Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1934: 1934: Chương 1944
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Các vị, giờ không phải là lúc để chúng ta cãi cọ mà nên suy nghĩ xem, làm sao để tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô mới phải”.Diệp Xung bỗng bước lên trước, cất giọng khuyên.“Cậu còn muốn tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương?”Đoàn Vô Nhai nhíu mày hỏi.Säc mặt Thượng Quan Nhu cũng hết sức khó coi, lạnh lùng nhìn Diệp Xung, nói: “Ngay cả võ quán Yến Đô cũng đã bị đánh sập, còn cần tiếp tục thi đấu sao?”“Hơn nữa, với thực lực võ thuật mà cậu Thanh đã thể hiện ra, các vị nghĩ mình còn có phần thắng sao?”Diệp Xung chỉ cười nhẹ một tiếng: “Cũng không hẳn như vậy, đúng là võ quán Yến Đô đã bị đánh nát, thực lực của Dương Thanh cũng rất mạnh, nhưng rốt cuộc anh ta vẫn chưa thi đấu với các cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc chúng ta đây”.“Nếu còn chưa thi đấu thì làm sao có thể tính anh ta thắng rồi?”Những vị cầm quyền của các thế lực hàng đầu ở đây lập tức hiểu ý Diệp Xung.Long Khoa nhanh nhảu nói: “Cháu Xung nói đúng lắm, dù Dương Thanh rất mạnh nhưng còn chưa đấu với các cao thủ của chúng ta, vậy thì không tính là đã thắng được”.“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nhất định phải tiếp tục!”Hoa Anh Kiệt cũng lạnh lùng nói: “Đúng thế, cuộc thi giành ngôi Vương cần phải tiếp tục!”“Các người…”Thượng Quan Nhu lập tức nổi giận đùng đùng, cô ta nghiến răng nói: ‘Các người không sợ sẽ mất mạng trong tay cậu Thanh sao?”Đoàn Vô Nhai cũng lạnh giọng bảo: “Các người đang mua dây buộc mình đó!”“Ha ha, đợi lát nữa Dương Thanh có còn sức chiến đấu tiếp hay không còn chưa biết đâu, anh †a muốn giết chúng tôi thì cũng phải có năng lực giết được đất”Diệp Xung cười ha hả rồi nói.Lúc này, Dương Thanh đã bắt đầu so đấu với gã đàn ông trung niên thần bí kia, mỗi một lần so chiêu với ông ta, Dương Thanh đều sẽ bị đánh bay mấy mét hệt như quả bóng cao su.Hiển nhiên, gã đàn ông trung niên cao to này còn đang kiêng kị vị cao thủ thần bí nọ, băng không, ông ta đã sớm thẳng thừng xuống tay giết Dương Thanh.Nhưng dường như Dương Thanh hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, bị đánh bay một lần, anh lại đứng lên, xông về phía ông ta lần nữa.“Lưu lão quái, phải chết!”Dương Thanh gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đã đỏ rực màu máu.Gã trung niên kia quả rất mạnh nhưng lại không phải không thể đánh bại, anh có thể nhận ra, sau mỗi lần tấn công của mình, hơi thở võ thuật trên người anh lại tăng mạnh thêm một chút.Anh còn có thể cảm nhận rõ ràng, đây chính là tác dụng của liều thuốc hoàn mỹ.Nhưng lần này không như trước đây, khi liều thuốc hoàn mỹ kia phát huy tác dụng, nó vẫn chưa khiến anh mất đi lí trí, cũng không khiến anh cảm thấy đau đớn chỗ nào.Gã trung niên cao to kia dường như cũng nhận ra điểm này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ông ta muốn ra đòn quyết định nhưng lại sợ vị cao thủ thần bí kia.“Ranh con, cậu thật sự muốn liều chết với tôi à?”Sắc mặt ông ta bắt đầu tràn ngập sát khí, trừng mất nhìn về phía Dương Thanh vừa bị đánh bay lại đang lồm cồm bò dậy..
“Các vị, giờ không phải là lúc để chúng ta cãi cọ mà nên suy nghĩ xem, làm sao để tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô mới phải”.
Diệp Xung bỗng bước lên trước, cất giọng khuyên.
“Cậu còn muốn tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương?”
Đoàn Vô Nhai nhíu mày hỏi.
Säc mặt Thượng Quan Nhu cũng hết sức khó coi, lạnh lùng nhìn Diệp Xung, nói: “Ngay cả võ quán Yến Đô cũng đã bị đánh sập, còn cần tiếp tục thi đấu sao?”
“Hơn nữa, với thực lực võ thuật mà cậu Thanh đã thể hiện ra, các vị nghĩ mình còn có phần thắng sao?”
Diệp Xung chỉ cười nhẹ một tiếng: “Cũng không hẳn như vậy, đúng là võ quán Yến Đô đã bị đánh nát, thực lực của Dương Thanh cũng rất mạnh, nhưng rốt cuộc anh ta vẫn chưa thi đấu với các cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc chúng ta đây”.
“Nếu còn chưa thi đấu thì làm sao có thể tính anh ta thắng rồi?”
Những vị cầm quyền của các thế lực hàng đầu ở đây lập tức hiểu ý Diệp Xung.
Long Khoa nhanh nhảu nói: “Cháu Xung nói đúng lắm, dù Dương Thanh rất mạnh nhưng còn chưa đấu với các cao thủ của chúng ta, vậy thì không tính là đã thắng được”.
“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nhất định phải tiếp tục!”
Hoa Anh Kiệt cũng lạnh lùng nói: “Đúng thế, cuộc thi giành ngôi Vương cần phải tiếp tục!”
“Các người…”
Thượng Quan Nhu lập tức nổi giận đùng đùng, cô ta nghiến răng nói: ‘Các người không sợ sẽ mất mạng trong tay cậu Thanh sao?”
Đoàn Vô Nhai cũng lạnh giọng bảo: “Các người đang mua dây buộc mình đó!”
“Ha ha, đợi lát nữa Dương Thanh có còn sức chiến đấu tiếp hay không còn chưa biết đâu, anh †a muốn giết chúng tôi thì cũng phải có năng lực giết được đất”
Diệp Xung cười ha hả rồi nói.
Lúc này, Dương Thanh đã bắt đầu so đấu với gã đàn ông trung niên thần bí kia, mỗi một lần so chiêu với ông ta, Dương Thanh đều sẽ bị đánh bay mấy mét hệt như quả bóng cao su.
Hiển nhiên, gã đàn ông trung niên cao to này còn đang kiêng kị vị cao thủ thần bí nọ, băng không, ông ta đã sớm thẳng thừng xuống tay giết Dương Thanh.
Nhưng dường như Dương Thanh hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, bị đánh bay một lần, anh lại đứng lên, xông về phía ông ta lần nữa.
“Lưu lão quái, phải chết!”
Dương Thanh gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đã đỏ rực màu máu.
Gã trung niên kia quả rất mạnh nhưng lại không phải không thể đánh bại, anh có thể nhận ra, sau mỗi lần tấn công của mình, hơi thở võ thuật trên người anh lại tăng mạnh thêm một chút.
Anh còn có thể cảm nhận rõ ràng, đây chính là tác dụng của liều thuốc hoàn mỹ.
Nhưng lần này không như trước đây, khi liều thuốc hoàn mỹ kia phát huy tác dụng, nó vẫn chưa khiến anh mất đi lí trí, cũng không khiến anh cảm thấy đau đớn chỗ nào.
Gã trung niên cao to kia dường như cũng nhận ra điểm này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ông ta muốn ra đòn quyết định nhưng lại sợ vị cao thủ thần bí kia.
“Ranh con, cậu thật sự muốn liều chết với tôi à?”
Sắc mặt ông ta bắt đầu tràn ngập sát khí, trừng mất nhìn về phía Dương Thanh vừa bị đánh bay lại đang lồm cồm bò dậy..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Các vị, giờ không phải là lúc để chúng ta cãi cọ mà nên suy nghĩ xem, làm sao để tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô mới phải”.Diệp Xung bỗng bước lên trước, cất giọng khuyên.“Cậu còn muốn tiếp tục cuộc đấu võ giành ngôi Vương?”Đoàn Vô Nhai nhíu mày hỏi.Säc mặt Thượng Quan Nhu cũng hết sức khó coi, lạnh lùng nhìn Diệp Xung, nói: “Ngay cả võ quán Yến Đô cũng đã bị đánh sập, còn cần tiếp tục thi đấu sao?”“Hơn nữa, với thực lực võ thuật mà cậu Thanh đã thể hiện ra, các vị nghĩ mình còn có phần thắng sao?”Diệp Xung chỉ cười nhẹ một tiếng: “Cũng không hẳn như vậy, đúng là võ quán Yến Đô đã bị đánh nát, thực lực của Dương Thanh cũng rất mạnh, nhưng rốt cuộc anh ta vẫn chưa thi đấu với các cao thủ đứng đầu của Hoàng tộc chúng ta đây”.“Nếu còn chưa thi đấu thì làm sao có thể tính anh ta thắng rồi?”Những vị cầm quyền của các thế lực hàng đầu ở đây lập tức hiểu ý Diệp Xung.Long Khoa nhanh nhảu nói: “Cháu Xung nói đúng lắm, dù Dương Thanh rất mạnh nhưng còn chưa đấu với các cao thủ của chúng ta, vậy thì không tính là đã thắng được”.“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô nhất định phải tiếp tục!”Hoa Anh Kiệt cũng lạnh lùng nói: “Đúng thế, cuộc thi giành ngôi Vương cần phải tiếp tục!”“Các người…”Thượng Quan Nhu lập tức nổi giận đùng đùng, cô ta nghiến răng nói: ‘Các người không sợ sẽ mất mạng trong tay cậu Thanh sao?”Đoàn Vô Nhai cũng lạnh giọng bảo: “Các người đang mua dây buộc mình đó!”“Ha ha, đợi lát nữa Dương Thanh có còn sức chiến đấu tiếp hay không còn chưa biết đâu, anh †a muốn giết chúng tôi thì cũng phải có năng lực giết được đất”Diệp Xung cười ha hả rồi nói.Lúc này, Dương Thanh đã bắt đầu so đấu với gã đàn ông trung niên thần bí kia, mỗi một lần so chiêu với ông ta, Dương Thanh đều sẽ bị đánh bay mấy mét hệt như quả bóng cao su.Hiển nhiên, gã đàn ông trung niên cao to này còn đang kiêng kị vị cao thủ thần bí nọ, băng không, ông ta đã sớm thẳng thừng xuống tay giết Dương Thanh.Nhưng dường như Dương Thanh hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, bị đánh bay một lần, anh lại đứng lên, xông về phía ông ta lần nữa.“Lưu lão quái, phải chết!”Dương Thanh gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đã đỏ rực màu máu.Gã trung niên kia quả rất mạnh nhưng lại không phải không thể đánh bại, anh có thể nhận ra, sau mỗi lần tấn công của mình, hơi thở võ thuật trên người anh lại tăng mạnh thêm một chút.Anh còn có thể cảm nhận rõ ràng, đây chính là tác dụng của liều thuốc hoàn mỹ.Nhưng lần này không như trước đây, khi liều thuốc hoàn mỹ kia phát huy tác dụng, nó vẫn chưa khiến anh mất đi lí trí, cũng không khiến anh cảm thấy đau đớn chỗ nào.Gã trung niên cao to kia dường như cũng nhận ra điểm này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ông ta muốn ra đòn quyết định nhưng lại sợ vị cao thủ thần bí kia.“Ranh con, cậu thật sự muốn liều chết với tôi à?”Sắc mặt ông ta bắt đầu tràn ngập sát khí, trừng mất nhìn về phía Dương Thanh vừa bị đánh bay lại đang lồm cồm bò dậy..