Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2062: 2062: Chương 2072
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh ôm chặt lấy vợ mình.Đến bây giờ, Tân Thanh Tâm còn chưa biết anh đã đi đâu trong ba ngày mất tích này.“Chồng, lần sau anh rời đi phải nói với em một tiếng, được không?”Tân Thanh Tâm nghẹn ngào nói: “Anh có biết ba ngày qua em chưa từng ngủ ngon, vừa nhắm mắt lại đã thấy anh đầm đìa máu”.“Chồng, em thật sự không thể thiếu anh được, con gái cũng không thể không có anh”.Tân Thanh Tâm gần như cầu xin làm Dương Thanh càng áy náy hơn.“Vợ, lần này là ngoài ý muốn thôi.Sau này gặp phải chuyện như vậy, anh chắc chản sẽ nói trước cho em biết”.Dương Thanh cười nói: “Được rồi, em bỏ công việc đấy, chuẩn bị đồ đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”“Du lịch ạ?”Tân Thanh Tâm phản ứng giống Tần Y, hết sức kinh ngạc.“Anh đã chuẩn bị xong máy bay tư nhân, vừa rồi cũng đã thông báo với Y Y rồi.Bây giờ chúng †a đi đón bố và Tiêu Tiêu, sau đó rời khỏi Yến Đô”.Dương Thanh cố gắng nói chuyện thật bình tĩnh.“Chồng, sao anh đột nhiên muốn đi du lịch thế?”Tân Thanh Tâm nghỉ ngờ, nhìn chăm chäm vào mắt Dương Thanh nhưng không thấy được gì cả.Không biết sao, cô luôn cảm giác không đúng.“Lần này anh đi chấp hành nhiệm vụ đã tới một nơi tuyệt đẹp có núi có sông quả thật giống như cảnh tiên thoát tục, lúc đó anh đã nghĩ chờ tới lúc về sẽ dân mọi người tới đó”.Dương Thanh vừa cười vừa nói: “Cho nên anh vừa về đã tới tìm mọi người, chỉ sợ người khác phát hiện ra tiên cảnh kia thôi”.“Anh đã căn dặn Lạc Bân rồi, mấy ngày tới ông ấy sẽ chịu trách nhiệm về tập đoàn Nhạn Thanh.Bây giờ em yên tâm rồi chứ? Vậy chúng ta mau đi thôi!”Dương Thanh kéo Tân Thanh Tâm ra khỏi văn phòng.Suốt đường đi, anh đều năm chặt tay cô.Đây là lần đầu tiên anh năm tay Tần Thanh Tâm trong tập đoàn Nhạn Thanh như vậy, rất nhiều nhân viên đều kinh ngạc.Chờ đến lúc bọn họ đến đại sảnh tâng một thì thấy Tân Y đã chờ sẵn.Trong lúc xuống đây, Tân Y đã nóng lòng gọi điện thoại cho Tân Đại Dũng, bảo ông ấy lập tức qua trường mầm non gặp mặt.Lúc bọn họ đến trường mầm non thì Tần Đại Dũng cũng đã đến.Bọn họ đón Tiêu Tiêu, sau đó năm người một nhà đi về phía sân bay quốc tế Yến Đô.Trên đường đi, trong xe đều là tiếng nói cười của Tần Y và Tiêu Tiêu, bầu không khí rất hài hòa.Dương Thanh cũng thỉnh thoảng nói vài câu, chỉ có Tân Thanh Tâm luôn hoang mang vì có dự cảm xấu.Ba giờ hai mươi bảy phút chiều, cả nhà năm người cuối cùng đã tới sân bay quốc tế Yến Đô.Mà lúc này chỉ còn một giờ nữa là chuyến bay của Vũ Vũ Lan sẽ bay tới Ninh Châu.Từ Yến Đô đến Ninh Châu chỉ mất bốn mươi lăm phút, nói cách khác Dương Thanh còn có mười lăm phút cuối cùng có thể đoàn tụ với người nhà.“Dương Thanh, chỗ con nói thật sự đẹp như vậy sao?”Tân Đại Dũng mỉm cười hỏi..
Dương Thanh ôm chặt lấy vợ mình.
Đến bây giờ, Tân Thanh Tâm còn chưa biết anh đã đi đâu trong ba ngày mất tích này.
“Chồng, lần sau anh rời đi phải nói với em một tiếng, được không?”
Tân Thanh Tâm nghẹn ngào nói: “Anh có biết ba ngày qua em chưa từng ngủ ngon, vừa nhắm mắt lại đã thấy anh đầm đìa máu”.
“Chồng, em thật sự không thể thiếu anh được, con gái cũng không thể không có anh”.
Tân Thanh Tâm gần như cầu xin làm Dương Thanh càng áy náy hơn.
“Vợ, lần này là ngoài ý muốn thôi.
Sau này gặp phải chuyện như vậy, anh chắc chản sẽ nói trước cho em biết”.
Dương Thanh cười nói: “Được rồi, em bỏ công việc đấy, chuẩn bị đồ đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”
“Du lịch ạ?”
Tân Thanh Tâm phản ứng giống Tần Y, hết sức kinh ngạc.
“Anh đã chuẩn bị xong máy bay tư nhân, vừa rồi cũng đã thông báo với Y Y rồi.
Bây giờ chúng †a đi đón bố và Tiêu Tiêu, sau đó rời khỏi Yến Đô”.
Dương Thanh cố gắng nói chuyện thật bình tĩnh.
“Chồng, sao anh đột nhiên muốn đi du lịch thế?”
Tân Thanh Tâm nghỉ ngờ, nhìn chăm chäm vào mắt Dương Thanh nhưng không thấy được gì cả.
Không biết sao, cô luôn cảm giác không đúng.
“Lần này anh đi chấp hành nhiệm vụ đã tới một nơi tuyệt đẹp có núi có sông quả thật giống như cảnh tiên thoát tục, lúc đó anh đã nghĩ chờ tới lúc về sẽ dân mọi người tới đó”.
Dương Thanh vừa cười vừa nói: “Cho nên anh vừa về đã tới tìm mọi người, chỉ sợ người khác phát hiện ra tiên cảnh kia thôi”.
“Anh đã căn dặn Lạc Bân rồi, mấy ngày tới ông ấy sẽ chịu trách nhiệm về tập đoàn Nhạn Thanh.
Bây giờ em yên tâm rồi chứ? Vậy chúng ta mau đi thôi!”
Dương Thanh kéo Tân Thanh Tâm ra khỏi văn phòng.
Suốt đường đi, anh đều năm chặt tay cô.
Đây là lần đầu tiên anh năm tay Tần Thanh Tâm trong tập đoàn Nhạn Thanh như vậy, rất nhiều nhân viên đều kinh ngạc.
Chờ đến lúc bọn họ đến đại sảnh tâng một thì thấy Tân Y đã chờ sẵn.
Trong lúc xuống đây, Tân Y đã nóng lòng gọi điện thoại cho Tân Đại Dũng, bảo ông ấy lập tức qua trường mầm non gặp mặt.
Lúc bọn họ đến trường mầm non thì Tần Đại Dũng cũng đã đến.
Bọn họ đón Tiêu Tiêu, sau đó năm người một nhà đi về phía sân bay quốc tế Yến Đô.
Trên đường đi, trong xe đều là tiếng nói cười của Tần Y và Tiêu Tiêu, bầu không khí rất hài hòa.
Dương Thanh cũng thỉnh thoảng nói vài câu, chỉ có Tân Thanh Tâm luôn hoang mang vì có dự cảm xấu.
Ba giờ hai mươi bảy phút chiều, cả nhà năm người cuối cùng đã tới sân bay quốc tế Yến Đô.
Mà lúc này chỉ còn một giờ nữa là chuyến bay của Vũ Vũ Lan sẽ bay tới Ninh Châu.
Từ Yến Đô đến Ninh Châu chỉ mất bốn mươi lăm phút, nói cách khác Dương Thanh còn có mười lăm phút cuối cùng có thể đoàn tụ với người nhà.
“Dương Thanh, chỗ con nói thật sự đẹp như vậy sao?”
Tân Đại Dũng mỉm cười hỏi..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Dương Thanh ôm chặt lấy vợ mình.Đến bây giờ, Tân Thanh Tâm còn chưa biết anh đã đi đâu trong ba ngày mất tích này.“Chồng, lần sau anh rời đi phải nói với em một tiếng, được không?”Tân Thanh Tâm nghẹn ngào nói: “Anh có biết ba ngày qua em chưa từng ngủ ngon, vừa nhắm mắt lại đã thấy anh đầm đìa máu”.“Chồng, em thật sự không thể thiếu anh được, con gái cũng không thể không có anh”.Tân Thanh Tâm gần như cầu xin làm Dương Thanh càng áy náy hơn.“Vợ, lần này là ngoài ý muốn thôi.Sau này gặp phải chuyện như vậy, anh chắc chản sẽ nói trước cho em biết”.Dương Thanh cười nói: “Được rồi, em bỏ công việc đấy, chuẩn bị đồ đi, anh sẽ dẫn mọi người đi du lịch!”“Du lịch ạ?”Tân Thanh Tâm phản ứng giống Tần Y, hết sức kinh ngạc.“Anh đã chuẩn bị xong máy bay tư nhân, vừa rồi cũng đã thông báo với Y Y rồi.Bây giờ chúng †a đi đón bố và Tiêu Tiêu, sau đó rời khỏi Yến Đô”.Dương Thanh cố gắng nói chuyện thật bình tĩnh.“Chồng, sao anh đột nhiên muốn đi du lịch thế?”Tân Thanh Tâm nghỉ ngờ, nhìn chăm chäm vào mắt Dương Thanh nhưng không thấy được gì cả.Không biết sao, cô luôn cảm giác không đúng.“Lần này anh đi chấp hành nhiệm vụ đã tới một nơi tuyệt đẹp có núi có sông quả thật giống như cảnh tiên thoát tục, lúc đó anh đã nghĩ chờ tới lúc về sẽ dân mọi người tới đó”.Dương Thanh vừa cười vừa nói: “Cho nên anh vừa về đã tới tìm mọi người, chỉ sợ người khác phát hiện ra tiên cảnh kia thôi”.“Anh đã căn dặn Lạc Bân rồi, mấy ngày tới ông ấy sẽ chịu trách nhiệm về tập đoàn Nhạn Thanh.Bây giờ em yên tâm rồi chứ? Vậy chúng ta mau đi thôi!”Dương Thanh kéo Tân Thanh Tâm ra khỏi văn phòng.Suốt đường đi, anh đều năm chặt tay cô.Đây là lần đầu tiên anh năm tay Tần Thanh Tâm trong tập đoàn Nhạn Thanh như vậy, rất nhiều nhân viên đều kinh ngạc.Chờ đến lúc bọn họ đến đại sảnh tâng một thì thấy Tân Y đã chờ sẵn.Trong lúc xuống đây, Tân Y đã nóng lòng gọi điện thoại cho Tân Đại Dũng, bảo ông ấy lập tức qua trường mầm non gặp mặt.Lúc bọn họ đến trường mầm non thì Tần Đại Dũng cũng đã đến.Bọn họ đón Tiêu Tiêu, sau đó năm người một nhà đi về phía sân bay quốc tế Yến Đô.Trên đường đi, trong xe đều là tiếng nói cười của Tần Y và Tiêu Tiêu, bầu không khí rất hài hòa.Dương Thanh cũng thỉnh thoảng nói vài câu, chỉ có Tân Thanh Tâm luôn hoang mang vì có dự cảm xấu.Ba giờ hai mươi bảy phút chiều, cả nhà năm người cuối cùng đã tới sân bay quốc tế Yến Đô.Mà lúc này chỉ còn một giờ nữa là chuyến bay của Vũ Vũ Lan sẽ bay tới Ninh Châu.Từ Yến Đô đến Ninh Châu chỉ mất bốn mươi lăm phút, nói cách khác Dương Thanh còn có mười lăm phút cuối cùng có thể đoàn tụ với người nhà.“Dương Thanh, chỗ con nói thật sự đẹp như vậy sao?”Tân Đại Dũng mỉm cười hỏi..