Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1947: 1947: Chương 1957
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Diệp Xung tức điên lên nhưng lại không làm gì được.Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp bị loại cũng lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhu, ánh mắt tràn ngập sát khí.Ông ta chợt nghĩ nếu bây giờ lấy mạng Thượng Quan Nhu có thể đổ cho bị thương trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.Nghĩ vậy, ông ta bèn thì thầm bên tai Diệp Xung vài câu.Diệp Xung kinh hãi hỏi lại: “Ông năm chắc được bao nhiêu?”Người này có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, ít nhất so về cảnh giới cũng cao hơn Thượng Quan Nhu.Trừ phi chắc thắng, nếu không Diệp Xung sẽ không dám ra tay với Thượng Quan Nhu.Dù sao Thượng Quan Nhu cũng là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Hoàng tộc Thượng Quan.Nếu cô ta bỏ mạng ở đây, Hoàng tộc Thượng Quan nhất định sẽ nổi trận lôi đình.Thượng Quan Nhu chết thì thôi, nhưng nếu không giết được cô ta, còn bị phát hiện cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp muốn giết cô ta ở ngoài trận đấu, sợ là sẽ khiến hai Hoàng tộc trở mặt.Thượng Quan Nhu không biết đối phương đang nói gì nhưng lại có dự cảm chẳng lành, lông mày nhíu chặt.“80%!”Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia đáp.Ánh mắt Diệp Xung trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Tốt! Vậy thì giao cho ông!”“Vâng thưa điện hại”Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vội vàng đáp.Ngay sau đó, ông ta đột nhiên biến mất.Thượng Quan Nhu vẫn luôn cảnh giác quan sát đối phương nên khi ông ta lao tới, cô ta lập tức hiểu ra đối phương muốn giết mình.“Diệp Xung!”Cô ta nổi giận quát tháo, hội tụ toàn bộ sức mạnh ở đùi, đạp mạnh xuống đất định chạy đi.Nhưng cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đã dám giết cô ta, đương nhiên phải nắm chắc phần thắng.Còn Thượng Quan Nhu lại bị thương nặng từ cuộc chiến vừa rồi, thực lực giảm mạnh, không thể tránh được công kích của đối phương.“Bịch!”Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đấm thẳng vào ngực Thượng Quan Nhu.“Phụt!”Cô ta phun máu, bị đánh bay ngược ra ngoài.Giây phút cô ta rơi xuống đất, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp lại vọt lên, hung ác nói: “Chết đi!”Ông ta giơ chân định đạp xuống đầu Thượng Quan Nhu.Diệp Xung hưng phấn tin tưởng Thượng Quan Nhu sẽ đi đời.Chỉ cần cô ta chết, anh ta sẽ trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của cả bốn Hoàng tộc.Thượng Quan Nhu bị đấm bay, cảm thấy ruột gan đều nhộn nhạo, võ thuật lập tức bị phế bỏ, vẻ mặt tuyệt vọng.Cô ta trợn ngược mắt nhìn bàn chân của cao.thủ Thần Cảnh trung kỳ đang đạp xuống đầu mình..
Diệp Xung tức điên lên nhưng lại không làm gì được.
Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp bị loại cũng lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhu, ánh mắt tràn ngập sát khí.
Ông ta chợt nghĩ nếu bây giờ lấy mạng Thượng Quan Nhu có thể đổ cho bị thương trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.
Nghĩ vậy, ông ta bèn thì thầm bên tai Diệp Xung vài câu.
Diệp Xung kinh hãi hỏi lại: “Ông năm chắc được bao nhiêu?”
Người này có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, ít nhất so về cảnh giới cũng cao hơn Thượng Quan Nhu.
Trừ phi chắc thắng, nếu không Diệp Xung sẽ không dám ra tay với Thượng Quan Nhu.
Dù sao Thượng Quan Nhu cũng là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Hoàng tộc Thượng Quan.
Nếu cô ta bỏ mạng ở đây, Hoàng tộc Thượng Quan nhất định sẽ nổi trận lôi đình.
Thượng Quan Nhu chết thì thôi, nhưng nếu không giết được cô ta, còn bị phát hiện cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp muốn giết cô ta ở ngoài trận đấu, sợ là sẽ khiến hai Hoàng tộc trở mặt.
Thượng Quan Nhu không biết đối phương đang nói gì nhưng lại có dự cảm chẳng lành, lông mày nhíu chặt.
“80%!”
Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia đáp.
Ánh mắt Diệp Xung trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Tốt! Vậy thì giao cho ông!”
“Vâng thưa điện hại”
Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vội vàng đáp.
Ngay sau đó, ông ta đột nhiên biến mất.
Thượng Quan Nhu vẫn luôn cảnh giác quan sát đối phương nên khi ông ta lao tới, cô ta lập tức hiểu ra đối phương muốn giết mình.
“Diệp Xung!”
Cô ta nổi giận quát tháo, hội tụ toàn bộ sức mạnh ở đùi, đạp mạnh xuống đất định chạy đi.
Nhưng cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đã dám giết cô ta, đương nhiên phải nắm chắc phần thắng.
Còn Thượng Quan Nhu lại bị thương nặng từ cuộc chiến vừa rồi, thực lực giảm mạnh, không thể tránh được công kích của đối phương.
“Bịch!”
Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đấm thẳng vào ngực Thượng Quan Nhu.
“Phụt!”
Cô ta phun máu, bị đánh bay ngược ra ngoài.
Giây phút cô ta rơi xuống đất, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp lại vọt lên, hung ác nói: “Chết đi!”
Ông ta giơ chân định đạp xuống đầu Thượng Quan Nhu.
Diệp Xung hưng phấn tin tưởng Thượng Quan Nhu sẽ đi đời.
Chỉ cần cô ta chết, anh ta sẽ trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của cả bốn Hoàng tộc.
Thượng Quan Nhu bị đấm bay, cảm thấy ruột gan đều nhộn nhạo, võ thuật lập tức bị phế bỏ, vẻ mặt tuyệt vọng.
Cô ta trợn ngược mắt nhìn bàn chân của cao.
thủ Thần Cảnh trung kỳ đang đạp xuống đầu mình..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Diệp Xung tức điên lên nhưng lại không làm gì được.Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp bị loại cũng lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhu, ánh mắt tràn ngập sát khí.Ông ta chợt nghĩ nếu bây giờ lấy mạng Thượng Quan Nhu có thể đổ cho bị thương trong cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô.Nghĩ vậy, ông ta bèn thì thầm bên tai Diệp Xung vài câu.Diệp Xung kinh hãi hỏi lại: “Ông năm chắc được bao nhiêu?”Người này có thực lực Thần Cảnh trung kỳ, ít nhất so về cảnh giới cũng cao hơn Thượng Quan Nhu.Trừ phi chắc thắng, nếu không Diệp Xung sẽ không dám ra tay với Thượng Quan Nhu.Dù sao Thượng Quan Nhu cũng là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Hoàng tộc Thượng Quan.Nếu cô ta bỏ mạng ở đây, Hoàng tộc Thượng Quan nhất định sẽ nổi trận lôi đình.Thượng Quan Nhu chết thì thôi, nhưng nếu không giết được cô ta, còn bị phát hiện cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp muốn giết cô ta ở ngoài trận đấu, sợ là sẽ khiến hai Hoàng tộc trở mặt.Thượng Quan Nhu không biết đối phương đang nói gì nhưng lại có dự cảm chẳng lành, lông mày nhíu chặt.“80%!”Cao thủ Thần Cảnh trung kỳ kia đáp.Ánh mắt Diệp Xung trở nên dữ tợn, cắn răng nói: “Tốt! Vậy thì giao cho ông!”“Vâng thưa điện hại”Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vội vàng đáp.Ngay sau đó, ông ta đột nhiên biến mất.Thượng Quan Nhu vẫn luôn cảnh giác quan sát đối phương nên khi ông ta lao tới, cô ta lập tức hiểu ra đối phương muốn giết mình.“Diệp Xung!”Cô ta nổi giận quát tháo, hội tụ toàn bộ sức mạnh ở đùi, đạp mạnh xuống đất định chạy đi.Nhưng cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đã dám giết cô ta, đương nhiên phải nắm chắc phần thắng.Còn Thượng Quan Nhu lại bị thương nặng từ cuộc chiến vừa rồi, thực lực giảm mạnh, không thể tránh được công kích của đối phương.“Bịch!”Cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đấm thẳng vào ngực Thượng Quan Nhu.“Phụt!”Cô ta phun máu, bị đánh bay ngược ra ngoài.Giây phút cô ta rơi xuống đất, cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp lại vọt lên, hung ác nói: “Chết đi!”Ông ta giơ chân định đạp xuống đầu Thượng Quan Nhu.Diệp Xung hưng phấn tin tưởng Thượng Quan Nhu sẽ đi đời.Chỉ cần cô ta chết, anh ta sẽ trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của cả bốn Hoàng tộc.Thượng Quan Nhu bị đấm bay, cảm thấy ruột gan đều nhộn nhạo, võ thuật lập tức bị phế bỏ, vẻ mặt tuyệt vọng.Cô ta trợn ngược mắt nhìn bàn chân của cao.thủ Thần Cảnh trung kỳ đang đạp xuống đầu mình..