Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2061: 2061: Chương 2071
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Một đám nhân viên ở tầng thấp nhất đều hưng phấn.“Chủ tịch!”Lạc Bân đang bận rộn thì thấy Dương Thanh đến, ông ta lập tức đứng dậy.Dương Thanh khẽ gật đầu: “Ông cứ gồi xuống nói chuyện!”Lạc Bân làm sao dám ngồi, vội vàng rót nước mang tới cho Dương Thanh và cung kính đứng trước mặt anh.Dương Thanh không biết phải làm sao.Lạc Bân luôn cung kính như thế thật sự làm người ta không chịu nổi.“Chủ tịch, cậu có gì dặn dò ạ?”Lạc Bân nơm nớp lo sợ hỏi.Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Ông đừng căng thẳng như vậy, ông đã làm rất tốt.Một năm qua, ông đã phải vất vả rồi!”“Chủ tịch, tôi không hề vất vả!”Lạc Bân vội vàng trả lời, đồng thời hơi nghỉ ngờ.Ông ta thấy Dương Thanh hôm nay vô cùng kỳ lạ.“Sau này lại phải làm phiền ông lo cho tập đoàn Nhạn Thanh rồi!”Dương Thanh vừa nói dứt lời thì đứng dậy rời đi.Mãi đến khi anh đi rồi, Lạc Bân mới lẩm bẩm: “Sao mình có cảm giác chủ tịch là lạ vậy?”Dương Thanh cũng không bảo Lạc Bân rời đi.Dù sao ông ta chỉ là cấp dưới của anh, chảng lẽ Vũ Vũ Lan còn không bỏ qua cho ông ta sao?Sau khi rời khỏi chỗ của Lạc Bân, Dương Thanh đi tới văn phòng của Tần Y.“Chủ tịch, anh tới rồi!”Tần Y thấy Dương Thanh thì cười rất tinh nghịch nói.Dương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Gọi anh rể là được rồi!”“Anh rể đến văn phòng của em có gì chỉ giáo vậy?”, Tân Y cười hì hì nói.“Em chuẩn bị đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”Dương Thanh vừa cười vừa nói.“Du lịch ạ? Chúng ta đi ngay bây giờ sao?”Tần Y kinh ngạc đến ngây người.Dù sao bây giờ đang trong thời gian làm việc, sao Dương Thanh lại đột nhiên muốn đi du lịch chứ?Anh gật đầu: “Đúng vậy, ngay bây giờ”.Anh nói xong lại liếc nhìn đồng hồ, vừa cười vừa nói: “Anh chỉ cho em mười phút chuẩn bị, sau đó tập trung ở đại sảnh tâng một.Nếu em đến muộn, anh sẽ không dẫn em đi nữa”.“Được rồi, được rồi, em sẽ thu dọn đồ ngay đây!”Cho dù Tân Y rất kinh ngạc nhưng vần bắt đầu vội vàng thu dọn đồ.Dương Thanh mỉm cười rời đi, cuối cùng tới văn phòng của Tần Thanh Tâm.“Chồng!”Tân Thanh Tâm vừa nhìn thấy Dương Thanh thì thoáng ngẩn người, sau đó vội vàng nhào vào trong lòng anh..
Một đám nhân viên ở tầng thấp nhất đều hưng phấn.
“Chủ tịch!”
Lạc Bân đang bận rộn thì thấy Dương Thanh đến, ông ta lập tức đứng dậy.
Dương Thanh khẽ gật đầu: “Ông cứ gồi xuống nói chuyện!”
Lạc Bân làm sao dám ngồi, vội vàng rót nước mang tới cho Dương Thanh và cung kính đứng trước mặt anh.
Dương Thanh không biết phải làm sao.
Lạc Bân luôn cung kính như thế thật sự làm người ta không chịu nổi.
“Chủ tịch, cậu có gì dặn dò ạ?”
Lạc Bân nơm nớp lo sợ hỏi.
Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Ông đừng căng thẳng như vậy, ông đã làm rất tốt.
Một năm qua, ông đã phải vất vả rồi!”
“Chủ tịch, tôi không hề vất vả!”
Lạc Bân vội vàng trả lời, đồng thời hơi nghỉ ngờ.
Ông ta thấy Dương Thanh hôm nay vô cùng kỳ lạ.
“Sau này lại phải làm phiền ông lo cho tập đoàn Nhạn Thanh rồi!”
Dương Thanh vừa nói dứt lời thì đứng dậy rời đi.
Mãi đến khi anh đi rồi, Lạc Bân mới lẩm bẩm: “Sao mình có cảm giác chủ tịch là lạ vậy?”
Dương Thanh cũng không bảo Lạc Bân rời đi.
Dù sao ông ta chỉ là cấp dưới của anh, chảng lẽ Vũ Vũ Lan còn không bỏ qua cho ông ta sao?
Sau khi rời khỏi chỗ của Lạc Bân, Dương Thanh đi tới văn phòng của Tần Y.
“Chủ tịch, anh tới rồi!”
Tần Y thấy Dương Thanh thì cười rất tinh nghịch nói.
Dương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Gọi anh rể là được rồi!”
“Anh rể đến văn phòng của em có gì chỉ giáo vậy?”, Tân Y cười hì hì nói.
“Em chuẩn bị đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”
Dương Thanh vừa cười vừa nói.
“Du lịch ạ? Chúng ta đi ngay bây giờ sao?”
Tần Y kinh ngạc đến ngây người.
Dù sao bây giờ đang trong thời gian làm việc, sao Dương Thanh lại đột nhiên muốn đi du lịch chứ?
Anh gật đầu: “Đúng vậy, ngay bây giờ”.
Anh nói xong lại liếc nhìn đồng hồ, vừa cười vừa nói: “Anh chỉ cho em mười phút chuẩn bị, sau đó tập trung ở đại sảnh tâng một.
Nếu em đến muộn, anh sẽ không dẫn em đi nữa”.
“Được rồi, được rồi, em sẽ thu dọn đồ ngay đây!”
Cho dù Tân Y rất kinh ngạc nhưng vần bắt đầu vội vàng thu dọn đồ.
Dương Thanh mỉm cười rời đi, cuối cùng tới văn phòng của Tần Thanh Tâm.
“Chồng!”
Tân Thanh Tâm vừa nhìn thấy Dương Thanh thì thoáng ngẩn người, sau đó vội vàng nhào vào trong lòng anh..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Một đám nhân viên ở tầng thấp nhất đều hưng phấn.“Chủ tịch!”Lạc Bân đang bận rộn thì thấy Dương Thanh đến, ông ta lập tức đứng dậy.Dương Thanh khẽ gật đầu: “Ông cứ gồi xuống nói chuyện!”Lạc Bân làm sao dám ngồi, vội vàng rót nước mang tới cho Dương Thanh và cung kính đứng trước mặt anh.Dương Thanh không biết phải làm sao.Lạc Bân luôn cung kính như thế thật sự làm người ta không chịu nổi.“Chủ tịch, cậu có gì dặn dò ạ?”Lạc Bân nơm nớp lo sợ hỏi.Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Ông đừng căng thẳng như vậy, ông đã làm rất tốt.Một năm qua, ông đã phải vất vả rồi!”“Chủ tịch, tôi không hề vất vả!”Lạc Bân vội vàng trả lời, đồng thời hơi nghỉ ngờ.Ông ta thấy Dương Thanh hôm nay vô cùng kỳ lạ.“Sau này lại phải làm phiền ông lo cho tập đoàn Nhạn Thanh rồi!”Dương Thanh vừa nói dứt lời thì đứng dậy rời đi.Mãi đến khi anh đi rồi, Lạc Bân mới lẩm bẩm: “Sao mình có cảm giác chủ tịch là lạ vậy?”Dương Thanh cũng không bảo Lạc Bân rời đi.Dù sao ông ta chỉ là cấp dưới của anh, chảng lẽ Vũ Vũ Lan còn không bỏ qua cho ông ta sao?Sau khi rời khỏi chỗ của Lạc Bân, Dương Thanh đi tới văn phòng của Tần Y.“Chủ tịch, anh tới rồi!”Tần Y thấy Dương Thanh thì cười rất tinh nghịch nói.Dương Thanh bất đắc dĩ lắc đầu: “Gọi anh rể là được rồi!”“Anh rể đến văn phòng của em có gì chỉ giáo vậy?”, Tân Y cười hì hì nói.“Em chuẩn bị đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”Dương Thanh vừa cười vừa nói.“Du lịch ạ? Chúng ta đi ngay bây giờ sao?”Tần Y kinh ngạc đến ngây người.Dù sao bây giờ đang trong thời gian làm việc, sao Dương Thanh lại đột nhiên muốn đi du lịch chứ?Anh gật đầu: “Đúng vậy, ngay bây giờ”.Anh nói xong lại liếc nhìn đồng hồ, vừa cười vừa nói: “Anh chỉ cho em mười phút chuẩn bị, sau đó tập trung ở đại sảnh tâng một.Nếu em đến muộn, anh sẽ không dẫn em đi nữa”.“Được rồi, được rồi, em sẽ thu dọn đồ ngay đây!”Cho dù Tân Y rất kinh ngạc nhưng vần bắt đầu vội vàng thu dọn đồ.Dương Thanh mỉm cười rời đi, cuối cùng tới văn phòng của Tần Thanh Tâm.“Chồng!”Tân Thanh Tâm vừa nhìn thấy Dương Thanh thì thoáng ngẩn người, sau đó vội vàng nhào vào trong lòng anh..