Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2106: 2106: Chương 2116
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Gậu ta còn quên cả việc tránh né, rõ là bị ông Tề dọa sợ rồi”.Lục Xuyên cũng sững sờ: “Sao lại vậy?”Vừa rồi nhìn thấy Dương Thanh chớp nhoáng đánh bại hai tên vệ sĩ, ông ta đã khẳng định cảnh giới võ thuật của anh ít nhất nằm ở Vương Cảnh trung kỳ.Nhưng bây giờ có vẻ còn không có cả phản xạ của Vương Cảnh sơ kỳ nữa.Chẳng lẽ ông ta bị hoa mắt?“Âm!”Ngay lúc đó, nắm đấm của cao thủ nhà họ Lục hung hãn rơi xuống.“GÌ cơ?”“Cản được à?”“Không thể nào?”Lục Xuyên và Lục Nguyên Thông trợn to hai mắt, vẻ hoảng sợ hiện lên rất rõ.Dương Thanh vấn đứng tại chỗ, chỉ đưa một tay ra đỡ lấy toàn bộ cú đấm của ông Tề, thậm chí còn không hề lùi lấy nửa bước.Anh vẫn đứng yên như thế, không nhúc nhích, như thể đòn công kích của ông Tề chỉ là gãi ngứa.Ông ta cũng ngỡ ngàng, không dám tin: “Trời đất… Sao lại vậy chứ?”Dương Thanh bình tĩnh nói: “Ông không phải đối thủ của tôi đâu!”“Không thể nào!”Ông Tề tức khäc giận dữ, lại dùng sức tung một quyền tới.“Tôi là cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, sao lại thua trong tay cậu được!”Ông ta gào lên, nắm đấm theo sát mà đến.“Phich!”Nhưng cú đấm này vẫn bị Dương Thanh cản lại một cách dễ dàng, không hề mất sức.Cho đến lúc này, ông Tê mới nhận ra Dương Thanh thật sự rất mạnh, ông ta đã nhìn lầm rồi.Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên vô cùng chấn động, ông Tê là người mạnh nhất nhà họ.Lục với thực lực Vương Cảnh trung kỳ mạnh mẽ, thế mà lại quá yếu đối với Dương Thanh.Anh còn chưa làm gì mà đã cản lại được mọi đòn công kích của ông ta rồi.“Bố, thực lực của cậu ấy không phải Vương Cảnh trung kỳ, phải là Vương Cảnh hậu kỳ mới đúng!”Lục Xuyên cực kỳ kích động, sảng khoái cười: “Bố nhìn kìa, cậu ấy thực sự là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, ha ha ha ha…”Chỉ một người có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ là đủ để đưa một gia tộc lên vị trí đứng đầu Ninh Châu.Mà bây giờ cao thủ hùng mạnh ấy lại ở tại nhà họ Lục bọn họ, có thể thấy được Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên hào hứng đến mức nào.Mấy lần dùng hết sức để tấn công mà vẫn bị Dương Thanh tùy ý cản lại, cuối cùng ông Tê cũng bỏ cuộc.“Tôi thua rồi!”Ông ta chán nản nói..
“Gậu ta còn quên cả việc tránh né, rõ là bị ông Tề dọa sợ rồi”.
Lục Xuyên cũng sững sờ: “Sao lại vậy?”
Vừa rồi nhìn thấy Dương Thanh chớp nhoáng đánh bại hai tên vệ sĩ, ông ta đã khẳng định cảnh giới võ thuật của anh ít nhất nằm ở Vương Cảnh trung kỳ.
Nhưng bây giờ có vẻ còn không có cả phản xạ của Vương Cảnh sơ kỳ nữa.
Chẳng lẽ ông ta bị hoa mắt?
“Âm!”
Ngay lúc đó, nắm đấm của cao thủ nhà họ Lục hung hãn rơi xuống.
“GÌ cơ?”
“Cản được à?”
“Không thể nào?”
Lục Xuyên và Lục Nguyên Thông trợn to hai mắt, vẻ hoảng sợ hiện lên rất rõ.
Dương Thanh vấn đứng tại chỗ, chỉ đưa một tay ra đỡ lấy toàn bộ cú đấm của ông Tề, thậm chí còn không hề lùi lấy nửa bước.
Anh vẫn đứng yên như thế, không nhúc nhích, như thể đòn công kích của ông Tề chỉ là gãi ngứa.
Ông ta cũng ngỡ ngàng, không dám tin: “Trời đất… Sao lại vậy chứ?”
Dương Thanh bình tĩnh nói: “Ông không phải đối thủ của tôi đâu!”
“Không thể nào!”
Ông Tề tức khäc giận dữ, lại dùng sức tung một quyền tới.
“Tôi là cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, sao lại thua trong tay cậu được!”
Ông ta gào lên, nắm đấm theo sát mà đến.
“Phich!”
Nhưng cú đấm này vẫn bị Dương Thanh cản lại một cách dễ dàng, không hề mất sức.
Cho đến lúc này, ông Tê mới nhận ra Dương Thanh thật sự rất mạnh, ông ta đã nhìn lầm rồi.
Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên vô cùng chấn động, ông Tê là người mạnh nhất nhà họ.
Lục với thực lực Vương Cảnh trung kỳ mạnh mẽ, thế mà lại quá yếu đối với Dương Thanh.
Anh còn chưa làm gì mà đã cản lại được mọi đòn công kích của ông ta rồi.
“Bố, thực lực của cậu ấy không phải Vương Cảnh trung kỳ, phải là Vương Cảnh hậu kỳ mới đúng!”
Lục Xuyên cực kỳ kích động, sảng khoái cười: “Bố nhìn kìa, cậu ấy thực sự là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, ha ha ha ha…”
Chỉ một người có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ là đủ để đưa một gia tộc lên vị trí đứng đầu Ninh Châu.
Mà bây giờ cao thủ hùng mạnh ấy lại ở tại nhà họ Lục bọn họ, có thể thấy được Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên hào hứng đến mức nào.
Mấy lần dùng hết sức để tấn công mà vẫn bị Dương Thanh tùy ý cản lại, cuối cùng ông Tê cũng bỏ cuộc.
“Tôi thua rồi!”
Ông ta chán nản nói..
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… “Gậu ta còn quên cả việc tránh né, rõ là bị ông Tề dọa sợ rồi”.Lục Xuyên cũng sững sờ: “Sao lại vậy?”Vừa rồi nhìn thấy Dương Thanh chớp nhoáng đánh bại hai tên vệ sĩ, ông ta đã khẳng định cảnh giới võ thuật của anh ít nhất nằm ở Vương Cảnh trung kỳ.Nhưng bây giờ có vẻ còn không có cả phản xạ của Vương Cảnh sơ kỳ nữa.Chẳng lẽ ông ta bị hoa mắt?“Âm!”Ngay lúc đó, nắm đấm của cao thủ nhà họ Lục hung hãn rơi xuống.“GÌ cơ?”“Cản được à?”“Không thể nào?”Lục Xuyên và Lục Nguyên Thông trợn to hai mắt, vẻ hoảng sợ hiện lên rất rõ.Dương Thanh vấn đứng tại chỗ, chỉ đưa một tay ra đỡ lấy toàn bộ cú đấm của ông Tề, thậm chí còn không hề lùi lấy nửa bước.Anh vẫn đứng yên như thế, không nhúc nhích, như thể đòn công kích của ông Tề chỉ là gãi ngứa.Ông ta cũng ngỡ ngàng, không dám tin: “Trời đất… Sao lại vậy chứ?”Dương Thanh bình tĩnh nói: “Ông không phải đối thủ của tôi đâu!”“Không thể nào!”Ông Tề tức khäc giận dữ, lại dùng sức tung một quyền tới.“Tôi là cao thủ mạnh nhất nhà họ Lục, sao lại thua trong tay cậu được!”Ông ta gào lên, nắm đấm theo sát mà đến.“Phich!”Nhưng cú đấm này vẫn bị Dương Thanh cản lại một cách dễ dàng, không hề mất sức.Cho đến lúc này, ông Tê mới nhận ra Dương Thanh thật sự rất mạnh, ông ta đã nhìn lầm rồi.Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên vô cùng chấn động, ông Tê là người mạnh nhất nhà họ.Lục với thực lực Vương Cảnh trung kỳ mạnh mẽ, thế mà lại quá yếu đối với Dương Thanh.Anh còn chưa làm gì mà đã cản lại được mọi đòn công kích của ông ta rồi.“Bố, thực lực của cậu ấy không phải Vương Cảnh trung kỳ, phải là Vương Cảnh hậu kỳ mới đúng!”Lục Xuyên cực kỳ kích động, sảng khoái cười: “Bố nhìn kìa, cậu ấy thực sự là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ, ha ha ha ha…”Chỉ một người có thực lực Vương Cảnh hậu kỳ là đủ để đưa một gia tộc lên vị trí đứng đầu Ninh Châu.Mà bây giờ cao thủ hùng mạnh ấy lại ở tại nhà họ Lục bọn họ, có thể thấy được Lục Nguyên Thông và Lục Xuyên hào hứng đến mức nào.Mấy lần dùng hết sức để tấn công mà vẫn bị Dương Thanh tùy ý cản lại, cuối cùng ông Tê cũng bỏ cuộc.“Tôi thua rồi!”Ông ta chán nản nói..