Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 1948: 1948: Chương 1958
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cô ta biết mình thực sự phải chết rồi.Thế nhưng cô ta mới tròn ba mươi tuổi, trẻ như vậy đã trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của bốn Hoàng tộc.Cô ta không cam lòng bị người ta giãm chết như Vậy.Không cam lòng!“Phập!”Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, giữa trán cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên xuất hiện một lỗ máu.Bàn chân của ông ta chỉ còn cách đầu Thượng Quan Nhu vài centimet.“Uỳnh!”Cơ thể ông ta ngã lăn ra đất.Diệp Xung sợ ngây người, không thể tin nổi nhìn cao thủ gia tộc vừa nói với mình nắm chắc 80% giết được Thượng Quan Nhu.Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, không ngờ mình vẫn còn sống.Nhưng tất cả mọi người đều đang hỗn chiến, rốt cuộc là ai đã cứu cô ta?Thượng Quan Nhu cảm thấy may mãn vì đã thoát chết, trong lòng khiếp sợ.Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp kia có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.Người có thể giết ông ta chỉ bằng một đòn là cao thủ kinh khủng cỡ nào?Gô ta bỗng nghĩ đến một người, vô thức nhìn sang.Quả nhiên Hoa Anh Kiệt giận dữ nghiến răng nghiến lợi nói: “Ranh con, đấu với tôi còn dám phân tâm.Gậu tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả?”Dương Thanh cười lạnh: “Muốn trách chỉ có thể trách ông không đủ thực lực”.“Khốn kiếp, cậu chết đi!”Hoa Anh Kiệt bị chọc giận, khí tức trên người càng mãnh liệt hơn, càn quét về phía Dương Thanh.Mặc dù cuộc nói chuyện giữa hai người không rõ ràng lắm nhưng Thượng Quan Nhu đã biết người vừa giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp chính là Dương Thanh.Diệp Xung cũng biết được chân tướng, vẻ mặt khó coi.Lần này đến Yến Đô chỉ có hai cao thủ Thần Cảnh hộ tống anh ta, bây giờ một người đã chết.Tuy chỉ chết một người nhưng lại gây ra tổn thất cực lớn cho Hoàng tộc họ Diệp.Số lượng cao thủ Thần Cảnh của bọn họ vốn không nhiều, mất một người cũng khiến thực lực của Hoàng tộc họ Diệp bị suy giảm.“Diệp Xung!”Thượng Quan Nhu căm tức nhìn chằm chằm Diệp Xung: “Sao cậu dám sai cao thủ của mình giết tôi.Cậu muốn gây chiến giữa Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Diệp sao?”Diệp Xung vội vàng phủ nhận: “Chị đừng có vu oan cho tôi.Tôi thừa nhận là cao thủ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với chị, nhưng chuyện này không hề liên quan tới tôi”.“Hơn nữa, ai nói ông ta đánh chị vì muốn lấy mạng chị?”“Cái này phải để tôi hỏi chị mới đúng.Chị dám âm thầm cấu kết với Dương Thanh giết hại cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp, món nợ này phải tính thế nào?”Thượng Quan Nhu bị sự vô sỉ của Diệp Xung chọc tức.Nếu không vì đang bị thương nặng, đến cả nền tảng võ thuật cũng có thể bị ảnh hưởng, cô ta chắc chắn sẽ tự tay tiêu diệt tên khốn dối trá vô liêm sỉ này..
Cô ta biết mình thực sự phải chết rồi.
Thế nhưng cô ta mới tròn ba mươi tuổi, trẻ như vậy đã trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của bốn Hoàng tộc.
Cô ta không cam lòng bị người ta giãm chết như Vậy.
Không cam lòng!
“Phập!”
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, giữa trán cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên xuất hiện một lỗ máu.
Bàn chân của ông ta chỉ còn cách đầu Thượng Quan Nhu vài centimet.
“Uỳnh!”
Cơ thể ông ta ngã lăn ra đất.
Diệp Xung sợ ngây người, không thể tin nổi nhìn cao thủ gia tộc vừa nói với mình nắm chắc 80% giết được Thượng Quan Nhu.
Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, không ngờ mình vẫn còn sống.
Nhưng tất cả mọi người đều đang hỗn chiến, rốt cuộc là ai đã cứu cô ta?
Thượng Quan Nhu cảm thấy may mãn vì đã thoát chết, trong lòng khiếp sợ.
Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp kia có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.
Người có thể giết ông ta chỉ bằng một đòn là cao thủ kinh khủng cỡ nào?
Gô ta bỗng nghĩ đến một người, vô thức nhìn sang.
Quả nhiên Hoa Anh Kiệt giận dữ nghiến răng nghiến lợi nói: “Ranh con, đấu với tôi còn dám phân tâm.
Gậu tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả?”
Dương Thanh cười lạnh: “Muốn trách chỉ có thể trách ông không đủ thực lực”.
“Khốn kiếp, cậu chết đi!”
Hoa Anh Kiệt bị chọc giận, khí tức trên người càng mãnh liệt hơn, càn quét về phía Dương Thanh.
Mặc dù cuộc nói chuyện giữa hai người không rõ ràng lắm nhưng Thượng Quan Nhu đã biết người vừa giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp chính là Dương Thanh.
Diệp Xung cũng biết được chân tướng, vẻ mặt khó coi.
Lần này đến Yến Đô chỉ có hai cao thủ Thần Cảnh hộ tống anh ta, bây giờ một người đã chết.
Tuy chỉ chết một người nhưng lại gây ra tổn thất cực lớn cho Hoàng tộc họ Diệp.
Số lượng cao thủ Thần Cảnh của bọn họ vốn không nhiều, mất một người cũng khiến thực lực của Hoàng tộc họ Diệp bị suy giảm.
“Diệp Xung!”
Thượng Quan Nhu căm tức nhìn chằm chằm Diệp Xung: “Sao cậu dám sai cao thủ của mình giết tôi.
Cậu muốn gây chiến giữa Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Diệp sao?”
Diệp Xung vội vàng phủ nhận: “Chị đừng có vu oan cho tôi.
Tôi thừa nhận là cao thủ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với chị, nhưng chuyện này không hề liên quan tới tôi”.
“Hơn nữa, ai nói ông ta đánh chị vì muốn lấy mạng chị?”
“Cái này phải để tôi hỏi chị mới đúng.
Chị dám âm thầm cấu kết với Dương Thanh giết hại cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp, món nợ này phải tính thế nào?”
Thượng Quan Nhu bị sự vô sỉ của Diệp Xung chọc tức.
Nếu không vì đang bị thương nặng, đến cả nền tảng võ thuật cũng có thể bị ảnh hưởng, cô ta chắc chắn sẽ tự tay tiêu diệt tên khốn dối trá vô liêm sỉ này..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Cô ta biết mình thực sự phải chết rồi.Thế nhưng cô ta mới tròn ba mươi tuổi, trẻ như vậy đã trở thành người có thiên phú võ thuật mạnh nhất trong thế hệ trẻ của bốn Hoàng tộc.Cô ta không cam lòng bị người ta giãm chết như Vậy.Không cam lòng!“Phập!”Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, giữa trán cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên xuất hiện một lỗ máu.Bàn chân của ông ta chỉ còn cách đầu Thượng Quan Nhu vài centimet.“Uỳnh!”Cơ thể ông ta ngã lăn ra đất.Diệp Xung sợ ngây người, không thể tin nổi nhìn cao thủ gia tộc vừa nói với mình nắm chắc 80% giết được Thượng Quan Nhu.Thượng Quan Nhu cũng kinh ngạc, không ngờ mình vẫn còn sống.Nhưng tất cả mọi người đều đang hỗn chiến, rốt cuộc là ai đã cứu cô ta?Thượng Quan Nhu cảm thấy may mãn vì đã thoát chết, trong lòng khiếp sợ.Cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp kia có thực lực Thần Cảnh trung kỳ.Người có thể giết ông ta chỉ bằng một đòn là cao thủ kinh khủng cỡ nào?Gô ta bỗng nghĩ đến một người, vô thức nhìn sang.Quả nhiên Hoa Anh Kiệt giận dữ nghiến răng nghiến lợi nói: “Ranh con, đấu với tôi còn dám phân tâm.Gậu tưởng tôi dễ bắt nạt lắm hả?”Dương Thanh cười lạnh: “Muốn trách chỉ có thể trách ông không đủ thực lực”.“Khốn kiếp, cậu chết đi!”Hoa Anh Kiệt bị chọc giận, khí tức trên người càng mãnh liệt hơn, càn quét về phía Dương Thanh.Mặc dù cuộc nói chuyện giữa hai người không rõ ràng lắm nhưng Thượng Quan Nhu đã biết người vừa giết cao thủ Thần Cảnh trung kỳ của Hoàng tộc họ Diệp chính là Dương Thanh.Diệp Xung cũng biết được chân tướng, vẻ mặt khó coi.Lần này đến Yến Đô chỉ có hai cao thủ Thần Cảnh hộ tống anh ta, bây giờ một người đã chết.Tuy chỉ chết một người nhưng lại gây ra tổn thất cực lớn cho Hoàng tộc họ Diệp.Số lượng cao thủ Thần Cảnh của bọn họ vốn không nhiều, mất một người cũng khiến thực lực của Hoàng tộc họ Diệp bị suy giảm.“Diệp Xung!”Thượng Quan Nhu căm tức nhìn chằm chằm Diệp Xung: “Sao cậu dám sai cao thủ của mình giết tôi.Cậu muốn gây chiến giữa Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Diệp sao?”Diệp Xung vội vàng phủ nhận: “Chị đừng có vu oan cho tôi.Tôi thừa nhận là cao thủ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với chị, nhưng chuyện này không hề liên quan tới tôi”.“Hơn nữa, ai nói ông ta đánh chị vì muốn lấy mạng chị?”“Cái này phải để tôi hỏi chị mới đúng.Chị dám âm thầm cấu kết với Dương Thanh giết hại cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp, món nợ này phải tính thế nào?”Thượng Quan Nhu bị sự vô sỉ của Diệp Xung chọc tức.Nếu không vì đang bị thương nặng, đến cả nền tảng võ thuật cũng có thể bị ảnh hưởng, cô ta chắc chắn sẽ tự tay tiêu diệt tên khốn dối trá vô liêm sỉ này..