Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2102: 2102: Chương 2112
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Một tên vệ sĩ lạnh lùng nói với Dương Thanh.Người còn lại cùng hờ hững nhìn anh, giọng lành lạnh: “Tất nhiên, nếu cậu vẫn khăng khăng muốn đấu với chúng tôi thì cho cậu đánh mười chiêu trước đấy, tới đi!”Đột nhiên, một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát ra từ người Dương Thanh.“Ẩm!”Họ thấy sàn đá thạch anh dưới chân Dương Thanh nháy mắt vỡ ra.“Gì vậy?”Giờ phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt.Dương Thanh vẫn chưa hành động nhưng hơi thở kinh khủng phát ra từ anh đã khiến cho ai cũng sợ hãi.Hai mắt Lục Xuyên phát sáng, đã xác nhận được Dương Thanh thật sự rất mạnh, thực lực đã vượt xa ông ta.Nếu không thì không thể phát ra khí thế đáng sợ đến vậy được.Nhưng có một điều họ không biết là sức mạnh kh*ng b* này được giải phóng chỉ từ vỏn vẹn một tia sức mạnh của anh.“Tôi lên đây!”Sau câu này, Dương Thanh bỗng dưng biến mất.“Bốp!”“Binh!”Hai tiếng va đập nặng nề vang lên, anh xuất hiện ở nơi hai vệ sĩ vừa đứng.Còn hai người kia thì vừa bị Dương Thanh đánh trúng đã hôn mê bất tỉnh tại chỗ, văng ra mười mấy mét rồi rơi phịch xuống đất.Yên lặng!Lặng như tời Lục Xuyên mở to hai mắt, vẻ khó tin hiện rõ trên khuôn mặt nhưng ngoài ra còn có cả sự mừng rỡ.Lần đầu tiên gặp Dương Thanh, ông ta đã có cảm giác anh là một người không đơn giản, và bây giờ dự cảm này đã được chứng thực.Có thể nói hai vệ sĩ luôn đi theo Lục Xuyên thuộc hàng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, thế mà chưa kịp có cơ hội ra tay thì đã ngất xỉu.Như thế chẳng phải có nghĩa rằng thực lực của Dương Thanh đã nằm trên Vương Cảnh sơ kỳ rồi hay sao?Nhưng Dương Thanh trông chỉ có hai bảy, hai tám tuổi thôi.Từ lúc nào mà Ninh Châu xuất hiện một cao thủ Vương Cảnh trẻ như vậy?Lục Xuyên cho răng thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh trung kỳ, thậm chí Vương Cảnh hậu kỳ cũng có khả năng.Nếu không thì không thể nào đánh bại hai cao thủ chỉ trong chớp mắt được.Lục Tỉnh Tuyết và Mục Thiên Thiên cũng ngỡ ngàng, không tưởng tượng nổi.Đây là ông anh thoi thóp sắp chết mà họ gặp được trên dinh thự Ninh Sơn ư?Hai cao thủ của nhà họ Lục cùng lên mà vẫn bị Dương Thanh nhanh như chớp đánh bay, thế chẳng phải đồng nghĩa với việc anh có thể sánh bằng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục rồi sao?Chác có lẽ Lý Tấn của nhà họ Lý, một trong hai gia tộc quyền thế Ninh Châu, cũng không phải đối thủ của anh nhỉ?.
Một tên vệ sĩ lạnh lùng nói với Dương Thanh.
Người còn lại cùng hờ hững nhìn anh, giọng lành lạnh: “Tất nhiên, nếu cậu vẫn khăng khăng muốn đấu với chúng tôi thì cho cậu đánh mười chiêu trước đấy, tới đi!”
Đột nhiên, một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát ra từ người Dương Thanh.
“Ẩm!”
Họ thấy sàn đá thạch anh dưới chân Dương Thanh nháy mắt vỡ ra.
“Gì vậy?”
Giờ phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt.
Dương Thanh vẫn chưa hành động nhưng hơi thở kinh khủng phát ra từ anh đã khiến cho ai cũng sợ hãi.
Hai mắt Lục Xuyên phát sáng, đã xác nhận được Dương Thanh thật sự rất mạnh, thực lực đã vượt xa ông ta.
Nếu không thì không thể phát ra khí thế đáng sợ đến vậy được.
Nhưng có một điều họ không biết là sức mạnh kh*ng b* này được giải phóng chỉ từ vỏn vẹn một tia sức mạnh của anh.
“Tôi lên đây!”
Sau câu này, Dương Thanh bỗng dưng biến mất.
“Bốp!”
“Binh!”
Hai tiếng va đập nặng nề vang lên, anh xuất hiện ở nơi hai vệ sĩ vừa đứng.
Còn hai người kia thì vừa bị Dương Thanh đánh trúng đã hôn mê bất tỉnh tại chỗ, văng ra mười mấy mét rồi rơi phịch xuống đất.
Yên lặng!
Lặng như tời Lục Xuyên mở to hai mắt, vẻ khó tin hiện rõ trên khuôn mặt nhưng ngoài ra còn có cả sự mừng rỡ.
Lần đầu tiên gặp Dương Thanh, ông ta đã có cảm giác anh là một người không đơn giản, và bây giờ dự cảm này đã được chứng thực.
Có thể nói hai vệ sĩ luôn đi theo Lục Xuyên thuộc hàng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, thế mà chưa kịp có cơ hội ra tay thì đã ngất xỉu.
Như thế chẳng phải có nghĩa rằng thực lực của Dương Thanh đã nằm trên Vương Cảnh sơ kỳ rồi hay sao?
Nhưng Dương Thanh trông chỉ có hai bảy, hai tám tuổi thôi.
Từ lúc nào mà Ninh Châu xuất hiện một cao thủ Vương Cảnh trẻ như vậy?
Lục Xuyên cho răng thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh trung kỳ, thậm chí Vương Cảnh hậu kỳ cũng có khả năng.
Nếu không thì không thể nào đánh bại hai cao thủ chỉ trong chớp mắt được.
Lục Tỉnh Tuyết và Mục Thiên Thiên cũng ngỡ ngàng, không tưởng tượng nổi.
Đây là ông anh thoi thóp sắp chết mà họ gặp được trên dinh thự Ninh Sơn ư?
Hai cao thủ của nhà họ Lục cùng lên mà vẫn bị Dương Thanh nhanh như chớp đánh bay, thế chẳng phải đồng nghĩa với việc anh có thể sánh bằng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục rồi sao?
Chác có lẽ Lý Tấn của nhà họ Lý, một trong hai gia tộc quyền thế Ninh Châu, cũng không phải đối thủ của anh nhỉ?.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Một tên vệ sĩ lạnh lùng nói với Dương Thanh.Người còn lại cùng hờ hững nhìn anh, giọng lành lạnh: “Tất nhiên, nếu cậu vẫn khăng khăng muốn đấu với chúng tôi thì cho cậu đánh mười chiêu trước đấy, tới đi!”Đột nhiên, một luồng khí thế mạnh mẽ bộc phát ra từ người Dương Thanh.“Ẩm!”Họ thấy sàn đá thạch anh dưới chân Dương Thanh nháy mắt vỡ ra.“Gì vậy?”Giờ phút này, tất cả mọi người đều mở to mắt.Dương Thanh vẫn chưa hành động nhưng hơi thở kinh khủng phát ra từ anh đã khiến cho ai cũng sợ hãi.Hai mắt Lục Xuyên phát sáng, đã xác nhận được Dương Thanh thật sự rất mạnh, thực lực đã vượt xa ông ta.Nếu không thì không thể phát ra khí thế đáng sợ đến vậy được.Nhưng có một điều họ không biết là sức mạnh kh*ng b* này được giải phóng chỉ từ vỏn vẹn một tia sức mạnh của anh.“Tôi lên đây!”Sau câu này, Dương Thanh bỗng dưng biến mất.“Bốp!”“Binh!”Hai tiếng va đập nặng nề vang lên, anh xuất hiện ở nơi hai vệ sĩ vừa đứng.Còn hai người kia thì vừa bị Dương Thanh đánh trúng đã hôn mê bất tỉnh tại chỗ, văng ra mười mấy mét rồi rơi phịch xuống đất.Yên lặng!Lặng như tời Lục Xuyên mở to hai mắt, vẻ khó tin hiện rõ trên khuôn mặt nhưng ngoài ra còn có cả sự mừng rỡ.Lần đầu tiên gặp Dương Thanh, ông ta đã có cảm giác anh là một người không đơn giản, và bây giờ dự cảm này đã được chứng thực.Có thể nói hai vệ sĩ luôn đi theo Lục Xuyên thuộc hàng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, thế mà chưa kịp có cơ hội ra tay thì đã ngất xỉu.Như thế chẳng phải có nghĩa rằng thực lực của Dương Thanh đã nằm trên Vương Cảnh sơ kỳ rồi hay sao?Nhưng Dương Thanh trông chỉ có hai bảy, hai tám tuổi thôi.Từ lúc nào mà Ninh Châu xuất hiện một cao thủ Vương Cảnh trẻ như vậy?Lục Xuyên cho răng thực lực của Dương Thanh ít nhất phải là Vương Cảnh trung kỳ, thậm chí Vương Cảnh hậu kỳ cũng có khả năng.Nếu không thì không thể nào đánh bại hai cao thủ chỉ trong chớp mắt được.Lục Tỉnh Tuyết và Mục Thiên Thiên cũng ngỡ ngàng, không tưởng tượng nổi.Đây là ông anh thoi thóp sắp chết mà họ gặp được trên dinh thự Ninh Sơn ư?Hai cao thủ của nhà họ Lục cùng lên mà vẫn bị Dương Thanh nhanh như chớp đánh bay, thế chẳng phải đồng nghĩa với việc anh có thể sánh bằng những cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục rồi sao?Chác có lẽ Lý Tấn của nhà họ Lý, một trong hai gia tộc quyền thế Ninh Châu, cũng không phải đối thủ của anh nhỉ?.