Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…

Chương 2314

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chưong 2314: Vì Hoàng tộc họ Diệp đã quy định, cao thủ cùng cảnh giới mới có thể giao chiến, nhưng Dương Chấn lại bảo cao thủ Siêu Phàm Cảnh quang minh chính đại đi giết một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Diệp. Khí thế võ thuật Siêu Phàm Nhị Cảnh trên người Tống Hữu lập tức bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Kiến Hoa. Sắc mặt Diệp Hoàng lập tức thay đổi, lão ta giận dữ nói: “Cậu dám!” Nhưng dù sao lão ta cũng chỉ mới bước vào. cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, dù lão ta có muốn ngăn cản cũng không ngăn được, huống hồ Dương Chấn vừa hạ lệnh, Tống Hữu đã xông về phía Diệp Kiến Hoa rồi. Đồng tử của Diệp Kiến Hoa co lại, đột nhiên, một hơi thở vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong dâng lên từ trên người lão ta. Trong sự khiếp sợ của mọi người, lão ta giơ tay lên đánh ra một quyền: “Giết!” Lúc này, vô số người cảm thấy khiếp sợ, vì bọn họ chợt phát hiện Diệp Kiến Hoa hoàn toàn không phải cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong, mà là cao thủ Siêu Phàm Cảnh. “Bốp! Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, trong sự khiếp sợ của mọi người, Tống Hữu đánh một quyền lên lồng ngực Diệp Kiến Hoa, người Diệp Kiến Hoa bị đánh bay như quả bóng cao su. Sau đó, lại một âm thanh thật lớn vang lên, người Diệp Kiến Hoa đập mạnh xuống cái bàn trước mặt Diệp Hoàng, kéo theo tiếng ly đĩa đỗ VỠ. Cái bàn trước mặt Diệp Hoàng bị người Diệp Kiến Hoa đập thành mấy mảnh. “Chuyện này…” Mọi người đều trợn to hai mắt, tỏ vẻ khó tin. Từ khi Tống Hữu ra tay đến khi đánh bay Diệp Kiến Hoa đều chỉ trong nháy mắt, dù là những cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong kia cũng không kịp lấy lại tinh thần. Diệp Kiến Hoa khi nãy còn cực kỳ bá đạo, sau khi trúng một đòn của Tống Hữu thì phun ra một ngụm máu xen lẫn nội tạng rồi nặng nề rơi xuống đất, trải qua hai lần bị thương nặng, lập tức tắt thở. “Ông muốn chết phải không!” Diệp Hoàng là người đầu tiên phá vỡ không gian yên tĩnh, giận dữ quát lên. Tống Hữu khinh thường đứng chäắp tay giữa lôi đài, nhìn chăm chằm Diệp Hoàng bằng nửa con mắt: “Nếu ông to gan thì lên đây, tôi có thể g**t ch*t lão ta trong nháy mắt thì cũng có thể làm thế với ông!” Bá đạo! Ngông cuồng! Ngay cả Dương Chấn cũng hơi bất ngờ với sức mạnh của Tống Hữu. Tuy Tống Hữu chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, nhưng khí thế võ đạo vừa bộc phát khi ra tay với Diệp Kiến Hoa đã có thể so với Siêu Phàm Tam Cảnh rồi. Có điều ngay sau đó, Dương Chấn đã hiểu ra. Hai anh em Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ từng qua lại với Hoàng tộc họ Vũ, nếu thật sự chỉ có chút thực lực thì sao có thể được Hoàng tộc họ Vũ nhìn trúng được? Một thế lực mấy chục năm đều là bá chủ như Hoàng tộc họ Diệp này, rất nhiều cao thủ trong gia tộc bọn họ đều không có kinh nghiệm thực chiến, nếu gặp cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đừng nói là chiến đấu vượt cấp, dù cảnh giới của đối phương không bằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, e rằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vẫn chỉ có con đường chết mà thôi. Rõ ràng Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Chưong 2314:

 

Vì Hoàng tộc họ Diệp đã quy định, cao thủ cùng cảnh giới mới có thể giao chiến, nhưng Dương Chấn lại bảo cao thủ Siêu Phàm Cảnh quang minh chính đại đi giết một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Diệp.

 

Khí thế võ thuật Siêu Phàm Nhị Cảnh trên người Tống Hữu lập tức bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Kiến Hoa.

 

Sắc mặt Diệp Hoàng lập tức thay đổi, lão ta giận dữ nói: “Cậu dám!”

 

Nhưng dù sao lão ta cũng chỉ mới bước vào.

 

cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, dù lão ta có muốn ngăn cản cũng không ngăn được, huống hồ Dương Chấn vừa hạ lệnh, Tống Hữu đã xông về phía Diệp Kiến Hoa rồi.

 

Đồng tử của Diệp Kiến Hoa co lại, đột nhiên, một hơi thở vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong dâng lên từ trên người lão ta.

 

Trong sự khiếp sợ của mọi người, lão ta giơ tay lên đánh ra một quyền: “Giết!”

 

Lúc này, vô số người cảm thấy khiếp sợ, vì bọn họ chợt phát hiện Diệp Kiến Hoa hoàn toàn không phải cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong, mà là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

 

“Bốp!

 

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, trong sự khiếp sợ của mọi người, Tống Hữu đánh một quyền lên lồng ngực Diệp Kiến Hoa, người Diệp Kiến Hoa bị đánh bay như quả bóng cao su.

 

Sau đó, lại một âm thanh thật lớn vang lên, người Diệp Kiến Hoa đập mạnh xuống cái bàn trước mặt Diệp Hoàng, kéo theo tiếng ly đĩa đỗ VỠ.

 

Cái bàn trước mặt Diệp Hoàng bị người Diệp Kiến Hoa đập thành mấy mảnh.

 

“Chuyện này…”

 

Mọi người đều trợn to hai mắt, tỏ vẻ khó tin.

 

Từ khi Tống Hữu ra tay đến khi đánh bay Diệp Kiến Hoa đều chỉ trong nháy mắt, dù là những cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong kia cũng không kịp lấy lại tinh thần.

 

Diệp Kiến Hoa khi nãy còn cực kỳ bá đạo, sau khi trúng một đòn của Tống Hữu thì phun ra một ngụm máu xen lẫn nội tạng rồi nặng nề rơi xuống đất, trải qua hai lần bị thương nặng, lập tức tắt thở.

 

“Ông muốn chết phải không!”

 

Diệp Hoàng là người đầu tiên phá vỡ không gian yên tĩnh, giận dữ quát lên.

 

Tống Hữu khinh thường đứng chäắp tay giữa lôi đài, nhìn chăm chằm Diệp Hoàng bằng nửa con mắt: “Nếu ông to gan thì lên đây, tôi có thể g**t ch*t lão ta trong nháy mắt thì cũng có thể làm thế với ông!”

 

Bá đạo!

 

Ngông cuồng!

 

Ngay cả Dương Chấn cũng hơi bất ngờ với sức mạnh của Tống Hữu.

 

Tuy Tống Hữu chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, nhưng khí thế võ đạo vừa bộc phát khi ra tay với Diệp Kiến Hoa đã có thể so với Siêu Phàm Tam Cảnh rồi.

 

Có điều ngay sau đó, Dương Chấn đã hiểu ra.

 

Hai anh em Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ từng qua lại với Hoàng tộc họ Vũ, nếu thật sự chỉ có chút thực lực thì sao có thể được Hoàng tộc họ Vũ nhìn trúng được?

 

Một thế lực mấy chục năm đều là bá chủ như Hoàng tộc họ Diệp này, rất nhiều cao thủ trong gia tộc bọn họ đều không có kinh nghiệm thực chiến, nếu gặp cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đừng nói là chiến đấu vượt cấp, dù cảnh giới của đối phương không bằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, e rằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vẫn chỉ có con đường chết mà thôi.

 

Rõ ràng Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chưong 2314: Vì Hoàng tộc họ Diệp đã quy định, cao thủ cùng cảnh giới mới có thể giao chiến, nhưng Dương Chấn lại bảo cao thủ Siêu Phàm Cảnh quang minh chính đại đi giết một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc họ Diệp. Khí thế võ thuật Siêu Phàm Nhị Cảnh trên người Tống Hữu lập tức bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Kiến Hoa. Sắc mặt Diệp Hoàng lập tức thay đổi, lão ta giận dữ nói: “Cậu dám!” Nhưng dù sao lão ta cũng chỉ mới bước vào. cảnh giới Siêu Phàm Cảnh, dù lão ta có muốn ngăn cản cũng không ngăn được, huống hồ Dương Chấn vừa hạ lệnh, Tống Hữu đã xông về phía Diệp Kiến Hoa rồi. Đồng tử của Diệp Kiến Hoa co lại, đột nhiên, một hơi thở vượt xa Thần Cảnh đỉnh phong dâng lên từ trên người lão ta. Trong sự khiếp sợ của mọi người, lão ta giơ tay lên đánh ra một quyền: “Giết!” Lúc này, vô số người cảm thấy khiếp sợ, vì bọn họ chợt phát hiện Diệp Kiến Hoa hoàn toàn không phải cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong, mà là cao thủ Siêu Phàm Cảnh. “Bốp! Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, trong sự khiếp sợ của mọi người, Tống Hữu đánh một quyền lên lồng ngực Diệp Kiến Hoa, người Diệp Kiến Hoa bị đánh bay như quả bóng cao su. Sau đó, lại một âm thanh thật lớn vang lên, người Diệp Kiến Hoa đập mạnh xuống cái bàn trước mặt Diệp Hoàng, kéo theo tiếng ly đĩa đỗ VỠ. Cái bàn trước mặt Diệp Hoàng bị người Diệp Kiến Hoa đập thành mấy mảnh. “Chuyện này…” Mọi người đều trợn to hai mắt, tỏ vẻ khó tin. Từ khi Tống Hữu ra tay đến khi đánh bay Diệp Kiến Hoa đều chỉ trong nháy mắt, dù là những cao thủ Thân Cảnh đỉnh phong kia cũng không kịp lấy lại tinh thần. Diệp Kiến Hoa khi nãy còn cực kỳ bá đạo, sau khi trúng một đòn của Tống Hữu thì phun ra một ngụm máu xen lẫn nội tạng rồi nặng nề rơi xuống đất, trải qua hai lần bị thương nặng, lập tức tắt thở. “Ông muốn chết phải không!” Diệp Hoàng là người đầu tiên phá vỡ không gian yên tĩnh, giận dữ quát lên. Tống Hữu khinh thường đứng chäắp tay giữa lôi đài, nhìn chăm chằm Diệp Hoàng bằng nửa con mắt: “Nếu ông to gan thì lên đây, tôi có thể g**t ch*t lão ta trong nháy mắt thì cũng có thể làm thế với ông!” Bá đạo! Ngông cuồng! Ngay cả Dương Chấn cũng hơi bất ngờ với sức mạnh của Tống Hữu. Tuy Tống Hữu chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, nhưng khí thế võ đạo vừa bộc phát khi ra tay với Diệp Kiến Hoa đã có thể so với Siêu Phàm Tam Cảnh rồi. Có điều ngay sau đó, Dương Chấn đã hiểu ra. Hai anh em Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ từng qua lại với Hoàng tộc họ Vũ, nếu thật sự chỉ có chút thực lực thì sao có thể được Hoàng tộc họ Vũ nhìn trúng được? Một thế lực mấy chục năm đều là bá chủ như Hoàng tộc họ Diệp này, rất nhiều cao thủ trong gia tộc bọn họ đều không có kinh nghiệm thực chiến, nếu gặp cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đừng nói là chiến đấu vượt cấp, dù cảnh giới của đối phương không bằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, e rằng cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp vẫn chỉ có con đường chết mà thôi. Rõ ràng Tống Hữu và Tống Tả là cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú.

Chương 2314