, từ khi biết đến Ôn Đình Vực, cô thấy Ôn Đình Vực lái rất nhiều xe, Lincoln rồi Aston Martin, giờ là chiếc RollsRoyce.“Em muốn không? Sau này tôi đưa em một chiếc.” Ôn Đình Vục được hỏi một đằng lại trả lời một nẻo.Cố Niệm Niệm lắc đầu: “Tôi không có ý đó, tôi có xe cũng không biết lái”Ôn Đình Vực cười nhạt, không nói nữa.Hôm nay Ôn Đình Vực tự lái xe, không nhanh nhưng rất ổn định, nhanh chóng đến nhà hàng hoa viên JS.Chưa ăn thịt heo những đã thấy qua heo chạy, Cố Niệm Niệm có nghe nói về nhà hàng hoa viên JS, trong đây chủ yếu phục vụ món Tây, giá siêu đắt.Nơi thế này Cố Niệm Niệm có nghĩ cũng không dám nghĩ.Ôn Đình Vực xuống xe, một đôi chân thon dài tiếp đất. Dáng người anh thẳng tắp, khí thế cao ngạo mà lạnh lùng, anh tuấn đến mức khiến cho tất cả mọi phồng hoa trêи cuộc đời này đều phai mờ.Cố Niệm Niệm theo Ôn Đình Vực đến sảnh, phục vụ nhiệt tình đưa họ đến trước bàn đặt sẵn. Lâm Thải Tình đã ngồi ở đó tự bao giờ.Sảnh của JS hôm nay hình như đã được bao trọn, cho nên cả sảnh ăn lớn thế cũng chỉ có ba người họ.Trêи trần treo đèn pha lê chói mắt, tia sáng lạnh lẽo mà tà mị, làm nổi bật lên dung nhan đẹp đẽ của Lâm Thải Tình.Lâm Thải Tình cưới với Cố Niệm Niệm.Nụ cười cao quý mà ưu nhã, chó lòa cả mắt.

Chương 33: Ôn Đình Vực Là Một Người Tốt