Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1774: Chương 1774
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh vừa xuống xe thì đã bị mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây.“Các người định làm gì?”Hoài Lam bước xuống xe, căm tức nhìn cao thủ của Dược Vương Cốc, lạnh lùng nói: “Anh Thanh là khách quý của phủ Hoài Thành chúng tôi, nếu các người dám ngăn anh ấy thì chính là đối đầu với phủ Hoài Thành!”“Phủ Hoài Thành á?”Cao thủ dẫn đầu cười lạnh, khinh thường nói: “Dược Vương Cốc chúng tôi làm việc thì liên quan gì tới phủ Hoài Thành các người? Tôi khuyên cô Hoài Lam đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn”.Đối phương nói rồi khoát tay: “Đưa Dương Thanh đi!”“Rõ!”Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lao tới chỗ Dương Thanh.Hoài Lam tức giận quát: “Các người dám à!”Cô ta lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.Dương Thanh kéo Hoài Lam ra sau, híp mắt: “Nếu người của Dược Vương Cốc đã muốn chết đến thế, tôi đành giúp vậy!”Sau khi anh dứt lời, khí thế trên người anh lập tức tăng vọt.Cùng lúc đó, mắt anh cũng đỏ ngầu theo.Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa đã giúp thực lực của Dương Thanh tăng vọt từ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.Anh bỗng giậm mạnh chân, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.“Rầm!”Mặt đất dưới chân anh lập tức vỡ nát, còn người anh thì lao thẳng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Cốc như tên bắn.“Rầm!”Tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bay xa mười mấy mét như diều đứt dây, đồng thời hất bay một cao thủ khác của Dược Vương Cốc đang xông tới từ phía sau.“Cậu chán sống à!”Cao thủ dẫn đầu của Dược Vương Cốc tức giận quát, khí thế Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người ông ta.Ông ta đấm một phát.“Rầm!”Trong khoảnh khắc đó, Dương Thanh cũng đấm một phát theo.Nắm đấm của hai người va vào nhau, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ.“Rầm!”Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của Dược Vương Cốc bay thẳng ra xa.Những cao thủ còn lại mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ là cùng, bây giờ thực lực của Dương Thanh đã ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn ai làm gì được anh chứ?.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh vừa xuống xe thì đã bị mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây.
“Các người định làm gì?”
Hoài Lam bước xuống xe, căm tức nhìn cao thủ của Dược Vương Cốc, lạnh lùng nói: “Anh Thanh là khách quý của phủ Hoài Thành chúng tôi, nếu các người dám ngăn anh ấy thì chính là đối đầu với phủ Hoài Thành!”
“Phủ Hoài Thành á?”
Cao thủ dẫn đầu cười lạnh, khinh thường nói: “Dược Vương Cốc chúng tôi làm việc thì liên quan gì tới phủ Hoài Thành các người? Tôi khuyên cô Hoài Lam đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn”.
Đối phương nói rồi khoát tay: “Đưa Dương Thanh đi!”
“Rõ!”
Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lao tới chỗ Dương Thanh.
Hoài Lam tức giận quát: “Các người dám à!”
Cô ta lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.
Dương Thanh kéo Hoài Lam ra sau, híp mắt: “Nếu người của Dược Vương Cốc đã muốn chết đến thế, tôi đành giúp vậy!”
Sau khi anh dứt lời, khí thế trên người anh lập tức tăng vọt.
Cùng lúc đó, mắt anh cũng đỏ ngầu theo.
Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa đã giúp thực lực của Dương Thanh tăng vọt từ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.
Anh bỗng giậm mạnh chân, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.
“Rầm!”
Mặt đất dưới chân anh lập tức vỡ nát, còn người anh thì lao thẳng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Cốc như tên bắn.
“Rầm!”
Tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bay xa mười mấy mét như diều đứt dây, đồng thời hất bay một cao thủ khác của Dược Vương Cốc đang xông tới từ phía sau.
“Cậu chán sống à!”
Cao thủ dẫn đầu của Dược Vương Cốc tức giận quát, khí thế Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người ông ta.
Ông ta đấm một phát.
“Rầm!”
Trong khoảnh khắc đó, Dương Thanh cũng đấm một phát theo.
Nắm đấm của hai người va vào nhau, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ.
“Rầm!”
Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của Dược Vương Cốc bay thẳng ra xa.
Những cao thủ còn lại mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ là cùng, bây giờ thực lực của Dương Thanh đã ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn ai làm gì được anh chứ?
.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh vừa xuống xe thì đã bị mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh bao vây.“Các người định làm gì?”Hoài Lam bước xuống xe, căm tức nhìn cao thủ của Dược Vương Cốc, lạnh lùng nói: “Anh Thanh là khách quý của phủ Hoài Thành chúng tôi, nếu các người dám ngăn anh ấy thì chính là đối đầu với phủ Hoài Thành!”“Phủ Hoài Thành á?”Cao thủ dẫn đầu cười lạnh, khinh thường nói: “Dược Vương Cốc chúng tôi làm việc thì liên quan gì tới phủ Hoài Thành các người? Tôi khuyên cô Hoài Lam đừng nên xen vào chuyện của người khác thì hơn”.Đối phương nói rồi khoát tay: “Đưa Dương Thanh đi!”“Rõ!”Mười cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lao tới chỗ Dương Thanh.Hoài Lam tức giận quát: “Các người dám à!”Cô ta lập tức chắn trước mặt Dương Thanh.Dương Thanh kéo Hoài Lam ra sau, híp mắt: “Nếu người của Dược Vương Cốc đã muốn chết đến thế, tôi đành giúp vậy!”Sau khi anh dứt lời, khí thế trên người anh lập tức tăng vọt.Cùng lúc đó, mắt anh cũng đỏ ngầu theo.Chiến Thần Quyết và huyết mạch cuồng hóa đã giúp thực lực của Dương Thanh tăng vọt từ Siêu Phàm Thất Cảnh trung kỳ lên Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.Anh bỗng giậm mạnh chân, sức mạnh cuồng bạo lan ra từ người anh.“Rầm!”Mặt đất dưới chân anh lập tức vỡ nát, còn người anh thì lao thẳng tới chỗ cao thủ của Dược Vương Cốc như tên bắn.“Rầm!”Tiếng va chạm nặng nề vang lên, một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bay xa mười mấy mét như diều đứt dây, đồng thời hất bay một cao thủ khác của Dược Vương Cốc đang xông tới từ phía sau.“Cậu chán sống à!”Cao thủ dẫn đầu của Dược Vương Cốc tức giận quát, khí thế Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong lập tức bùng nổ từ người ông ta.Ông ta đấm một phát.“Rầm!”Trong khoảnh khắc đó, Dương Thanh cũng đấm một phát theo.Nắm đấm của hai người va vào nhau, khí thế cuồng bạo lập tức bùng nổ.“Rầm!”Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong của Dược Vương Cốc bay thẳng ra xa.Những cao thủ còn lại mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh hậu kỳ là cùng, bây giờ thực lực của Dương Thanh đã ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ, còn ai làm gì được anh chứ?.