Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2283
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2283: Tay của anh cứng như kềm làm cho lão ta không có cách nào vùng ra được. “Thả rat” Ông lão tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng quát. “Nhóc con, cậu cũng khá đấy. Thả người của tôi ra, tôi sẽ không chấp nhặt với cậu”. Mặc dù người đàn ông trung niên rất đỗi kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã lấy lại bình tính, kiêu ngạo nhìn Dương Chấn. Ông lão Siêu Phàm Cảnh khác cũng cảnh giác, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào. “Nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không khách sáo!” Dương Chấn lạnh lùng đáp rồi thả tay ra, sau đó ngồi xuống đối diện với người trung niên. Sở dĩ anh không giết ông lão kia là vì chưa rõ mục đích của đối phương. Chưa rõ đối phương có ý đồ gì mà tùy ý gây thù chuốc oán thì không phải một hành động sáng suốt. Còn một tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ bắt đầu, áp lực mà Dương Chấn sắp phải đối mặt là rất lớn, bớt được rắc rối chừng nào hay chừng đó. Lần này, người trung niên không tỏ ra khinh thường anh nữa, trong mắt hiện lên sự trầm trọng. “Tôi họ Vũ, tên Dương, cô của tôi bảo tôi đến †ìm cậu. Phải rồi, cô của tôi tên là Vũ Vũ Lan”. Vũ Dương mở miệng nói, nhưng giọng điệu vẫn mang sự cao ngạo như cũ. Nghe thấy cái tên Vũ Vũ Lan, nét mặt của Dương Chấn trở nên kỳ lạ. Lúc ở đỉnh Ninh Sơn tại Ninh Châu, anh đã dốc hết sức và thành công đánh bại Vũ Vũ Lan, thậm chí còn suýt g**t ch*t bà ta. Bây giờ bà ta lại bảo cháu trai đến gặp mình. Rõ ràng đối phương không tới đây để giết anh, nếu không thì vừa gặp đã nhào lên đánh rồi chứ chẳng phải nói nhiều lời như thế này. Điều đó làm cho Dương Chấn khá tò mò về mục đích của Vũ Dương. “Tìm tôi có chuyện gì vậy?””, anh hờ hững hỏi. Vũ Dương nhìn Dương Chấn, mở miệng nói: “Cô của tôi muốn hợp tác với cậu”. Nghe thấy câu này của ông ta, Dương Chấn cười khẩy: ‘Hợp tác? Lúc trước Vũ Vũ Lan muốn giết tôi còn suýt bị tôi giết ngược lại cơ mà, sao lại muốn hợp tác với tôi?” “Mấy lời lừa con nít này thì miễn đi, có mục đích gì cứ nói thẳng!” Hiện giờ, cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, trong khi Vũ Vũ Lan lại có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu hai người lại đấu với nhau một lần nữa, anh tin chắc rằng mình có thể đánh bại bà ta trong một đòn chứ không phải suýt chút nữa đã bị giết như mấy tháng trước. Chính tay Dương Chấn đã g**t ch*t con trai của Vũ Vũ Lan, anh không tin bà ta thật lòng muốn hợp tác với mình. Vũ Dương nghe thấy câu trả lời của anh thì chấn động trong lòng. Là cháu trai của Vũ Vũ Lan, đương nhiên ông ta biết thực lực của cô mình là Siêu Phàm Tam Cảnh. Thế mà Dương Chấn lại nói trước đây đã suýt g**t ch*t Vũ Vũ Lan, như vậy chẳng phải có nghĩa rằng từ mấy tháng trước anh đã có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh rồi ư? Phải rồi, Vũ Dương sực nhớ ra mấy tháng trước Vũ Vũ Lan đã rời nhà, lúc quay về thì hơi thở rất yếu ớt, nhìn là biết bị thương vô cùng nghiêm trọng. Có lẽ nào, Dương Chấn nói rằng suýt g**t ch*t bà ta chính là vào lần đó? Càng nghĩ, Vũ Dương càng bàng hoàng.
Chương 2283:
Tay của anh cứng như kềm làm cho lão ta không có cách nào vùng ra được.
“Thả rat”
Ông lão tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng quát.
“Nhóc con, cậu cũng khá đấy. Thả người của tôi ra, tôi sẽ không chấp nhặt với cậu”.
Mặc dù người đàn ông trung niên rất đỗi kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã lấy lại bình tính, kiêu ngạo nhìn Dương Chấn.
Ông lão Siêu Phàm Cảnh khác cũng cảnh giác, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào.
“Nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Dương Chấn lạnh lùng đáp rồi thả tay ra, sau đó ngồi xuống đối diện với người trung niên.
Sở dĩ anh không giết ông lão kia là vì chưa rõ mục đích của đối phương. Chưa rõ đối phương có ý đồ gì mà tùy ý gây thù chuốc oán thì không phải một hành động sáng suốt.
Còn một tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ bắt đầu, áp lực mà Dương Chấn sắp phải đối mặt là rất lớn, bớt được rắc rối chừng nào hay chừng đó.
Lần này, người trung niên không tỏ ra khinh thường anh nữa, trong mắt hiện lên sự trầm trọng.
“Tôi họ Vũ, tên Dương, cô của tôi bảo tôi đến †ìm cậu. Phải rồi, cô của tôi tên là Vũ Vũ Lan”.
Vũ Dương mở miệng nói, nhưng giọng điệu vẫn mang sự cao ngạo như cũ.
Nghe thấy cái tên Vũ Vũ Lan, nét mặt của Dương Chấn trở nên kỳ lạ.
Lúc ở đỉnh Ninh Sơn tại Ninh Châu, anh đã dốc hết sức và thành công đánh bại Vũ Vũ Lan, thậm chí còn suýt g**t ch*t bà ta.
Bây giờ bà ta lại bảo cháu trai đến gặp mình.
Rõ ràng đối phương không tới đây để giết anh, nếu không thì vừa gặp đã nhào lên đánh rồi chứ chẳng phải nói nhiều lời như thế này.
Điều đó làm cho Dương Chấn khá tò mò về mục đích của Vũ Dương.
“Tìm tôi có chuyện gì vậy?””, anh hờ hững hỏi.
Vũ Dương nhìn Dương Chấn, mở miệng nói: “Cô của tôi muốn hợp tác với cậu”.
Nghe thấy câu này của ông ta, Dương Chấn cười khẩy: ‘Hợp tác? Lúc trước Vũ Vũ Lan muốn giết tôi còn suýt bị tôi giết ngược lại cơ mà, sao lại muốn hợp tác với tôi?”
“Mấy lời lừa con nít này thì miễn đi, có mục đích gì cứ nói thẳng!”
Hiện giờ, cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, trong khi Vũ Vũ Lan lại có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu hai người lại đấu với nhau một lần nữa, anh tin chắc rằng mình có thể đánh bại bà ta trong một đòn chứ không phải suýt chút nữa đã bị giết như mấy tháng trước.
Chính tay Dương Chấn đã g**t ch*t con trai của Vũ Vũ Lan, anh không tin bà ta thật lòng muốn hợp tác với mình.
Vũ Dương nghe thấy câu trả lời của anh thì chấn động trong lòng. Là cháu trai của Vũ Vũ Lan, đương nhiên ông ta biết thực lực của cô mình là Siêu Phàm Tam Cảnh.
Thế mà Dương Chấn lại nói trước đây đã suýt g**t ch*t Vũ Vũ Lan, như vậy chẳng phải có nghĩa rằng từ mấy tháng trước anh đã có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh rồi ư?
Phải rồi, Vũ Dương sực nhớ ra mấy tháng trước Vũ Vũ Lan đã rời nhà, lúc quay về thì hơi thở rất yếu ớt, nhìn là biết bị thương vô cùng nghiêm trọng.
Có lẽ nào, Dương Chấn nói rằng suýt g**t ch*t bà ta chính là vào lần đó?
Càng nghĩ, Vũ Dương càng bàng hoàng.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2283: Tay của anh cứng như kềm làm cho lão ta không có cách nào vùng ra được. “Thả rat” Ông lão tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng quát. “Nhóc con, cậu cũng khá đấy. Thả người của tôi ra, tôi sẽ không chấp nhặt với cậu”. Mặc dù người đàn ông trung niên rất đỗi kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã lấy lại bình tính, kiêu ngạo nhìn Dương Chấn. Ông lão Siêu Phàm Cảnh khác cũng cảnh giác, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào. “Nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không khách sáo!” Dương Chấn lạnh lùng đáp rồi thả tay ra, sau đó ngồi xuống đối diện với người trung niên. Sở dĩ anh không giết ông lão kia là vì chưa rõ mục đích của đối phương. Chưa rõ đối phương có ý đồ gì mà tùy ý gây thù chuốc oán thì không phải một hành động sáng suốt. Còn một tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ bắt đầu, áp lực mà Dương Chấn sắp phải đối mặt là rất lớn, bớt được rắc rối chừng nào hay chừng đó. Lần này, người trung niên không tỏ ra khinh thường anh nữa, trong mắt hiện lên sự trầm trọng. “Tôi họ Vũ, tên Dương, cô của tôi bảo tôi đến †ìm cậu. Phải rồi, cô của tôi tên là Vũ Vũ Lan”. Vũ Dương mở miệng nói, nhưng giọng điệu vẫn mang sự cao ngạo như cũ. Nghe thấy cái tên Vũ Vũ Lan, nét mặt của Dương Chấn trở nên kỳ lạ. Lúc ở đỉnh Ninh Sơn tại Ninh Châu, anh đã dốc hết sức và thành công đánh bại Vũ Vũ Lan, thậm chí còn suýt g**t ch*t bà ta. Bây giờ bà ta lại bảo cháu trai đến gặp mình. Rõ ràng đối phương không tới đây để giết anh, nếu không thì vừa gặp đã nhào lên đánh rồi chứ chẳng phải nói nhiều lời như thế này. Điều đó làm cho Dương Chấn khá tò mò về mục đích của Vũ Dương. “Tìm tôi có chuyện gì vậy?””, anh hờ hững hỏi. Vũ Dương nhìn Dương Chấn, mở miệng nói: “Cô của tôi muốn hợp tác với cậu”. Nghe thấy câu này của ông ta, Dương Chấn cười khẩy: ‘Hợp tác? Lúc trước Vũ Vũ Lan muốn giết tôi còn suýt bị tôi giết ngược lại cơ mà, sao lại muốn hợp tác với tôi?” “Mấy lời lừa con nít này thì miễn đi, có mục đích gì cứ nói thẳng!” Hiện giờ, cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, trong khi Vũ Vũ Lan lại có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu hai người lại đấu với nhau một lần nữa, anh tin chắc rằng mình có thể đánh bại bà ta trong một đòn chứ không phải suýt chút nữa đã bị giết như mấy tháng trước. Chính tay Dương Chấn đã g**t ch*t con trai của Vũ Vũ Lan, anh không tin bà ta thật lòng muốn hợp tác với mình. Vũ Dương nghe thấy câu trả lời của anh thì chấn động trong lòng. Là cháu trai của Vũ Vũ Lan, đương nhiên ông ta biết thực lực của cô mình là Siêu Phàm Tam Cảnh. Thế mà Dương Chấn lại nói trước đây đã suýt g**t ch*t Vũ Vũ Lan, như vậy chẳng phải có nghĩa rằng từ mấy tháng trước anh đã có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh rồi ư? Phải rồi, Vũ Dương sực nhớ ra mấy tháng trước Vũ Vũ Lan đã rời nhà, lúc quay về thì hơi thở rất yếu ớt, nhìn là biết bị thương vô cùng nghiêm trọng. Có lẽ nào, Dương Chấn nói rằng suýt g**t ch*t bà ta chính là vào lần đó? Càng nghĩ, Vũ Dương càng bàng hoàng.