Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1935: 1935: Chương 1945

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt điên cưồng nhìn thẳng vào gã đàn ông kia, nghiến răng nói: “Lưu lão quái, phải chết!”Vẫn là câu nói này!“Đã thế thì dù tôi giết cậu, hẳn vị kia cũng sẽ không nhúng tay đâu nhỉ?”Gã đàn ông trung niên lạnh lẽo nói.Ông ta nói vậy là đang muốn thử ý vị kia, đối phương vần chẳng nói thêm gì, ra vẻ không định nhúng tay vào chuyện này.“Anh Thanh, quân tử báo thù, mười năm không muộn!”Mã Siêu căn răng hô.Anh ta cũng rất muốn báo thù cho Vương Chiến, nhưng gã đàn ông trước mặt kia quá mạnh, Dương Thanh hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta.So với báo thù, anh ta càng mong muốn Dương Thanh có thể sống sót.Dương Thanh lại lắc đầu, sảc mặt kiên định, nói: “Hôm nay, Lưu lão quái phải chết!”Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật trên người anh đã tăng vọt, chân khẽ di động, một lần nữa lao về ma đối thủ.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Dương Thanh lại bắt đầu một vòng tấn công mãnh liệt gã đàn ông trung niên kia, những đòn tấn công lần này lại mạnh hơn lần trước khá nhiều.Gã trung niên cao to kia cũng nhận ra, thực lực của Dương Thanh lại tăng mạnh vài phần, sắc mặt lập tức âm trầm cực kì.Nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chẳng phải thực lực của Dương Thanh sẽ có lúc vượt qua ông ta sao?Nghĩ tới đây, ông ta kinh sợ toát mồ hôi lạnh.“Ranh con, mày muốn chết hải”Ông ta vung mạnh cánh tay, một luồng sức mạnh đáng sợ từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay, sau đó đột ngột chụp về phía Dương Thanh.Dương Thanh lập tức năm tay, công kích về phía lòng bàn tay ông ta.“Uỳnh!”Một tiếng động lớn vang lên, dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Dương Thanh bị đẩy lùi về sau bảy, tám bước, gã đàn ông cao lớn kia cũng bị đẩy lui bảy, tám bước.Lần so chiêu này, sức mạnh của hai người đã ngang nhau!“Sao có thể như vậy được?”Long Khoa trợn to mắt hô lên, không thể tin nổi.Diệp Xung và Hoa Anh Kiệt cũng kinh ngạc tột cùng, gã đàn ông trung niên kia chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, vậy mà lần so chiêu này, Dương Thanh lại có thể ngang sức với ông ta.Cảnh tượng này khiến bọn họ tưởng mình đang nằm mơ.Một hơi thở mờ mịt như có như không chợt tràn ra từ trên người Dương Thanh.Cảm nhận được hơi thở quen thuộc này, gã đàn ông trung niên lập tức căng thẳng nhìn, bởi vì lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.Ông ta không thể xác định, đây là sức mạnh thuộc về thực lực chân chính của Dương Thanh hay chỉ là sức mạnh mượn tạm từ thứ thuốc tăng cường thực lực hoặc bí pháp nào đó..

Dương Thanh lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt điên cưồng nhìn thẳng vào gã đàn ông kia, nghiến răng nói: “Lưu lão quái, phải chết!”

Vẫn là câu nói này!

“Đã thế thì dù tôi giết cậu, hẳn vị kia cũng sẽ không nhúng tay đâu nhỉ?”

Gã đàn ông trung niên lạnh lẽo nói.

Ông ta nói vậy là đang muốn thử ý vị kia, đối phương vần chẳng nói thêm gì, ra vẻ không định nhúng tay vào chuyện này.

“Anh Thanh, quân tử báo thù, mười năm không muộn!”

Mã Siêu căn răng hô.

Anh ta cũng rất muốn báo thù cho Vương Chiến, nhưng gã đàn ông trước mặt kia quá mạnh, Dương Thanh hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta.

So với báo thù, anh ta càng mong muốn Dương Thanh có thể sống sót.

Dương Thanh lại lắc đầu, sảc mặt kiên định, nói: “Hôm nay, Lưu lão quái phải chết!”

Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật trên người anh đã tăng vọt, chân khẽ di động, một lần nữa lao về ma đối thủ.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Dương Thanh lại bắt đầu một vòng tấn công mãnh liệt gã đàn ông trung niên kia, những đòn tấn công lần này lại mạnh hơn lần trước khá nhiều.

Gã trung niên cao to kia cũng nhận ra, thực lực của Dương Thanh lại tăng mạnh vài phần, sắc mặt lập tức âm trầm cực kì.

Nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chẳng phải thực lực của Dương Thanh sẽ có lúc vượt qua ông ta sao?

Nghĩ tới đây, ông ta kinh sợ toát mồ hôi lạnh.

“Ranh con, mày muốn chết hải”

Ông ta vung mạnh cánh tay, một luồng sức mạnh đáng sợ từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay, sau đó đột ngột chụp về phía Dương Thanh.

Dương Thanh lập tức năm tay, công kích về phía lòng bàn tay ông ta.

“Uỳnh!”

Một tiếng động lớn vang lên, dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Dương Thanh bị đẩy lùi về sau bảy, tám bước, gã đàn ông cao lớn kia cũng bị đẩy lui bảy, tám bước.

Lần so chiêu này, sức mạnh của hai người đã ngang nhau!

“Sao có thể như vậy được?”

Long Khoa trợn to mắt hô lên, không thể tin nổi.

Diệp Xung và Hoa Anh Kiệt cũng kinh ngạc tột cùng, gã đàn ông trung niên kia chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, vậy mà lần so chiêu này, Dương Thanh lại có thể ngang sức với ông ta.

Cảnh tượng này khiến bọn họ tưởng mình đang nằm mơ.

Một hơi thở mờ mịt như có như không chợt tràn ra từ trên người Dương Thanh.

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc này, gã đàn ông trung niên lập tức căng thẳng nhìn, bởi vì lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.

Ông ta không thể xác định, đây là sức mạnh thuộc về thực lực chân chính của Dương Thanh hay chỉ là sức mạnh mượn tạm từ thứ thuốc tăng cường thực lực hoặc bí pháp nào đó..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh lau vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt điên cưồng nhìn thẳng vào gã đàn ông kia, nghiến răng nói: “Lưu lão quái, phải chết!”Vẫn là câu nói này!“Đã thế thì dù tôi giết cậu, hẳn vị kia cũng sẽ không nhúng tay đâu nhỉ?”Gã đàn ông trung niên lạnh lẽo nói.Ông ta nói vậy là đang muốn thử ý vị kia, đối phương vần chẳng nói thêm gì, ra vẻ không định nhúng tay vào chuyện này.“Anh Thanh, quân tử báo thù, mười năm không muộn!”Mã Siêu căn răng hô.Anh ta cũng rất muốn báo thù cho Vương Chiến, nhưng gã đàn ông trước mặt kia quá mạnh, Dương Thanh hoàn toàn không phải đối thủ của ông ta.So với báo thù, anh ta càng mong muốn Dương Thanh có thể sống sót.Dương Thanh lại lắc đầu, sảc mặt kiên định, nói: “Hôm nay, Lưu lão quái phải chết!”Vừa dứt lời, hơi thở võ thuật trên người anh đã tăng vọt, chân khẽ di động, một lần nữa lao về ma đối thủ.“Uỳnh uỳnh uỳnh!”Dương Thanh lại bắt đầu một vòng tấn công mãnh liệt gã đàn ông trung niên kia, những đòn tấn công lần này lại mạnh hơn lần trước khá nhiều.Gã trung niên cao to kia cũng nhận ra, thực lực của Dương Thanh lại tăng mạnh vài phần, sắc mặt lập tức âm trầm cực kì.Nếu cứ tiếp tục như thế nữa, chẳng phải thực lực của Dương Thanh sẽ có lúc vượt qua ông ta sao?Nghĩ tới đây, ông ta kinh sợ toát mồ hôi lạnh.“Ranh con, mày muốn chết hải”Ông ta vung mạnh cánh tay, một luồng sức mạnh đáng sợ từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay, sau đó đột ngột chụp về phía Dương Thanh.Dương Thanh lập tức năm tay, công kích về phía lòng bàn tay ông ta.“Uỳnh!”Một tiếng động lớn vang lên, dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người, Dương Thanh bị đẩy lùi về sau bảy, tám bước, gã đàn ông cao lớn kia cũng bị đẩy lui bảy, tám bước.Lần so chiêu này, sức mạnh của hai người đã ngang nhau!“Sao có thể như vậy được?”Long Khoa trợn to mắt hô lên, không thể tin nổi.Diệp Xung và Hoa Anh Kiệt cũng kinh ngạc tột cùng, gã đàn ông trung niên kia chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, vậy mà lần so chiêu này, Dương Thanh lại có thể ngang sức với ông ta.Cảnh tượng này khiến bọn họ tưởng mình đang nằm mơ.Một hơi thở mờ mịt như có như không chợt tràn ra từ trên người Dương Thanh.Cảm nhận được hơi thở quen thuộc này, gã đàn ông trung niên lập tức căng thẳng nhìn, bởi vì lúc này, hơi thở võ thuật của Dương Thanh đã bước vào Siêu Phàm Cảnh.Ông ta không thể xác định, đây là sức mạnh thuộc về thực lực chân chính của Dương Thanh hay chỉ là sức mạnh mượn tạm từ thứ thuốc tăng cường thực lực hoặc bí pháp nào đó..

Chương 1935: 1935: Chương 1945