Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2107: 2107: Chương 2117

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe thấy ông Tề thừa nhận mình thua Dương Thanh, Lục Nguyên Thông mới lấy lại tinh thần, hồ hởi nói: “Tốt! Tốt! Tốt!”Vì quá kích động nên cả người lão đều run lên.Nhiều năm về trước, nhà họ Lục mới là gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đến cả nhà họ Lý cũng không phải đối thủ của họ.Nhưng từ khi Lục Nguyên Thông tiếp nhận vị trí chủ gia tộc, nhà họ Lục càng ngày càng suy sút, những cấp dưới trung thành thì phản bội hoặc bỏ đi.Người băng lòng ở lại hiện giờ chỉ còn lại một mình ông Tê.Chính vì vậy mà Lục Nguyên Thông rất kính trọng ông ta.“Chủ gia tộc, tôi xin lỗi!”Ông Tề áy náy đi đến trước mặt lão, hơi cúi người xuống.Lục Nguyên Thông vội vàng lắc đầu: “Ông nặng lời quá, chỉ là một trận so tài thôi, đừng bận tâm về nớ’.Sau khi an ủi ông Tê, lão lại gân Dương Thanh, vui mừng nói: “c** nh*, sau này cứ ở lại nhà họ Lục đi, tôi nhất định không bạc đãi cậu đâu”.Lục Xuyên cũng nhanh chóng thể hiện lập trường: “Sau này cần tôi giúp gì thì c** nh* cứ nói nhé”.Nét mặt của Dương Thanh vấn không đổi khi thấy thái độ của hai bố con trở nên nhiệt tình, nhưng dù sao họ cũng là bố và ông nội của Lục Tinh Tuyết nên anh lễ phép đáp: “Vâng, cháu cảm ơn bác trai và ông chủ Lục ạ”.“Ông thấy cháu cũng ngang tuổi Tinh Tuyết, gọi ông chủ Lục thì xa lạ quá, từ giờ cháu cứ gọi là ông nội như Tỉnh Tuyết đi”.Lục Nguyên Thông mau chóng sửa xưng hô.Lục Xuyên nghe thấy lời này của lão thì giật mình, nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn Lục Tinh Tuyết, bỗng dưng thấy xứng đôi thế nào.Nhà họ Lục hiếm con trai, nếu hai người có thể kết hôn thì rất có lợi cho gia tộc.Rõ ràng Lục Nguyên Thông cũng có suy nghĩ đó.Mục Thiên Thiên đang đứng cạnh Lục Tinh Tuyết cũng ngẩn ra, đây còn là chủ nhà họ Lục và chủ gia tộc tương lai mà họ biết ư?“Thôi, bọn ông không quấy rây chuyện của mấy đứa, sống với nhau thật vui nhé”.Lục Nguyên Thông vội vàng kéo Lục Xuyên rời khỏi đây.Sau khi họ đi, biệt thự trở về với sự yên tĩnh thường ngày.“Chị à, trước khi đi ông bảo hai người sống với nhau thật vui, có phải là ẩn ý hai người nên hẹn hò rồi không?”Mục Thiên Thiên chợt hỏi.Lục Tỉnh Tuyết sững sờ một lát rồi mặt đỏ như gấc, giận dõi nói: “Thiên Thiên, em lại nói linh tinh rồi, chị không cho em đi mua sắm nữa đâu’.“Kìa chị, em có nói linh tỉnh đâu, ý ông là thế mài”Mục Thiên Thiên ấm ức đáp, chợt đảo mắt một vòng, nhìn Dương Thanh hỏi: “Anh này, tôi hỏi anh trả lời nhé, chỉ cần nói phải hay không phải là được’.Dương Thanh không rõ cô ta định làm gì, gật đầu: “Được!”“Chị Tỉnh Tuyết đẹp lắm đúng không?”Anh gật đầu ngay: “Đúng!”“Chị Tỉnh Tuyết cũng tốt bụng lãm đúng không?”, Mục Thiên Thiên lại hỏi..

Nghe thấy ông Tề thừa nhận mình thua Dương Thanh, Lục Nguyên Thông mới lấy lại tinh thần, hồ hởi nói: “Tốt! Tốt! Tốt!”

Vì quá kích động nên cả người lão đều run lên.

Nhiều năm về trước, nhà họ Lục mới là gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đến cả nhà họ Lý cũng không phải đối thủ của họ.

Nhưng từ khi Lục Nguyên Thông tiếp nhận vị trí chủ gia tộc, nhà họ Lục càng ngày càng suy sút, những cấp dưới trung thành thì phản bội hoặc bỏ đi.

Người băng lòng ở lại hiện giờ chỉ còn lại một mình ông Tê.

Chính vì vậy mà Lục Nguyên Thông rất kính trọng ông ta.

“Chủ gia tộc, tôi xin lỗi!”

Ông Tề áy náy đi đến trước mặt lão, hơi cúi người xuống.

Lục Nguyên Thông vội vàng lắc đầu: “Ông nặng lời quá, chỉ là một trận so tài thôi, đừng bận tâm về nớ’.

Sau khi an ủi ông Tê, lão lại gân Dương Thanh, vui mừng nói: “c** nh*, sau này cứ ở lại nhà họ Lục đi, tôi nhất định không bạc đãi cậu đâu”.

Lục Xuyên cũng nhanh chóng thể hiện lập trường: “Sau này cần tôi giúp gì thì c** nh* cứ nói nhé”.

Nét mặt của Dương Thanh vấn không đổi khi thấy thái độ của hai bố con trở nên nhiệt tình, nhưng dù sao họ cũng là bố và ông nội của Lục Tinh Tuyết nên anh lễ phép đáp: “Vâng, cháu cảm ơn bác trai và ông chủ Lục ạ”.

“Ông thấy cháu cũng ngang tuổi Tinh Tuyết, gọi ông chủ Lục thì xa lạ quá, từ giờ cháu cứ gọi là ông nội như Tỉnh Tuyết đi”.

Lục Nguyên Thông mau chóng sửa xưng hô.

Lục Xuyên nghe thấy lời này của lão thì giật mình, nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn Lục Tinh Tuyết, bỗng dưng thấy xứng đôi thế nào.

Nhà họ Lục hiếm con trai, nếu hai người có thể kết hôn thì rất có lợi cho gia tộc.

Rõ ràng Lục Nguyên Thông cũng có suy nghĩ đó.

Mục Thiên Thiên đang đứng cạnh Lục Tinh Tuyết cũng ngẩn ra, đây còn là chủ nhà họ Lục và chủ gia tộc tương lai mà họ biết ư?

“Thôi, bọn ông không quấy rây chuyện của mấy đứa, sống với nhau thật vui nhé”.

Lục Nguyên Thông vội vàng kéo Lục Xuyên rời khỏi đây.

Sau khi họ đi, biệt thự trở về với sự yên tĩnh thường ngày.

“Chị à, trước khi đi ông bảo hai người sống với nhau thật vui, có phải là ẩn ý hai người nên hẹn hò rồi không?”

Mục Thiên Thiên chợt hỏi.

Lục Tỉnh Tuyết sững sờ một lát rồi mặt đỏ như gấc, giận dõi nói: “Thiên Thiên, em lại nói linh tinh rồi, chị không cho em đi mua sắm nữa đâu’.

“Kìa chị, em có nói linh tỉnh đâu, ý ông là thế mài”

Mục Thiên Thiên ấm ức đáp, chợt đảo mắt một vòng, nhìn Dương Thanh hỏi: “Anh này, tôi hỏi anh trả lời nhé, chỉ cần nói phải hay không phải là được’.

Dương Thanh không rõ cô ta định làm gì, gật đầu: “Được!”

“Chị Tỉnh Tuyết đẹp lắm đúng không?”

Anh gật đầu ngay: “Đúng!”

“Chị Tỉnh Tuyết cũng tốt bụng lãm đúng không?”, Mục Thiên Thiên lại hỏi..

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Nghe thấy ông Tề thừa nhận mình thua Dương Thanh, Lục Nguyên Thông mới lấy lại tinh thần, hồ hởi nói: “Tốt! Tốt! Tốt!”Vì quá kích động nên cả người lão đều run lên.Nhiều năm về trước, nhà họ Lục mới là gia tộc mạnh nhất Ninh Châu, đến cả nhà họ Lý cũng không phải đối thủ của họ.Nhưng từ khi Lục Nguyên Thông tiếp nhận vị trí chủ gia tộc, nhà họ Lục càng ngày càng suy sút, những cấp dưới trung thành thì phản bội hoặc bỏ đi.Người băng lòng ở lại hiện giờ chỉ còn lại một mình ông Tê.Chính vì vậy mà Lục Nguyên Thông rất kính trọng ông ta.“Chủ gia tộc, tôi xin lỗi!”Ông Tề áy náy đi đến trước mặt lão, hơi cúi người xuống.Lục Nguyên Thông vội vàng lắc đầu: “Ông nặng lời quá, chỉ là một trận so tài thôi, đừng bận tâm về nớ’.Sau khi an ủi ông Tê, lão lại gân Dương Thanh, vui mừng nói: “c** nh*, sau này cứ ở lại nhà họ Lục đi, tôi nhất định không bạc đãi cậu đâu”.Lục Xuyên cũng nhanh chóng thể hiện lập trường: “Sau này cần tôi giúp gì thì c** nh* cứ nói nhé”.Nét mặt của Dương Thanh vấn không đổi khi thấy thái độ của hai bố con trở nên nhiệt tình, nhưng dù sao họ cũng là bố và ông nội của Lục Tinh Tuyết nên anh lễ phép đáp: “Vâng, cháu cảm ơn bác trai và ông chủ Lục ạ”.“Ông thấy cháu cũng ngang tuổi Tinh Tuyết, gọi ông chủ Lục thì xa lạ quá, từ giờ cháu cứ gọi là ông nội như Tỉnh Tuyết đi”.Lục Nguyên Thông mau chóng sửa xưng hô.Lục Xuyên nghe thấy lời này của lão thì giật mình, nhìn Dương Thanh rồi lại nhìn Lục Tinh Tuyết, bỗng dưng thấy xứng đôi thế nào.Nhà họ Lục hiếm con trai, nếu hai người có thể kết hôn thì rất có lợi cho gia tộc.Rõ ràng Lục Nguyên Thông cũng có suy nghĩ đó.Mục Thiên Thiên đang đứng cạnh Lục Tinh Tuyết cũng ngẩn ra, đây còn là chủ nhà họ Lục và chủ gia tộc tương lai mà họ biết ư?“Thôi, bọn ông không quấy rây chuyện của mấy đứa, sống với nhau thật vui nhé”.Lục Nguyên Thông vội vàng kéo Lục Xuyên rời khỏi đây.Sau khi họ đi, biệt thự trở về với sự yên tĩnh thường ngày.“Chị à, trước khi đi ông bảo hai người sống với nhau thật vui, có phải là ẩn ý hai người nên hẹn hò rồi không?”Mục Thiên Thiên chợt hỏi.Lục Tỉnh Tuyết sững sờ một lát rồi mặt đỏ như gấc, giận dõi nói: “Thiên Thiên, em lại nói linh tinh rồi, chị không cho em đi mua sắm nữa đâu’.“Kìa chị, em có nói linh tỉnh đâu, ý ông là thế mài”Mục Thiên Thiên ấm ức đáp, chợt đảo mắt một vòng, nhìn Dương Thanh hỏi: “Anh này, tôi hỏi anh trả lời nhé, chỉ cần nói phải hay không phải là được’.Dương Thanh không rõ cô ta định làm gì, gật đầu: “Được!”“Chị Tỉnh Tuyết đẹp lắm đúng không?”Anh gật đầu ngay: “Đúng!”“Chị Tỉnh Tuyết cũng tốt bụng lãm đúng không?”, Mục Thiên Thiên lại hỏi..

Chương 2107: 2107: Chương 2117