Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2101: 2101: Chương 2111
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nếu trực giác của Lục Xuyên không sai thì có lẽ Dương Thanh sẽ là một điều bất ngờ dành cho mình.“Tinh Tuyết, vừa rồi tôi đã chấp nhận thử thách của bác trai rồi.Đừng lo, tôi nhất định sẽ không làm cô thất vọng đâu!”Dương Thanh tiến lên một bước, nhìn Lục Tỉnh Tuyết nghiêm túc nói.“Anh điên rồi!”Lục Tinh Tuyết chưa kịp lên tiếng thì Mục Thiên Thiên sốt sắng nói: “Anh đang bệnh, sao có thể đấu lại cao thủ hàng đầu nhà họ Lục được? Ý của bác là một mình anh đấu với hai người có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ đấy!”Lục Tỉnh Tuyết lo đến sắp khóc: “Anh nghe tôi đi, đừng chấp nhận thử thách của bố tôi mà”.Dương Thanh lắc đầu, kiên định nói: “Hãy tin tôi!”Nhìn thấy dáng vẻ tự tin vững vàng của anh, Lục Tinh Tuyết bất chợt hơi thất thần, cô ta căn đôi môi đỏ mọng, hai mắt đẫm lệ chăm chú nhìn anh.Thấy được ý chí trong mắt Dương Thanh, Lục Tỉnh Tuyết biết dù có khuyên nữa thì anh vẫn sẽ thực hiện thử thách của Lục Xuyên.“Thôi được rồi, cẩn thận nhé!”Cuối cùng cô ta cũng gật đầu.Lục Tinh Tuyết thâm hạ quyết tâm, nếu Dương Thanh gặp nguy hiểm, cô ta sẽ lập tức xông lên ngăn cản.Dù kết quả là thua, cô ta cũng quyết không để anh đi.“Chị sao vậy hả”Mục Thiên Thiên thấy Lục Tinh Tuyết đồng ý thì hốt hoảng: “Anh ấy được chúng ta cứu về cơ mà, chị không biết lúc đó anh ấy bị thương nặng đến mức nào ư?”“Mặc dù đã xuất viện nhưng thương tích của anh ấy vẫn chưa khỏi hẳn, còn vệ sĩ của bác thì đều là cao thủ bậc nhất nhà họ Lục”.“Nhỡ đâu lỡ tay đánh quá mạnh làm anh ấy chết thì sao!”Lục Tỉnh Tuyết cắn môi, lòng cũng rất lo lắng nhưng lại không thể ngăn cản Dương Thanh lại được.“Thiên Thiên, em yên tâm, chị sẽ không để anh ấy có mệnh hệ gì đâu, anh ấy không thể đi được”, cô ta vẫn kiên trì.Trong lúc đó, Dương Thanh đã đi theo Lục Xuyên ra sân.Hai người vệ sĩ cũng tiến lên mấy bước, đứng trước mặt anh.Hai người này tỏ thái độ rất khinh thường, hoàn toàn không xem Dương Thanh ra gì, trong lòng thầm thắc mắc tại sao Lục Xuyên lại yêu cầu họ hợp sức đi đối phó với một người trẻ tuổi, đúng là hạ thấp tiếng tăm của họ mà.Lục Xuyên thấy Dương Thanh vẫn giữ được bình tĩnh thì khá kinh ngạc.Gòn trẻ như thế mà vẫn không run không sợ khi đối mặt với hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, dù thua thì tâm thái này cũng khiến ông ta có cái nhìn khác với anh.“Bắt đầu đi!”Lục Xuyên ra lệnh.Song, dù đã nghe thấy mệnh lệnh của ông ta, hai tên vệ sĩ vần không nhúc nhích, chờ Dương Thanh ra đòn trước.““Nhóc con, quyền cước không có mắt đâu, nếu cậu sợ thì chủ động nhận thua để chúng tôi khỏi đánh đi, lỡ may bất cẩn làm cậu bị thương thì chúng tôi cũng khó nói”..
Nếu trực giác của Lục Xuyên không sai thì có lẽ Dương Thanh sẽ là một điều bất ngờ dành cho mình.
“Tinh Tuyết, vừa rồi tôi đã chấp nhận thử thách của bác trai rồi.
Đừng lo, tôi nhất định sẽ không làm cô thất vọng đâu!”
Dương Thanh tiến lên một bước, nhìn Lục Tỉnh Tuyết nghiêm túc nói.
“Anh điên rồi!”
Lục Tinh Tuyết chưa kịp lên tiếng thì Mục Thiên Thiên sốt sắng nói: “Anh đang bệnh, sao có thể đấu lại cao thủ hàng đầu nhà họ Lục được? Ý của bác là một mình anh đấu với hai người có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ đấy!”
Lục Tỉnh Tuyết lo đến sắp khóc: “Anh nghe tôi đi, đừng chấp nhận thử thách của bố tôi mà”.
Dương Thanh lắc đầu, kiên định nói: “Hãy tin tôi!”
Nhìn thấy dáng vẻ tự tin vững vàng của anh, Lục Tinh Tuyết bất chợt hơi thất thần, cô ta căn đôi môi đỏ mọng, hai mắt đẫm lệ chăm chú nhìn anh.
Thấy được ý chí trong mắt Dương Thanh, Lục Tỉnh Tuyết biết dù có khuyên nữa thì anh vẫn sẽ thực hiện thử thách của Lục Xuyên.
“Thôi được rồi, cẩn thận nhé!”
Cuối cùng cô ta cũng gật đầu.
Lục Tinh Tuyết thâm hạ quyết tâm, nếu Dương Thanh gặp nguy hiểm, cô ta sẽ lập tức xông lên ngăn cản.
Dù kết quả là thua, cô ta cũng quyết không để anh đi.
“Chị sao vậy hả”
Mục Thiên Thiên thấy Lục Tinh Tuyết đồng ý thì hốt hoảng: “Anh ấy được chúng ta cứu về cơ mà, chị không biết lúc đó anh ấy bị thương nặng đến mức nào ư?”
“Mặc dù đã xuất viện nhưng thương tích của anh ấy vẫn chưa khỏi hẳn, còn vệ sĩ của bác thì đều là cao thủ bậc nhất nhà họ Lục”.
“Nhỡ đâu lỡ tay đánh quá mạnh làm anh ấy chết thì sao!”
Lục Tỉnh Tuyết cắn môi, lòng cũng rất lo lắng nhưng lại không thể ngăn cản Dương Thanh lại được.
“Thiên Thiên, em yên tâm, chị sẽ không để anh ấy có mệnh hệ gì đâu, anh ấy không thể đi được”, cô ta vẫn kiên trì.
Trong lúc đó, Dương Thanh đã đi theo Lục Xuyên ra sân.
Hai người vệ sĩ cũng tiến lên mấy bước, đứng trước mặt anh.
Hai người này tỏ thái độ rất khinh thường, hoàn toàn không xem Dương Thanh ra gì, trong lòng thầm thắc mắc tại sao Lục Xuyên lại yêu cầu họ hợp sức đi đối phó với một người trẻ tuổi, đúng là hạ thấp tiếng tăm của họ mà.
Lục Xuyên thấy Dương Thanh vẫn giữ được bình tĩnh thì khá kinh ngạc.
Gòn trẻ như thế mà vẫn không run không sợ khi đối mặt với hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, dù thua thì tâm thái này cũng khiến ông ta có cái nhìn khác với anh.
“Bắt đầu đi!”
Lục Xuyên ra lệnh.
Song, dù đã nghe thấy mệnh lệnh của ông ta, hai tên vệ sĩ vần không nhúc nhích, chờ Dương Thanh ra đòn trước.
““Nhóc con, quyền cước không có mắt đâu, nếu cậu sợ thì chủ động nhận thua để chúng tôi khỏi đánh đi, lỡ may bất cẩn làm cậu bị thương thì chúng tôi cũng khó nói”..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nếu trực giác của Lục Xuyên không sai thì có lẽ Dương Thanh sẽ là một điều bất ngờ dành cho mình.“Tinh Tuyết, vừa rồi tôi đã chấp nhận thử thách của bác trai rồi.Đừng lo, tôi nhất định sẽ không làm cô thất vọng đâu!”Dương Thanh tiến lên một bước, nhìn Lục Tỉnh Tuyết nghiêm túc nói.“Anh điên rồi!”Lục Tinh Tuyết chưa kịp lên tiếng thì Mục Thiên Thiên sốt sắng nói: “Anh đang bệnh, sao có thể đấu lại cao thủ hàng đầu nhà họ Lục được? Ý của bác là một mình anh đấu với hai người có thực lực Vương Cảnh sơ kỳ đấy!”Lục Tỉnh Tuyết lo đến sắp khóc: “Anh nghe tôi đi, đừng chấp nhận thử thách của bố tôi mà”.Dương Thanh lắc đầu, kiên định nói: “Hãy tin tôi!”Nhìn thấy dáng vẻ tự tin vững vàng của anh, Lục Tinh Tuyết bất chợt hơi thất thần, cô ta căn đôi môi đỏ mọng, hai mắt đẫm lệ chăm chú nhìn anh.Thấy được ý chí trong mắt Dương Thanh, Lục Tỉnh Tuyết biết dù có khuyên nữa thì anh vẫn sẽ thực hiện thử thách của Lục Xuyên.“Thôi được rồi, cẩn thận nhé!”Cuối cùng cô ta cũng gật đầu.Lục Tinh Tuyết thâm hạ quyết tâm, nếu Dương Thanh gặp nguy hiểm, cô ta sẽ lập tức xông lên ngăn cản.Dù kết quả là thua, cô ta cũng quyết không để anh đi.“Chị sao vậy hả”Mục Thiên Thiên thấy Lục Tinh Tuyết đồng ý thì hốt hoảng: “Anh ấy được chúng ta cứu về cơ mà, chị không biết lúc đó anh ấy bị thương nặng đến mức nào ư?”“Mặc dù đã xuất viện nhưng thương tích của anh ấy vẫn chưa khỏi hẳn, còn vệ sĩ của bác thì đều là cao thủ bậc nhất nhà họ Lục”.“Nhỡ đâu lỡ tay đánh quá mạnh làm anh ấy chết thì sao!”Lục Tỉnh Tuyết cắn môi, lòng cũng rất lo lắng nhưng lại không thể ngăn cản Dương Thanh lại được.“Thiên Thiên, em yên tâm, chị sẽ không để anh ấy có mệnh hệ gì đâu, anh ấy không thể đi được”, cô ta vẫn kiên trì.Trong lúc đó, Dương Thanh đã đi theo Lục Xuyên ra sân.Hai người vệ sĩ cũng tiến lên mấy bước, đứng trước mặt anh.Hai người này tỏ thái độ rất khinh thường, hoàn toàn không xem Dương Thanh ra gì, trong lòng thầm thắc mắc tại sao Lục Xuyên lại yêu cầu họ hợp sức đi đối phó với một người trẻ tuổi, đúng là hạ thấp tiếng tăm của họ mà.Lục Xuyên thấy Dương Thanh vẫn giữ được bình tĩnh thì khá kinh ngạc.Gòn trẻ như thế mà vẫn không run không sợ khi đối mặt với hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ, dù thua thì tâm thái này cũng khiến ông ta có cái nhìn khác với anh.“Bắt đầu đi!”Lục Xuyên ra lệnh.Song, dù đã nghe thấy mệnh lệnh của ông ta, hai tên vệ sĩ vần không nhúc nhích, chờ Dương Thanh ra đòn trước.““Nhóc con, quyền cước không có mắt đâu, nếu cậu sợ thì chủ động nhận thua để chúng tôi khỏi đánh đi, lỡ may bất cẩn làm cậu bị thương thì chúng tôi cũng khó nói”..