Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1773: 1773: Tôi Có Thể Tin Tưởng Cô Chứ”

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh thản nhiên nói: “Nếu cao thủ của Dược Vương Cốc không sợ chết thì cứ để họ tới đi!”  Bây giờ Dương Thanh cũng có thể phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, tuy Dược Vương Cốc có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không có mấy ai thực sự đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hết.Hoài Lam cảm nhận được thái độ của Dương Thanh với mình đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt hẳn, cũng thầm lo lắng.Cô ta không nói năng gì nữa, chỉ lái xe thẳng tới sân bay.Có lẽ vì xe Hoài Lam có ký hiệu của Hoài Thành nên chặng đường này rất suôn sẻ, không gặp bất kỳ chướng ngại nào.Nhưng rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc đã chú ý tới chiếc xe này, có khoảng năm chiếc xe khác chạy theo nó.Đương nhiên Dương Thanh cũng cảm nhận được chuyện này, nét mặt anh vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát khí mãnh liệt.Nửa tiếng sau, rốt cuộc Hoài Lam cũng lái xe tới sân bay Hoài Thành.Hoài Lam hỏi: “Anh Thanh, đến sân bay rồi! Bây giờ thì sao? Chúng ta đi đâu thế?”  Dương Thanh vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Hoài Lam, tôi có thể tin tưởng cô chứ?”  Hoài Lam không khỏi rùng mình, chẳng lẽ Dương Thanh đã nhận ra điều gì đó rồi hả?  Nhưng cô ta vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cô ta nói ngay: “Anh Thanh, đương nhiên anh có thể tin tưởng tôi rồi, nếu thành chủ đã bảo tôi đi với anh, hỗ trợ anh, chắc chắn tôi sẽ làm hết sức!”  Dương Thanh nói: “Tôi muốn đón một người ở sân bay, cô chờ tôi trên xe, sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, một khi tôi đón được người, cô phải đến bên tôi đầu tiên, bằng không, nếu bị Dược Vương Cốc bắt được, chắc chắn tôi sẽ phải chết”.Hoài Lam thoáng sững sờ rồi nói ngay: “Anh Thanh, tôi phải đi theo anh, nếu anh gặp nguy hiểm, tôi cũng dễ giúp anh hơn chứ.Hoặc nếu anh gặp phải người của thế lực khác, sự xuất hiện của tôi có thể giúp anh tránh khỏi rất nhiều phiền phức mà”.Dương Thanh nhíu mày, sầm mặt: “Tôi đã nói rồi, cô phải sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, bằng không cho dù tôi đón được người, nếu không có cô giúp đỡ, tôi chỉ còn con đường chết mà thôi! Nếu cô đi với tôi, nhỡ gặp phải cao thủ hàng đầu của Dược Vương Cốc, chẳng những cô không giúp được cho tôi mà còn trở thành gánh nặng”.“Nhưng…”  Hoài Lam nói với vẻ do dự.Dương Thanh ngắt lời cô ta: “Không nhưng nhị nữa, tôi không có nhiều thời gian thế đâu, càng chần chừ thì tình cảnh của tôi càng nguy hiểm.Hoài Lam, cô cũng không muốn tôi gặp chuyện, đúng chứ?”  Nghe thấy Dương Thanh nói thế, rốt cuộc Hoài Lam cũng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ chờ anh Thanh trên xe!”  “Tốt lắm!”  Dương Thanh nói rồi mở cửa xuống xe luôn..

Dương Thanh thản nhiên nói: “Nếu cao thủ của Dược Vương Cốc không sợ chết thì cứ để họ tới đi!”  

Bây giờ Dương Thanh cũng có thể phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, tuy Dược Vương Cốc có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không có mấy ai thực sự đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hết.

Hoài Lam cảm nhận được thái độ của Dương Thanh với mình đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt hẳn, cũng thầm lo lắng.

Cô ta không nói năng gì nữa, chỉ lái xe thẳng tới sân bay.

Có lẽ vì xe Hoài Lam có ký hiệu của Hoài Thành nên chặng đường này rất suôn sẻ, không gặp bất kỳ chướng ngại nào.

Nhưng rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc đã chú ý tới chiếc xe này, có khoảng năm chiếc xe khác chạy theo nó.

Đương nhiên Dương Thanh cũng cảm nhận được chuyện này, nét mặt anh vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát khí mãnh liệt.

Nửa tiếng sau, rốt cuộc Hoài Lam cũng lái xe tới sân bay Hoài Thành.

Hoài Lam hỏi: “Anh Thanh, đến sân bay rồi! Bây giờ thì sao? Chúng ta đi đâu thế?”  

Dương Thanh vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Hoài Lam, tôi có thể tin tưởng cô chứ?”  

Hoài Lam không khỏi rùng mình, chẳng lẽ Dương Thanh đã nhận ra điều gì đó rồi hả?  

Nhưng cô ta vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cô ta nói ngay: “Anh Thanh, đương nhiên anh có thể tin tưởng tôi rồi, nếu thành chủ đã bảo tôi đi với anh, hỗ trợ anh, chắc chắn tôi sẽ làm hết sức!”  

Dương Thanh nói: “Tôi muốn đón một người ở sân bay, cô chờ tôi trên xe, sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, một khi tôi đón được người, cô phải đến bên tôi đầu tiên, bằng không, nếu bị Dược Vương Cốc bắt được, chắc chắn tôi sẽ phải chết”.

Hoài Lam thoáng sững sờ rồi nói ngay: “Anh Thanh, tôi phải đi theo anh, nếu anh gặp nguy hiểm, tôi cũng dễ giúp anh hơn chứ.

Hoặc nếu anh gặp phải người của thế lực khác, sự xuất hiện của tôi có thể giúp anh tránh khỏi rất nhiều phiền phức mà”.

Dương Thanh nhíu mày, sầm mặt: “Tôi đã nói rồi, cô phải sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, bằng không cho dù tôi đón được người, nếu không có cô giúp đỡ, tôi chỉ còn con đường chết mà thôi! Nếu cô đi với tôi, nhỡ gặp phải cao thủ hàng đầu của Dược Vương Cốc, chẳng những cô không giúp được cho tôi mà còn trở thành gánh nặng”.

“Nhưng…”  

Hoài Lam nói với vẻ do dự.

Dương Thanh ngắt lời cô ta: “Không nhưng nhị nữa, tôi không có nhiều thời gian thế đâu, càng chần chừ thì tình cảnh của tôi càng nguy hiểm.

Hoài Lam, cô cũng không muốn tôi gặp chuyện, đúng chứ?”  

Nghe thấy Dương Thanh nói thế, rốt cuộc Hoài Lam cũng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ chờ anh Thanh trên xe!”  

“Tốt lắm!”  

Dương Thanh nói rồi mở cửa xuống xe luôn.

.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh thản nhiên nói: “Nếu cao thủ của Dược Vương Cốc không sợ chết thì cứ để họ tới đi!”  Bây giờ Dương Thanh cũng có thể phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, tuy Dược Vương Cốc có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng không có mấy ai thực sự đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh hết.Hoài Lam cảm nhận được thái độ của Dương Thanh với mình đã thay đổi, trở nên lạnh nhạt hẳn, cũng thầm lo lắng.Cô ta không nói năng gì nữa, chỉ lái xe thẳng tới sân bay.Có lẽ vì xe Hoài Lam có ký hiệu của Hoài Thành nên chặng đường này rất suôn sẻ, không gặp bất kỳ chướng ngại nào.Nhưng rất nhiều cao thủ của Dược Vương Cốc đã chú ý tới chiếc xe này, có khoảng năm chiếc xe khác chạy theo nó.Đương nhiên Dương Thanh cũng cảm nhận được chuyện này, nét mặt anh vẫn rất thản nhiên, nhưng trong lòng lại tràn ngập sát khí mãnh liệt.Nửa tiếng sau, rốt cuộc Hoài Lam cũng lái xe tới sân bay Hoài Thành.Hoài Lam hỏi: “Anh Thanh, đến sân bay rồi! Bây giờ thì sao? Chúng ta đi đâu thế?”  Dương Thanh vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi chậm rãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Hoài Lam: “Hoài Lam, tôi có thể tin tưởng cô chứ?”  Hoài Lam không khỏi rùng mình, chẳng lẽ Dương Thanh đã nhận ra điều gì đó rồi hả?  Nhưng cô ta vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh, cô ta nói ngay: “Anh Thanh, đương nhiên anh có thể tin tưởng tôi rồi, nếu thành chủ đã bảo tôi đi với anh, hỗ trợ anh, chắc chắn tôi sẽ làm hết sức!”  Dương Thanh nói: “Tôi muốn đón một người ở sân bay, cô chờ tôi trên xe, sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, một khi tôi đón được người, cô phải đến bên tôi đầu tiên, bằng không, nếu bị Dược Vương Cốc bắt được, chắc chắn tôi sẽ phải chết”.Hoài Lam thoáng sững sờ rồi nói ngay: “Anh Thanh, tôi phải đi theo anh, nếu anh gặp nguy hiểm, tôi cũng dễ giúp anh hơn chứ.Hoặc nếu anh gặp phải người của thế lực khác, sự xuất hiện của tôi có thể giúp anh tránh khỏi rất nhiều phiền phức mà”.Dương Thanh nhíu mày, sầm mặt: “Tôi đã nói rồi, cô phải sẵn sàng hỗ trợ tôi bất cứ lúc nào, bằng không cho dù tôi đón được người, nếu không có cô giúp đỡ, tôi chỉ còn con đường chết mà thôi! Nếu cô đi với tôi, nhỡ gặp phải cao thủ hàng đầu của Dược Vương Cốc, chẳng những cô không giúp được cho tôi mà còn trở thành gánh nặng”.“Nhưng…”  Hoài Lam nói với vẻ do dự.Dương Thanh ngắt lời cô ta: “Không nhưng nhị nữa, tôi không có nhiều thời gian thế đâu, càng chần chừ thì tình cảnh của tôi càng nguy hiểm.Hoài Lam, cô cũng không muốn tôi gặp chuyện, đúng chứ?”  Nghe thấy Dương Thanh nói thế, rốt cuộc Hoài Lam cũng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ chờ anh Thanh trên xe!”  “Tốt lắm!”  Dương Thanh nói rồi mở cửa xuống xe luôn..

Chương 1773: 1773: Tôi Có Thể Tin Tưởng Cô Chứ”