Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 1946: 1946: Chương 1956

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thượng Quan Nhu không thèm nhìn anh ta, sau khi loại được Diệp Xung lại tấn công một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp khác.Hai cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan liên thủ với Thượng Quan Nhu đánh cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịch bịch bịch!”Các đòn tấn công mạnh mẽ không ngừng được tung ra.Nhưng đúng lúc này, hai cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật lao tới, không thèm nói nhảm dứt khoát dồn sức công kích cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan.“Bịch bịch bịch!”Ba cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan không thể đấu lại bốn cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Diệp, đều bị đẩy lùi ra xa mấy mét, sắp bị dồn ra ngoài vòng tròn.“Giết!”Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp hét lớn, thừa thắng xông lên.Diệp Xung được bọn họ bảo vệ mà vẫn bị Thượng Quan Nhu loại ra đầu tiên khiến họ vô.cùng tức giận, liên thủ đồn đánh Thượng Quan Nhu.“Cô chủ cẩn thận!”Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan thấy thế lập tức hoảng sợ muốn chạy tới giúp đỡ, nhưng lại bị hai cao thủ của Hiệp hội Võ thuật giữ chân.Bọn họ chỉ có thể bỏ mặc Thượng Quan Nhu tiếp tục nghênh chiến.“Chết tiệt!”Thượng Quan Nhu nghiến răng, cánh tay mềm mại đột nhiên bộc phát sức mạnh cực kỳ khủng khiếp tấn công một cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp.Cho dù bị loại, cô ta cũng muốn kéo theo một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịchl”Một chưởng của cô ta đánh bay một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịch!”Ngay khi cô ta đánh trúng đối phương, cao thủ Hoàng tộc họ Diệp còn lại có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ cũng đánh trúng cô ta.Thượng Quan Nhu phun máu, cơ thể bay thẳng ra ngoài vòng tròn.“Bịch!”Cô ta rơi xuống mặt đất ở ngoài vòng chiến.Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bị cô ta đánh trúng cũng bị loại, cô ta thở phào một hơi.Mặc dù bị thương nặng nhưng mới chỉ Thần Cảnh sơ kỳ mà cô ta lại có thể loại được hai cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, tuy trong đó có một tên chỉ mới là bán bộ Thần Cảnh.“Thượng Quan Nhu, không ngờ chị cũng có ngày hôm nay.Diệp Xung thấy cô ta bị loại, đắc ý nói.Anh ta biết Thượng Quan Nhu bị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đánh bị thương nặng, chỉ sợ nền tảng võ thuật cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Thượng Quan Nhu lạnh lùng nhìn anh ta, lau đi vết máu trên khóe môi, châm chọc nói: “Dù tôi không thăng cũng loại được hai người của Hoàng tộc họ Diệp, cậu còn là người đầu tiên bị loại.Đừng có tỏ vẻ kiêu ngạo đáng thương trước mặt tôi nữa!”“Cô.”.

Thượng Quan Nhu không thèm nhìn anh ta, sau khi loại được Diệp Xung lại tấn công một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp khác.

Hai cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan liên thủ với Thượng Quan Nhu đánh cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịch bịch bịch!”

Các đòn tấn công mạnh mẽ không ngừng được tung ra.

Nhưng đúng lúc này, hai cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật lao tới, không thèm nói nhảm dứt khoát dồn sức công kích cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan.

“Bịch bịch bịch!”

Ba cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan không thể đấu lại bốn cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Diệp, đều bị đẩy lùi ra xa mấy mét, sắp bị dồn ra ngoài vòng tròn.

“Giết!”

Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp hét lớn, thừa thắng xông lên.

Diệp Xung được bọn họ bảo vệ mà vẫn bị Thượng Quan Nhu loại ra đầu tiên khiến họ vô.

cùng tức giận, liên thủ đồn đánh Thượng Quan Nhu.

“Cô chủ cẩn thận!”

Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan thấy thế lập tức hoảng sợ muốn chạy tới giúp đỡ, nhưng lại bị hai cao thủ của Hiệp hội Võ thuật giữ chân.

Bọn họ chỉ có thể bỏ mặc Thượng Quan Nhu tiếp tục nghênh chiến.

“Chết tiệt!”

Thượng Quan Nhu nghiến răng, cánh tay mềm mại đột nhiên bộc phát sức mạnh cực kỳ khủng khiếp tấn công một cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp.

Cho dù bị loại, cô ta cũng muốn kéo theo một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịchl”

Một chưởng của cô ta đánh bay một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.

“Bịch!”

Ngay khi cô ta đánh trúng đối phương, cao thủ Hoàng tộc họ Diệp còn lại có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ cũng đánh trúng cô ta.

Thượng Quan Nhu phun máu, cơ thể bay thẳng ra ngoài vòng tròn.

“Bịch!”

Cô ta rơi xuống mặt đất ở ngoài vòng chiến.

Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bị cô ta đánh trúng cũng bị loại, cô ta thở phào một hơi.

Mặc dù bị thương nặng nhưng mới chỉ Thần Cảnh sơ kỳ mà cô ta lại có thể loại được hai cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, tuy trong đó có một tên chỉ mới là bán bộ Thần Cảnh.

“Thượng Quan Nhu, không ngờ chị cũng có ngày hôm nay.

Diệp Xung thấy cô ta bị loại, đắc ý nói.

Anh ta biết Thượng Quan Nhu bị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đánh bị thương nặng, chỉ sợ nền tảng võ thuật cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Thượng Quan Nhu lạnh lùng nhìn anh ta, lau đi vết máu trên khóe môi, châm chọc nói: “Dù tôi không thăng cũng loại được hai người của Hoàng tộc họ Diệp, cậu còn là người đầu tiên bị loại.

Đừng có tỏ vẻ kiêu ngạo đáng thương trước mặt tôi nữa!”

“Cô.”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Thượng Quan Nhu không thèm nhìn anh ta, sau khi loại được Diệp Xung lại tấn công một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp khác.Hai cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan liên thủ với Thượng Quan Nhu đánh cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịch bịch bịch!”Các đòn tấn công mạnh mẽ không ngừng được tung ra.Nhưng đúng lúc này, hai cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật lao tới, không thèm nói nhảm dứt khoát dồn sức công kích cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan.“Bịch bịch bịch!”Ba cao thủ của Hoàng tộc Thượng Quan không thể đấu lại bốn cao thủ Thần Cảnh của Hiệp hội Võ thuật và Hoàng tộc họ Diệp, đều bị đẩy lùi ra xa mấy mét, sắp bị dồn ra ngoài vòng tròn.“Giết!”Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp hét lớn, thừa thắng xông lên.Diệp Xung được bọn họ bảo vệ mà vẫn bị Thượng Quan Nhu loại ra đầu tiên khiến họ vô.cùng tức giận, liên thủ đồn đánh Thượng Quan Nhu.“Cô chủ cẩn thận!”Hai cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan thấy thế lập tức hoảng sợ muốn chạy tới giúp đỡ, nhưng lại bị hai cao thủ của Hiệp hội Võ thuật giữ chân.Bọn họ chỉ có thể bỏ mặc Thượng Quan Nhu tiếp tục nghênh chiến.“Chết tiệt!”Thượng Quan Nhu nghiến răng, cánh tay mềm mại đột nhiên bộc phát sức mạnh cực kỳ khủng khiếp tấn công một cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp.Cho dù bị loại, cô ta cũng muốn kéo theo một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịchl”Một chưởng của cô ta đánh bay một cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp.“Bịch!”Ngay khi cô ta đánh trúng đối phương, cao thủ Hoàng tộc họ Diệp còn lại có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ cũng đánh trúng cô ta.Thượng Quan Nhu phun máu, cơ thể bay thẳng ra ngoài vòng tròn.“Bịch!”Cô ta rơi xuống mặt đất ở ngoài vòng chiến.Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp bị cô ta đánh trúng cũng bị loại, cô ta thở phào một hơi.Mặc dù bị thương nặng nhưng mới chỉ Thần Cảnh sơ kỳ mà cô ta lại có thể loại được hai cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, tuy trong đó có một tên chỉ mới là bán bộ Thần Cảnh.“Thượng Quan Nhu, không ngờ chị cũng có ngày hôm nay.Diệp Xung thấy cô ta bị loại, đắc ý nói.Anh ta biết Thượng Quan Nhu bị cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đánh bị thương nặng, chỉ sợ nền tảng võ thuật cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Thượng Quan Nhu lạnh lùng nhìn anh ta, lau đi vết máu trên khóe môi, châm chọc nói: “Dù tôi không thăng cũng loại được hai người của Hoàng tộc họ Diệp, cậu còn là người đầu tiên bị loại.Đừng có tỏ vẻ kiêu ngạo đáng thương trước mặt tôi nữa!”“Cô.”.

Chương 1946: 1946: Chương 1956