Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2060: 2060: Chương 2070

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Anh đã hứa với thần y Phùng là phải bảo vệ Phùng Tiểu Uyển nhưng anh không biết sau này anh có thể tiếp tục bảo vệ cô ta hay không.“Em đi theo anh Siêu của em đi!”Dương Thanh chỉ nói một câu.Ban nãy lúc anh nói với Mã Siêu và Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển đã đến rồi nên không cần phải giải thích nhiều.Anh đến là để gặp người thân và bạn bè lần cuối rồi mới yên tâm rời đi.Mắt Phùng Tiểu Uyển đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, nhìn Dương Thanh chằm chăm, vẻ mặt đau lòng.“Anh Thanh, anh phải bình an trở về!”Một lúc lâu sau, cuối cùng Phùng Tiểu Uyển cũng lên tiếng, giọng cực kỳ nghẹn ngào.Dương Thanh duõi tay xoa đầu Phùng Tiểu Uyển, cười nói: “Yên tâm đi, anh Thanh của em mạng lớn lắm, giống như con gián đánh mãi không chết.Chắc chắn anh sẽ về, anh đã hứa với thần y Phùng là sẽ bảo vệ em cả đời mài”“Anh Thanh, em sẽ đợi anh!”Phùng Tiểu Uyển lau nước mắt, vội vã lấy một chiếc bình sứ trăng ra đưa cho Dương Thanh rồi nói: “Anh Thanh, đây là thuốc em mới chế tạo ra, tổng cộng có ba viên”.“Mỗi lần uống một viên, có thể tăng chút thực lực nhưng tác dụng phụ rất mạnh.Uống càng nhiều thì độc tố tích tụ trong cơ thể anh sẽ càng nhiều, ảnh hưởng nghiêm trọng nền tảng võ thuật của anh”.“Nếu không bất đác dĩ thì đừng uống thuốc này!”Phùng Tiểu Uyển dặn dò.Dương Thanh vui vẻ và ngạc nhiên như thể nhìn thấy hy vọng.Bây giờ anh đang ở Siêu Phàm Nhất Cảnh, nếu uống ba viên liên tục, có lẽ thực lực của anh có thể tăng đến Siêu Phàm Nhị Cảnh nhỉ?Chỉ thua Siêu Phàm Tam Cảnh một bậc, nếu anh cố gảng dốc hết sức, có lẽ có thể miền cưỡng đấu một trận đúng không?“Tiểu Uyển, cảm ơn eml”Dương Thanh cảm ơn.Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mắt đỏ hoe chạy đi.Nhìn bóng lưng đã rời đi của Phùng Tiểu Uyển, Dương Thanh khẽ cười dịu dàng.Anh thấy ba viên thuốc tăng cường thực lực mà Phùng Tiểu Uyển cho ba mình, lập tức tự tin hơn.Đương nhiên, cho dù anh dùng hết, thực lực có thể miễn cưỡng nâng cao được một cảnh giới đã là rất mạnh rồi.Nhưng vẫn còn chênh lệch rất lớn với Vũ Vũ Lan Siêu Phàm Tam Cảnh.Lại nói, anh có đan dược và thủ đoạn nâng cao thực lực, Vũ Vũ Lan là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Vũ, lẽ nào bà ta lại không có?“Chào chủ tịch!”Sau khi Dương Thanh bước vào tập đoàn Nhạn Thanh, lập tức có người chào hỏi.Dương Thanh khẽ mỉm cười gật đầu: “Chào các anh!”Mãi đến lúc Dương Thanh bước vào thang máy rời đi, những nhân viên ở đại sảnh tầng một mới hoàn hồn.“Không ngờ chủ tịch cười với tôi!”“Chủ tịch cũng cười với tôi, còn chào tôi nữa!”.

Anh đã hứa với thần y Phùng là phải bảo vệ Phùng Tiểu Uyển nhưng anh không biết sau này anh có thể tiếp tục bảo vệ cô ta hay không.

“Em đi theo anh Siêu của em đi!”

Dương Thanh chỉ nói một câu.

Ban nãy lúc anh nói với Mã Siêu và Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển đã đến rồi nên không cần phải giải thích nhiều.

Anh đến là để gặp người thân và bạn bè lần cuối rồi mới yên tâm rời đi.

Mắt Phùng Tiểu Uyển đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, nhìn Dương Thanh chằm chăm, vẻ mặt đau lòng.

“Anh Thanh, anh phải bình an trở về!”

Một lúc lâu sau, cuối cùng Phùng Tiểu Uyển cũng lên tiếng, giọng cực kỳ nghẹn ngào.

Dương Thanh duõi tay xoa đầu Phùng Tiểu Uyển, cười nói: “Yên tâm đi, anh Thanh của em mạng lớn lắm, giống như con gián đánh mãi không chết.

Chắc chắn anh sẽ về, anh đã hứa với thần y Phùng là sẽ bảo vệ em cả đời mài”

“Anh Thanh, em sẽ đợi anh!”

Phùng Tiểu Uyển lau nước mắt, vội vã lấy một chiếc bình sứ trăng ra đưa cho Dương Thanh rồi nói: “Anh Thanh, đây là thuốc em mới chế tạo ra, tổng cộng có ba viên”.

“Mỗi lần uống một viên, có thể tăng chút thực lực nhưng tác dụng phụ rất mạnh.

Uống càng nhiều thì độc tố tích tụ trong cơ thể anh sẽ càng nhiều, ảnh hưởng nghiêm trọng nền tảng võ thuật của anh”.

“Nếu không bất đác dĩ thì đừng uống thuốc này!”

Phùng Tiểu Uyển dặn dò.

Dương Thanh vui vẻ và ngạc nhiên như thể nhìn thấy hy vọng.

Bây giờ anh đang ở Siêu Phàm Nhất Cảnh, nếu uống ba viên liên tục, có lẽ thực lực của anh có thể tăng đến Siêu Phàm Nhị Cảnh nhỉ?

Chỉ thua Siêu Phàm Tam Cảnh một bậc, nếu anh cố gảng dốc hết sức, có lẽ có thể miền cưỡng đấu một trận đúng không?

“Tiểu Uyển, cảm ơn eml”

Dương Thanh cảm ơn.

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mắt đỏ hoe chạy đi.

Nhìn bóng lưng đã rời đi của Phùng Tiểu Uyển, Dương Thanh khẽ cười dịu dàng.

Anh thấy ba viên thuốc tăng cường thực lực mà Phùng Tiểu Uyển cho ba mình, lập tức tự tin hơn.

Đương nhiên, cho dù anh dùng hết, thực lực có thể miễn cưỡng nâng cao được một cảnh giới đã là rất mạnh rồi.

Nhưng vẫn còn chênh lệch rất lớn với Vũ Vũ Lan Siêu Phàm Tam Cảnh.

Lại nói, anh có đan dược và thủ đoạn nâng cao thực lực, Vũ Vũ Lan là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Vũ, lẽ nào bà ta lại không có?

“Chào chủ tịch!”

Sau khi Dương Thanh bước vào tập đoàn Nhạn Thanh, lập tức có người chào hỏi.

Dương Thanh khẽ mỉm cười gật đầu: “Chào các anh!”

Mãi đến lúc Dương Thanh bước vào thang máy rời đi, những nhân viên ở đại sảnh tầng một mới hoàn hồn.

“Không ngờ chủ tịch cười với tôi!”

“Chủ tịch cũng cười với tôi, còn chào tôi nữa!”.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Anh đã hứa với thần y Phùng là phải bảo vệ Phùng Tiểu Uyển nhưng anh không biết sau này anh có thể tiếp tục bảo vệ cô ta hay không.“Em đi theo anh Siêu của em đi!”Dương Thanh chỉ nói một câu.Ban nãy lúc anh nói với Mã Siêu và Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển đã đến rồi nên không cần phải giải thích nhiều.Anh đến là để gặp người thân và bạn bè lần cuối rồi mới yên tâm rời đi.Mắt Phùng Tiểu Uyển đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, nhìn Dương Thanh chằm chăm, vẻ mặt đau lòng.“Anh Thanh, anh phải bình an trở về!”Một lúc lâu sau, cuối cùng Phùng Tiểu Uyển cũng lên tiếng, giọng cực kỳ nghẹn ngào.Dương Thanh duõi tay xoa đầu Phùng Tiểu Uyển, cười nói: “Yên tâm đi, anh Thanh của em mạng lớn lắm, giống như con gián đánh mãi không chết.Chắc chắn anh sẽ về, anh đã hứa với thần y Phùng là sẽ bảo vệ em cả đời mài”“Anh Thanh, em sẽ đợi anh!”Phùng Tiểu Uyển lau nước mắt, vội vã lấy một chiếc bình sứ trăng ra đưa cho Dương Thanh rồi nói: “Anh Thanh, đây là thuốc em mới chế tạo ra, tổng cộng có ba viên”.“Mỗi lần uống một viên, có thể tăng chút thực lực nhưng tác dụng phụ rất mạnh.Uống càng nhiều thì độc tố tích tụ trong cơ thể anh sẽ càng nhiều, ảnh hưởng nghiêm trọng nền tảng võ thuật của anh”.“Nếu không bất đác dĩ thì đừng uống thuốc này!”Phùng Tiểu Uyển dặn dò.Dương Thanh vui vẻ và ngạc nhiên như thể nhìn thấy hy vọng.Bây giờ anh đang ở Siêu Phàm Nhất Cảnh, nếu uống ba viên liên tục, có lẽ thực lực của anh có thể tăng đến Siêu Phàm Nhị Cảnh nhỉ?Chỉ thua Siêu Phàm Tam Cảnh một bậc, nếu anh cố gảng dốc hết sức, có lẽ có thể miền cưỡng đấu một trận đúng không?“Tiểu Uyển, cảm ơn eml”Dương Thanh cảm ơn.Phùng Tiểu Uyển lắc đầu, mắt đỏ hoe chạy đi.Nhìn bóng lưng đã rời đi của Phùng Tiểu Uyển, Dương Thanh khẽ cười dịu dàng.Anh thấy ba viên thuốc tăng cường thực lực mà Phùng Tiểu Uyển cho ba mình, lập tức tự tin hơn.Đương nhiên, cho dù anh dùng hết, thực lực có thể miễn cưỡng nâng cao được một cảnh giới đã là rất mạnh rồi.Nhưng vẫn còn chênh lệch rất lớn với Vũ Vũ Lan Siêu Phàm Tam Cảnh.Lại nói, anh có đan dược và thủ đoạn nâng cao thực lực, Vũ Vũ Lan là cao thủ hàng đầu của Hoàng tộc họ Vũ, lẽ nào bà ta lại không có?“Chào chủ tịch!”Sau khi Dương Thanh bước vào tập đoàn Nhạn Thanh, lập tức có người chào hỏi.Dương Thanh khẽ mỉm cười gật đầu: “Chào các anh!”Mãi đến lúc Dương Thanh bước vào thang máy rời đi, những nhân viên ở đại sảnh tầng một mới hoàn hồn.“Không ngờ chủ tịch cười với tôi!”“Chủ tịch cũng cười với tôi, còn chào tôi nữa!”.

Chương 2060: 2060: Chương 2070