Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2282
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2282: Quan trọng hơn, những người vừa xuống xe đều là những khuôn mặt xa lạ. Khi Dương Chấn xuống phòng khách ở tầng một, nhóm ba người đã tiến vào phòng khách. Người trung niên cầm đầu đang ngồi trên sofa, sau lưng là hai ông lão mặc đồ vải. Trên người của hai ông lão kia thấp thoáng có hơi thở của Siêu Phàm Cảnh. Người trung niên trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, nhưng làm Dương Chấn bất ngờ là ở ông ta cũng có uy thế của Siêu Phàm Cảnh. Tại Chiêu Châu này, đây là lần đầu tiên anh gặp được người có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi. Mà điều then chốt là có hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh khác đi theo người trung niên này, như vậy có thể thấy ông ta có thân thế rất lớn. Trong lúc Dương Chấn quan sát người trung niên thì ông ta cũng đang quan sát anh. Đối với người trung niên, số tuổi nhỏ đến khó tin của Dương Chấn hoàn toàn vượt ngoài dự đoán. Mà điều làm ông ta ngỡ ngàng hơn hết là hơi thở Siêu Phàm Cảnh phát ra từ trên người anh. š Với thân phận và địa vị của mình, ông ta có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi đã là có thiên phú vô cùng xuất sắc rồi, nhưng so với Dương Chấn thì quả là chẳng ra gì. “Cậu là Dương Chấn?” Người trung niên đột nhiên lên tiếng. Nơi này là nhà của Dương Chấn nhưng người này lại tỏ ra mình mới là chủ nhân của căn nhà này. Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ông là ai?” Có người dám kiêu ngạo ở ngay địa bàn của mình, anh cực kỳ không vui. Mà sự chất vấn của Dương Chấn cũng làm cho người trung niên khó chịu, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt, giọng ông ta lạnh ngắt: “Trả lời câu hỏi của tôi!” Dương Chấn không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm người trung niên. “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Ông ta cười khẩy, ra lệnh: “Dạy cho cậu ta một bài học đi!” Người trung niên nói xong thì một cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở đằng sau di chuyển, trong nháy mắt xông về phía Dương Chấn. Nhưng anh vẫn chỉ đứng tại chỗ, không động đậy chút nào, vấn nhìn người trung niên với đôi mắt lạnh đến tận cùng. Thấy Dương Chấn dám thờ ơ như thế, ông ta cười nhạo: “Không biết tự lượng sức!” “Chán sống!” Ông lão có thực lực Siêu Phàm Cảnh kia giận dữ quát, đột nhiên tung một cú đấm ra. “ Năm đấm sắp sửa trúng vào mặt Dương Chấn. “Bộp!” Vào thời khäc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột nhiên giơ tay chộp lấy cổ tay của ông lão. Giờ phút này, bầu không khí im lặng như tờ! Người trung niên và ông lão Siêu Phàm Cảnh khác đều trợn tròn hai mắt, trên mặt đầy vẻ khó tin. Người đang bị Dương Chấn tóm lấy cổ tay thì con ngươi co rút, nghiêm nghị nhìn anh, cảm giác được sát ý cực kỳ kh*ng b*. Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh, thế mà vẫn nhận thấy được luồng áp lực như đào núi lấp biển từ Dương Chấn đang đứng trước mặt.
Chương 2282:
Quan trọng hơn, những người vừa xuống xe đều là những khuôn mặt xa lạ.
Khi Dương Chấn xuống phòng khách ở tầng một, nhóm ba người đã tiến vào phòng khách.
Người trung niên cầm đầu đang ngồi trên sofa, sau lưng là hai ông lão mặc đồ vải.
Trên người của hai ông lão kia thấp thoáng có hơi thở của Siêu Phàm Cảnh.
Người trung niên trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, nhưng làm Dương Chấn bất ngờ là ở ông ta cũng có uy thế của Siêu Phàm Cảnh.
Tại Chiêu Châu này, đây là lần đầu tiên anh gặp được người có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi.
Mà điều then chốt là có hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh khác đi theo người trung niên này, như vậy có thể thấy ông ta có thân thế rất lớn.
Trong lúc Dương Chấn quan sát người trung niên thì ông ta cũng đang quan sát anh.
Đối với người trung niên, số tuổi nhỏ đến khó tin của Dương Chấn hoàn toàn vượt ngoài dự đoán. Mà điều làm ông ta ngỡ ngàng hơn hết là hơi thở Siêu Phàm Cảnh phát ra từ trên người anh. š Với thân phận và địa vị của mình, ông ta có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi đã là có thiên phú vô cùng xuất sắc rồi, nhưng so với Dương Chấn thì quả là chẳng ra gì.
“Cậu là Dương Chấn?”
Người trung niên đột nhiên lên tiếng.
Nơi này là nhà của Dương Chấn nhưng người này lại tỏ ra mình mới là chủ nhân của căn nhà này.
Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ông là ai?”
Có người dám kiêu ngạo ở ngay địa bàn của mình, anh cực kỳ không vui.
Mà sự chất vấn của Dương Chấn cũng làm cho người trung niên khó chịu, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt, giọng ông ta lạnh ngắt: “Trả lời câu hỏi của tôi!”
Dương Chấn không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm người trung niên.
“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
Ông ta cười khẩy, ra lệnh: “Dạy cho cậu ta một bài học đi!”
Người trung niên nói xong thì một cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở đằng sau di chuyển, trong nháy mắt xông về phía Dương Chấn.
Nhưng anh vẫn chỉ đứng tại chỗ, không động đậy chút nào, vấn nhìn người trung niên với đôi mắt lạnh đến tận cùng.
Thấy Dương Chấn dám thờ ơ như thế, ông ta cười nhạo: “Không biết tự lượng sức!”
“Chán sống!”
Ông lão có thực lực Siêu Phàm Cảnh kia giận dữ quát, đột nhiên tung một cú đấm ra. “
Năm đấm sắp sửa trúng vào mặt Dương Chấn.
“Bộp!”
Vào thời khäc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột nhiên giơ tay chộp lấy cổ tay của ông lão.
Giờ phút này, bầu không khí im lặng như tờ!
Người trung niên và ông lão Siêu Phàm Cảnh khác đều trợn tròn hai mắt, trên mặt đầy vẻ khó tin.
Người đang bị Dương Chấn tóm lấy cổ tay thì con ngươi co rút, nghiêm nghị nhìn anh, cảm giác được sát ý cực kỳ kh*ng b*.
Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh, thế mà vẫn nhận thấy được luồng áp lực như đào núi lấp biển từ Dương Chấn đang đứng trước mặt.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2282: Quan trọng hơn, những người vừa xuống xe đều là những khuôn mặt xa lạ. Khi Dương Chấn xuống phòng khách ở tầng một, nhóm ba người đã tiến vào phòng khách. Người trung niên cầm đầu đang ngồi trên sofa, sau lưng là hai ông lão mặc đồ vải. Trên người của hai ông lão kia thấp thoáng có hơi thở của Siêu Phàm Cảnh. Người trung niên trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, nhưng làm Dương Chấn bất ngờ là ở ông ta cũng có uy thế của Siêu Phàm Cảnh. Tại Chiêu Châu này, đây là lần đầu tiên anh gặp được người có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi. Mà điều then chốt là có hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh khác đi theo người trung niên này, như vậy có thể thấy ông ta có thân thế rất lớn. Trong lúc Dương Chấn quan sát người trung niên thì ông ta cũng đang quan sát anh. Đối với người trung niên, số tuổi nhỏ đến khó tin của Dương Chấn hoàn toàn vượt ngoài dự đoán. Mà điều làm ông ta ngỡ ngàng hơn hết là hơi thở Siêu Phàm Cảnh phát ra từ trên người anh. š Với thân phận và địa vị của mình, ông ta có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi đã là có thiên phú vô cùng xuất sắc rồi, nhưng so với Dương Chấn thì quả là chẳng ra gì. “Cậu là Dương Chấn?” Người trung niên đột nhiên lên tiếng. Nơi này là nhà của Dương Chấn nhưng người này lại tỏ ra mình mới là chủ nhân của căn nhà này. Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ông là ai?” Có người dám kiêu ngạo ở ngay địa bàn của mình, anh cực kỳ không vui. Mà sự chất vấn của Dương Chấn cũng làm cho người trung niên khó chịu, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt, giọng ông ta lạnh ngắt: “Trả lời câu hỏi của tôi!” Dương Chấn không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm người trung niên. “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!” Ông ta cười khẩy, ra lệnh: “Dạy cho cậu ta một bài học đi!” Người trung niên nói xong thì một cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở đằng sau di chuyển, trong nháy mắt xông về phía Dương Chấn. Nhưng anh vẫn chỉ đứng tại chỗ, không động đậy chút nào, vấn nhìn người trung niên với đôi mắt lạnh đến tận cùng. Thấy Dương Chấn dám thờ ơ như thế, ông ta cười nhạo: “Không biết tự lượng sức!” “Chán sống!” Ông lão có thực lực Siêu Phàm Cảnh kia giận dữ quát, đột nhiên tung một cú đấm ra. “ Năm đấm sắp sửa trúng vào mặt Dương Chấn. “Bộp!” Vào thời khäc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột nhiên giơ tay chộp lấy cổ tay của ông lão. Giờ phút này, bầu không khí im lặng như tờ! Người trung niên và ông lão Siêu Phàm Cảnh khác đều trợn tròn hai mắt, trên mặt đầy vẻ khó tin. Người đang bị Dương Chấn tóm lấy cổ tay thì con ngươi co rút, nghiêm nghị nhìn anh, cảm giác được sát ý cực kỳ kh*ng b*. Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh, thế mà vẫn nhận thấy được luồng áp lực như đào núi lấp biển từ Dương Chấn đang đứng trước mặt.