Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 879: Tôi không biết
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Hà bị ép đến góc tường, vẻ mặt khẩn khoản van nài.Lúc này đầu óc cô ta lại choáng váng, cảm thấy hai chân đứng không vững.Nếu không phải sau lưng là vách tường thì cô ta đã ngã xuống rồi.Tôn Chí Kiều cười lạnh: "Tôi chưa bao giờ buông tha cho người phụ nữ mà mình nhìn trúng".Dứt lời, Tôn Chí Kiều phất tay ra lệnh cho hai vệ sĩ bên cạnh: "Dẫn đi!"Hai vệ sĩ vội vàng bước lên kẹp chặt tay Hạ Hà, lôi cô ta đi.Hạ Hà không còn chút sức phản kháng nào, bị đưa đến một căn phòng dành cho tổng thống trêи tầng cao nhất của Nam Tương Viên."Sếp Tôn, tôi cầu xin cô tha cho tôi được không? Chỉ cần cô có thể tha cho tôi, cô bảo tôi làm gì cũng được".Hạ Hà ngã lên chiếc giường lớn mềm mại, không còn sức lực để đứng lên, khổ sở cầu xin.Tôn Chí Kiều liếc mắt ra hiệu, hai vệ sĩ nữ vội vàng rời đi, nhất thời trong căn phòng chỉ còn lại Tôn Chí Kiều và Hạ Hà."Hạ Hà, bây giờ em còn tư cách bàn điều kiện với chị sao?"Tôn Chí Kiều lấy trong tủ rượu ra một chai rượu vang thượng hạng, tự rót cho mình một ly.Cô ta lắc nhẹ cái ly đế cao, nước rượu màu nâu sóng sánh, hai mắt cô ta nhìn chằm chằm Hạ Hà như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ."Phải công nhận em rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả những nữ minh tinh chơi quy tắc ngầm với chị trước kia nữa".Tôn Chí Kiều cười ha ha nói: "Thật ra so với c**ng b*c, chị càng muốn để em cam tâm tình nguyện chiều theo chị hơn"."Nếu không chẳng có gì hay. Chị nghĩ vì gã tình nhân kia, em hẳn nên ngoan ngoãn nghe lời chị nhỉ?"Cơ thể mềm mại của Hạ Hà run lên, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực.Đã đến nước này rồi cô ta cũng không còn cơ hội rời đi nữa.Nếu phải thất thân thì cần gì chống cự, ngược lại còn liên lụy đến Dương Thanh.Nghĩ vậy Hạ Hà cắn môi, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Tôn Chí Kiều nói: "Được, tôi đồng ý với cô!""Ha ha, được!"Thấy Hạ Hà thuận theo, trêи mặt Tôn Chí Kiều tràn ngập nụ cười."Nhưng cô phải hứa không được gây phiền phức cho Dương Thanh".Hạ Hà đỏ mắt nói."Em cứ yên tâm. Tôn Chí Kiều chị từ trước đến nay nói là giữ lời, nếu chị đã đồng ý với em thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời".Tôn Chí Kiều vỗ ngực đảm bảo. Nhưng nhìn ánh mắt khẽ nhếch lên của cô ta nhìn thế nào cũng không tin được.Chỉ là Hạ Hà đã không còn đường lựa chọn.Cùng lúc đó, một chiếc Phaeton màu đen đột ngột phanh gấp, chiếc xe trôi dạt thành một vòng cung tuyệt đẹp ở giữa đường, sau đó đậu vững vàng trước cửa Nam Tương Viên.Khi cả hai rơi xuống đất liền bất tỉnh tại chỗ."Cậu tìm ai?""Cậu, cậu muốn tìm ai?"Vương Kiến Hồng run rẩy hỏi."Hạ Hà đâu?"Dương Thanh hỏi lại lần nữa."Tôi, tôi không biết."- ---------------------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hạ Hà bị ép đến góc tường, vẻ mặt khẩn khoản van nài.
Lúc này đầu óc cô ta lại choáng váng, cảm thấy hai chân đứng không vững.
Nếu không phải sau lưng là vách tường thì cô ta đã ngã xuống rồi.
Tôn Chí Kiều cười lạnh: "Tôi chưa bao giờ buông tha cho người phụ nữ mà mình nhìn trúng".
Dứt lời, Tôn Chí Kiều phất tay ra lệnh cho hai vệ sĩ bên cạnh: "Dẫn đi!"
Hai vệ sĩ vội vàng bước lên kẹp chặt tay Hạ Hà, lôi cô ta đi.
Hạ Hà không còn chút sức phản kháng nào, bị đưa đến một căn phòng dành cho tổng thống trêи tầng cao nhất của Nam Tương Viên.
"Sếp Tôn, tôi cầu xin cô tha cho tôi được không? Chỉ cần cô có thể tha cho tôi, cô bảo tôi làm gì cũng được".
Hạ Hà ngã lên chiếc giường lớn mềm mại, không còn sức lực để đứng lên, khổ sở cầu xin.
Tôn Chí Kiều liếc mắt ra hiệu, hai vệ sĩ nữ vội vàng rời đi, nhất thời trong căn phòng chỉ còn lại Tôn Chí Kiều và Hạ Hà.
"Hạ Hà, bây giờ em còn tư cách bàn điều kiện với chị sao?"
Tôn Chí Kiều lấy trong tủ rượu ra một chai rượu vang thượng hạng, tự rót cho mình một ly.
Cô ta lắc nhẹ cái ly đế cao, nước rượu màu nâu sóng sánh, hai mắt cô ta nhìn chằm chằm Hạ Hà như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.
"Phải công nhận em rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả những nữ minh tinh chơi quy tắc ngầm với chị trước kia nữa".
Tôn Chí Kiều cười ha ha nói: "Thật ra so với c**ng b*c, chị càng muốn để em cam tâm tình nguyện chiều theo chị hơn".
"Nếu không chẳng có gì hay. Chị nghĩ vì gã tình nhân kia, em hẳn nên ngoan ngoãn nghe lời chị nhỉ?"
Cơ thể mềm mại của Hạ Hà run lên, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực.
Đã đến nước này rồi cô ta cũng không còn cơ hội rời đi nữa.
Nếu phải thất thân thì cần gì chống cự, ngược lại còn liên lụy đến Dương Thanh.
Nghĩ vậy Hạ Hà cắn môi, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Tôn Chí Kiều nói: "Được, tôi đồng ý với cô!"
"Ha ha, được!"
Thấy Hạ Hà thuận theo, trêи mặt Tôn Chí Kiều tràn ngập nụ cười.
"Nhưng cô phải hứa không được gây phiền phức cho Dương Thanh".
Hạ Hà đỏ mắt nói.
"Em cứ yên tâm. Tôn Chí Kiều chị từ trước đến nay nói là giữ lời, nếu chị đã đồng ý với em thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời".
Tôn Chí Kiều vỗ ngực đảm bảo. Nhưng nhìn ánh mắt khẽ nhếch lên của cô ta nhìn thế nào cũng không tin được.
Chỉ là Hạ Hà đã không còn đường lựa chọn.
Cùng lúc đó, một chiếc Phaeton màu đen đột ngột phanh gấp, chiếc xe trôi dạt thành một vòng cung tuyệt đẹp ở giữa đường, sau đó đậu vững vàng trước cửa Nam Tương Viên.
Khi cả hai rơi xuống đất liền bất tỉnh tại chỗ.
"Cậu tìm ai?"
"Cậu, cậu muốn tìm ai?"
Vương Kiến Hồng run rẩy hỏi.
"Hạ Hà đâu?"
Dương Thanh hỏi lại lần nữa.
"Tôi, tôi không biết."
- ---------------------------
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hạ Hà bị ép đến góc tường, vẻ mặt khẩn khoản van nài.Lúc này đầu óc cô ta lại choáng váng, cảm thấy hai chân đứng không vững.Nếu không phải sau lưng là vách tường thì cô ta đã ngã xuống rồi.Tôn Chí Kiều cười lạnh: "Tôi chưa bao giờ buông tha cho người phụ nữ mà mình nhìn trúng".Dứt lời, Tôn Chí Kiều phất tay ra lệnh cho hai vệ sĩ bên cạnh: "Dẫn đi!"Hai vệ sĩ vội vàng bước lên kẹp chặt tay Hạ Hà, lôi cô ta đi.Hạ Hà không còn chút sức phản kháng nào, bị đưa đến một căn phòng dành cho tổng thống trêи tầng cao nhất của Nam Tương Viên."Sếp Tôn, tôi cầu xin cô tha cho tôi được không? Chỉ cần cô có thể tha cho tôi, cô bảo tôi làm gì cũng được".Hạ Hà ngã lên chiếc giường lớn mềm mại, không còn sức lực để đứng lên, khổ sở cầu xin.Tôn Chí Kiều liếc mắt ra hiệu, hai vệ sĩ nữ vội vàng rời đi, nhất thời trong căn phòng chỉ còn lại Tôn Chí Kiều và Hạ Hà."Hạ Hà, bây giờ em còn tư cách bàn điều kiện với chị sao?"Tôn Chí Kiều lấy trong tủ rượu ra một chai rượu vang thượng hạng, tự rót cho mình một ly.Cô ta lắc nhẹ cái ly đế cao, nước rượu màu nâu sóng sánh, hai mắt cô ta nhìn chằm chằm Hạ Hà như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ."Phải công nhận em rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả những nữ minh tinh chơi quy tắc ngầm với chị trước kia nữa".Tôn Chí Kiều cười ha ha nói: "Thật ra so với c**ng b*c, chị càng muốn để em cam tâm tình nguyện chiều theo chị hơn"."Nếu không chẳng có gì hay. Chị nghĩ vì gã tình nhân kia, em hẳn nên ngoan ngoãn nghe lời chị nhỉ?"Cơ thể mềm mại của Hạ Hà run lên, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất lực.Đã đến nước này rồi cô ta cũng không còn cơ hội rời đi nữa.Nếu phải thất thân thì cần gì chống cự, ngược lại còn liên lụy đến Dương Thanh.Nghĩ vậy Hạ Hà cắn môi, vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Tôn Chí Kiều nói: "Được, tôi đồng ý với cô!""Ha ha, được!"Thấy Hạ Hà thuận theo, trêи mặt Tôn Chí Kiều tràn ngập nụ cười."Nhưng cô phải hứa không được gây phiền phức cho Dương Thanh".Hạ Hà đỏ mắt nói."Em cứ yên tâm. Tôn Chí Kiều chị từ trước đến nay nói là giữ lời, nếu chị đã đồng ý với em thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời".Tôn Chí Kiều vỗ ngực đảm bảo. Nhưng nhìn ánh mắt khẽ nhếch lên của cô ta nhìn thế nào cũng không tin được.Chỉ là Hạ Hà đã không còn đường lựa chọn.Cùng lúc đó, một chiếc Phaeton màu đen đột ngột phanh gấp, chiếc xe trôi dạt thành một vòng cung tuyệt đẹp ở giữa đường, sau đó đậu vững vàng trước cửa Nam Tương Viên.Khi cả hai rơi xuống đất liền bất tỉnh tại chỗ."Cậu tìm ai?""Cậu, cậu muốn tìm ai?"Vương Kiến Hồng run rẩy hỏi."Hạ Hà đâu?"Dương Thanh hỏi lại lần nữa."Tôi, tôi không biết."- ---------------------------