Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 880: Ngàn cân treo sợi tóc
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi biết Dương Thanh muốn tìm Hạ Hà, Vương Kiến Hồng càng thêm khϊế͙p͙ sợ.Có lẽ người khác không biết rõ Tôn Chí Kiều là người thế nào nhưng bà ta lại rõ như lòng bàn tay, đương nhiên cũng biết Tôn Chí Kiều muốn làm gì Hạ Hà.Bởi vì Tôn Chí Kiều đã làm quá nhiều chuyện như vậy.Nhưng thấy khí thế mạnh mẽ của Dương Thanh, trước khi có được sự đồng ý của Tôn Chí Kiều, bà ta không dám nói cho anh biết Hạ Hà đang ở đâu."Bốp!"Dương Thanh không nói nhiều lời, chụp cổ Vương Kiến Hồng.Trong lúc nhất thời một luồng sức mạnh to lớn truyền từ tay Dương Thanh đến, hai mắt Vương Kiến Hồng trợn ngược, cảm giác nghẹt thở khiến bà ta cảm thấy cái chết gần ngay trước mắt."Tôi cho bà cơ hội cuối cùng, nếu bà không nói cho tôi biết Hạ Hà đang ở đâu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"Dương Thanh không bóp cổ Vương Kiến Hồng nữa, sau khi đe dọa xong liền buông tay ra.Lần nữa được hít thở không khí trong lành, Vương Kiến Hồng cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.Đến từng tuổi này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bà ta có cảm giác cận kề cái chết.Bà ta hoàn toàn tin tưởng nếu bà ta dám nói dối, Dương Thanh sẽ vặn gãy cổ bà ta."Ầm!"Dương Thanh đấm mạnh xuống, mặt bàn tiếp tân bằng cẩm thạch cứng chắc lập tức vỡ vụn.Trái tim Vương Kiến Hồng run lên bần bật, cả người bà ta mất kiểm soát run dữ dội.Bà ta không muốn nói cho Dương Thanh biết Hạ Hà ở đâu bởi vì một khi bà ta nói ra thì Tôn Chí Kiều chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bà ta.Thậm chí có thể giết bà ta.Nhưng nếu không nói cho Dương Thanh biết, sợ là Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay bây giờ."Tôi cho bà suy nghĩ ba mươi giây, nếu không nói rõ tôi sẽ tiễn bà lên đường!"Dương Thanh giơ tay liếc nhìn đồng hồ trêи cổ tay nói: "Bắt đầu tính giờ!"Trong đại sảnh rộng lớn im phăng phắc.Vương Kiến Hồng dường như có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ trêи cổ tay Dương Thanh đang quay tích tắc."Tôi, tôi nói! Tôi nói!"Sau khi im lặng vài giây, Vương Kiến Hồng không còn chịu được bầu không khí khiến bà ta sống không bằng chết này nữa, vội nói: "Hạ Hà đang ở tầng cao nhất của nhà hàng này, sếp Tôn muốn làm chuyện xấu với cô ấy"."Ầm!"Lời của Vương Kiến Hồng hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.Một luồng sát khí mạnh mẽ toát ra từ trêи người Dương Thanh."Dẫn tôi đi!"Ánh mắt Tôn Chí Kiều nóng bỏng nhìn Hạ Hà."Sau này em sẽ là siêu sao hàng đầu, tùy tiện làm đại diện thôi cũng nhận được thù lao giá trêи trời"."Chỉ cần có tiền, em muốn gì mà không được? Em đừng nghĩ tới mấy gã đàn ông xấu xa kia nữa, sau này cứ ngoan ngoãn làm người đàn bà của chị là được!"- ---------------------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi biết Dương Thanh muốn tìm Hạ Hà, Vương Kiến Hồng càng thêm khϊế͙p͙ sợ.
Có lẽ người khác không biết rõ Tôn Chí Kiều là người thế nào nhưng bà ta lại rõ như lòng bàn tay, đương nhiên cũng biết Tôn Chí Kiều muốn làm gì Hạ Hà.
Bởi vì Tôn Chí Kiều đã làm quá nhiều chuyện như vậy.
Nhưng thấy khí thế mạnh mẽ của Dương Thanh, trước khi có được sự đồng ý của Tôn Chí Kiều, bà ta không dám nói cho anh biết Hạ Hà đang ở đâu.
"Bốp!"
Dương Thanh không nói nhiều lời, chụp cổ Vương Kiến Hồng.
Trong lúc nhất thời một luồng sức mạnh to lớn truyền từ tay Dương Thanh đến, hai mắt Vương Kiến Hồng trợn ngược, cảm giác nghẹt thở khiến bà ta cảm thấy cái chết gần ngay trước mắt.
"Tôi cho bà cơ hội cuối cùng, nếu bà không nói cho tôi biết Hạ Hà đang ở đâu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"
Dương Thanh không bóp cổ Vương Kiến Hồng nữa, sau khi đe dọa xong liền buông tay ra.
Lần nữa được hít thở không khí trong lành, Vương Kiến Hồng cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.
Đến từng tuổi này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bà ta có cảm giác cận kề cái chết.
Bà ta hoàn toàn tin tưởng nếu bà ta dám nói dối, Dương Thanh sẽ vặn gãy cổ bà ta.
"Ầm!"
Dương Thanh đấm mạnh xuống, mặt bàn tiếp tân bằng cẩm thạch cứng chắc lập tức vỡ vụn.
Trái tim Vương Kiến Hồng run lên bần bật, cả người bà ta mất kiểm soát run dữ dội.
Bà ta không muốn nói cho Dương Thanh biết Hạ Hà ở đâu bởi vì một khi bà ta nói ra thì Tôn Chí Kiều chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bà ta.
Thậm chí có thể giết bà ta.
Nhưng nếu không nói cho Dương Thanh biết, sợ là Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay bây giờ.
"Tôi cho bà suy nghĩ ba mươi giây, nếu không nói rõ tôi sẽ tiễn bà lên đường!"
Dương Thanh giơ tay liếc nhìn đồng hồ trêи cổ tay nói: "Bắt đầu tính giờ!"
Trong đại sảnh rộng lớn im phăng phắc.
Vương Kiến Hồng dường như có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ trêи cổ tay Dương Thanh đang quay tích tắc.
"Tôi, tôi nói! Tôi nói!"
Sau khi im lặng vài giây, Vương Kiến Hồng không còn chịu được bầu không khí khiến bà ta sống không bằng chết này nữa, vội nói: "Hạ Hà đang ở tầng cao nhất của nhà hàng này, sếp Tôn muốn làm chuyện xấu với cô ấy".
"Ầm!"
Lời của Vương Kiến Hồng hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.
Một luồng sát khí mạnh mẽ toát ra từ trêи người Dương Thanh.
"Dẫn tôi đi!"
Ánh mắt Tôn Chí Kiều nóng bỏng nhìn Hạ Hà.
"Sau này em sẽ là siêu sao hàng đầu, tùy tiện làm đại diện thôi cũng nhận được thù lao giá trêи trời".
"Chỉ cần có tiền, em muốn gì mà không được? Em đừng nghĩ tới mấy gã đàn ông xấu xa kia nữa, sau này cứ ngoan ngoãn làm người đàn bà của chị là được!"
- ---------------------------
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi biết Dương Thanh muốn tìm Hạ Hà, Vương Kiến Hồng càng thêm khϊế͙p͙ sợ.Có lẽ người khác không biết rõ Tôn Chí Kiều là người thế nào nhưng bà ta lại rõ như lòng bàn tay, đương nhiên cũng biết Tôn Chí Kiều muốn làm gì Hạ Hà.Bởi vì Tôn Chí Kiều đã làm quá nhiều chuyện như vậy.Nhưng thấy khí thế mạnh mẽ của Dương Thanh, trước khi có được sự đồng ý của Tôn Chí Kiều, bà ta không dám nói cho anh biết Hạ Hà đang ở đâu."Bốp!"Dương Thanh không nói nhiều lời, chụp cổ Vương Kiến Hồng.Trong lúc nhất thời một luồng sức mạnh to lớn truyền từ tay Dương Thanh đến, hai mắt Vương Kiến Hồng trợn ngược, cảm giác nghẹt thở khiến bà ta cảm thấy cái chết gần ngay trước mắt."Tôi cho bà cơ hội cuối cùng, nếu bà không nói cho tôi biết Hạ Hà đang ở đâu, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"Dương Thanh không bóp cổ Vương Kiến Hồng nữa, sau khi đe dọa xong liền buông tay ra.Lần nữa được hít thở không khí trong lành, Vương Kiến Hồng cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.Đến từng tuổi này rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bà ta có cảm giác cận kề cái chết.Bà ta hoàn toàn tin tưởng nếu bà ta dám nói dối, Dương Thanh sẽ vặn gãy cổ bà ta."Ầm!"Dương Thanh đấm mạnh xuống, mặt bàn tiếp tân bằng cẩm thạch cứng chắc lập tức vỡ vụn.Trái tim Vương Kiến Hồng run lên bần bật, cả người bà ta mất kiểm soát run dữ dội.Bà ta không muốn nói cho Dương Thanh biết Hạ Hà ở đâu bởi vì một khi bà ta nói ra thì Tôn Chí Kiều chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bà ta.Thậm chí có thể giết bà ta.Nhưng nếu không nói cho Dương Thanh biết, sợ là Dương Thanh sẽ giết bà ta ngay bây giờ."Tôi cho bà suy nghĩ ba mươi giây, nếu không nói rõ tôi sẽ tiễn bà lên đường!"Dương Thanh giơ tay liếc nhìn đồng hồ trêи cổ tay nói: "Bắt đầu tính giờ!"Trong đại sảnh rộng lớn im phăng phắc.Vương Kiến Hồng dường như có thể nghe thấy tiếng kim giây của chiếc đồng hồ trêи cổ tay Dương Thanh đang quay tích tắc."Tôi, tôi nói! Tôi nói!"Sau khi im lặng vài giây, Vương Kiến Hồng không còn chịu được bầu không khí khiến bà ta sống không bằng chết này nữa, vội nói: "Hạ Hà đang ở tầng cao nhất của nhà hàng này, sếp Tôn muốn làm chuyện xấu với cô ấy"."Ầm!"Lời của Vương Kiến Hồng hoàn toàn chọc giận Dương Thanh.Một luồng sát khí mạnh mẽ toát ra từ trêи người Dương Thanh."Dẫn tôi đi!"Ánh mắt Tôn Chí Kiều nóng bỏng nhìn Hạ Hà."Sau này em sẽ là siêu sao hàng đầu, tùy tiện làm đại diện thôi cũng nhận được thù lao giá trêи trời"."Chỉ cần có tiền, em muốn gì mà không được? Em đừng nghĩ tới mấy gã đàn ông xấu xa kia nữa, sau này cứ ngoan ngoãn làm người đàn bà của chị là được!"- ---------------------------