Trời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc…
Chương 2315
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2315: Nhìn dáng vẻ cực kỳ bá đạo của Tống Hữu, Diệp Hoàng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế lửa giận của mình. Vì lão ta biết Tống Hữu nói đúng, dù lão ta lên lôi đài cũng chỉ có thể bị g**t ch*t trong nháy mắt thôi. “Không ngờ Hoàng tộc họ Diệp lại đê tiện vô liêm sỉ như thế, rõ ràng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh lại che giấu thực lực thật sự của mình”. Lúc này, Thượng Quan Hoàng nói với giọng điệu châm chọc. Lão ta cũng cực kỳ biết ơn Dương Chấn, khi nấy nếu không nhờ Dương Chấn ngăn cản, chắc chắn lão ta sẽ không phải đối thủ của Diệp Kiến Hoa đang che giấu thực lực, với thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh của lão ta, đối mặt với Diệp Kiến Hoa là Siêu Phàm Nhất Gảnh thì chỉ có một con đường chết. “Tôi thấy nên đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi Yến Đô, các người luôn miệng nói các người không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, nhưng các người không chỉ phái cao thủ trong tộc đến quấy rối trật tự của cuộc chiến, còn để cao thủ Siêu Phàm Cảnh giả mạo là cao thủ Thần Cảnh, đúng là quá vô sỉ”. Long Tấn cũng cất lời. Đương nhiên Lý Giang Hùng sẽ không bỏ qua cơ hội này, hét to: “Hoàng tộc họ Diệp đê tiện vô liêm sỉ, không có tư cách tiếp tục chủ trì cuộc chiến tranh giành Đế Thôn!” Chu Gái trước đó bị Diệp Kiến Hoa làm trọng thương, phế bỏ tu vi cũng giận dữ nói: “Hoàng tộc họ Diệp không có đạo đức, nếu để các người tiếp tục chủ trì trận đấu, ai biết sẽ còn xảy ra chuyện gì, nhà họ Chu của tôi đồng ý đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi hội trường”. “Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!” “Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!” Trong chốc lát, người của các thế lực trong sảnh tiệc đều tức giận la lên. Ban đầu còn có vài người vì sợ Hoàng tộc họ Diệp nên không dám nói lời nào, nhưng lúc này, chuyện cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp giả mạo cao thủ Thần Cảnh đã hoàn toàn chọc giận tất cả mọi người. Sắc mặt những người của Hoàng tộc họ Diệp vô cùng khó coi, hôm nay vốn dĩ phải do họ dẫn dắt, là lúc bọn họ trấn áp các thế lực của Chiêu Châu mới đúng. Nhưng lúc này, Hoàng tộc họ Diệp lại bị mọi người xua đuổi, chuyện này thật sự là một nối sỉ nhục với bọn họ. “Tất cả im miệng cho tôi!” Diệp Hoàng chọt nổi giận quát lên một tiếng, khí thế Siêu Phàm Nhất Cảnh bộc phát ra từ trên người lão ta, lập tức trấn áp toàn trường. Lúc này mọi người mới bình tĩnh lại, khi nãy ai cũng phẫn nộ, mọi người mới dám gào lên muốn Hoàng tộc họ Diệp cút khỏi nơi này, nhưng không ai dám thật sự xua đuổi bọn họ cả. “Sao nào? Hoàng tộc họ Diệp tự thấy mình vô lý, muốn dùng võ đạo trấn áp mọi người hả?”, Dương Chấn lạnh lùng chất vấn. Diệp Hoàng lạnh lùng nhìn Dương Chấn, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Dương Chấn, lại là cậu! Hoàng tộc họ Diệp bằng lòng tha cho cậu một mạng, vì sao cậu không biết quý trọng cơ hội hiếm có như thế hả?” Dương Chấn hơi nhíu mày, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, với thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của Diệp Hoàng vẫn chưa có tư cách nói lời như thế đâu. Là vì có Diệp Lâm ở đây sao? “Tha cho tôi một mạng?” Dương Chấn cười nhạo: “Ông tưởng chỉ với chút vốn liếng đó của Hoàng tộc họ Diệp thì có thể làm gì được tôi sao?” Dứt lời, anh chậm rãi đứng lên. Tống Hữu cũng quay lại đứng sau anh cùng Tống Tả, nhìn chăm chăm vào Diệp Lâm. Hai anh em họ một người có tu vi Siêu Phàm Nhị Cảnh, một người có tu vi Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng sau khi hai người liên thủ, có thể bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh.
Chương 2315:
Nhìn dáng vẻ cực kỳ bá đạo của Tống Hữu, Diệp Hoàng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế lửa giận của mình.
Vì lão ta biết Tống Hữu nói đúng, dù lão ta lên lôi đài cũng chỉ có thể bị g**t ch*t trong nháy mắt thôi.
“Không ngờ Hoàng tộc họ Diệp lại đê tiện vô liêm sỉ như thế, rõ ràng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh lại che giấu thực lực thật sự của mình”.
Lúc này, Thượng Quan Hoàng nói với giọng điệu châm chọc.
Lão ta cũng cực kỳ biết ơn Dương Chấn, khi nấy nếu không nhờ Dương Chấn ngăn cản, chắc chắn lão ta sẽ không phải đối thủ của Diệp Kiến Hoa đang che giấu thực lực, với thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh của lão ta, đối mặt với Diệp Kiến Hoa là Siêu Phàm Nhất Gảnh thì chỉ có một con đường chết.
“Tôi thấy nên đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi Yến Đô, các người luôn miệng nói các người không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, nhưng các người không chỉ phái cao thủ trong tộc đến quấy rối trật tự của cuộc chiến, còn để cao thủ Siêu Phàm Cảnh giả mạo là cao thủ Thần Cảnh, đúng là quá vô sỉ”.
Long Tấn cũng cất lời.
Đương nhiên Lý Giang Hùng sẽ không bỏ qua cơ hội này, hét to: “Hoàng tộc họ Diệp đê tiện vô liêm sỉ, không có tư cách tiếp tục chủ trì cuộc chiến tranh giành Đế Thôn!”
Chu Gái trước đó bị Diệp Kiến Hoa làm trọng thương, phế bỏ tu vi cũng giận dữ nói: “Hoàng tộc họ Diệp không có đạo đức, nếu để các người tiếp tục chủ trì trận đấu, ai biết sẽ còn xảy ra chuyện gì, nhà họ Chu của tôi đồng ý đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi hội trường”.
“Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!”
“Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!”
Trong chốc lát, người của các thế lực trong sảnh tiệc đều tức giận la lên.
Ban đầu còn có vài người vì sợ Hoàng tộc họ Diệp nên không dám nói lời nào, nhưng lúc này, chuyện cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp giả mạo cao thủ Thần Cảnh đã hoàn toàn chọc giận tất cả mọi người.
Sắc mặt những người của Hoàng tộc họ Diệp vô cùng khó coi, hôm nay vốn dĩ phải do họ dẫn dắt, là lúc bọn họ trấn áp các thế lực của Chiêu Châu mới đúng. Nhưng lúc này, Hoàng tộc họ Diệp lại bị mọi người xua đuổi, chuyện này thật sự là một nối sỉ nhục với bọn họ.
“Tất cả im miệng cho tôi!”
Diệp Hoàng chọt nổi giận quát lên một tiếng, khí thế Siêu Phàm Nhất Cảnh bộc phát ra từ trên người lão ta, lập tức trấn áp toàn trường.
Lúc này mọi người mới bình tĩnh lại, khi nãy ai cũng phẫn nộ, mọi người mới dám gào lên muốn Hoàng tộc họ Diệp cút khỏi nơi này, nhưng không ai dám thật sự xua đuổi bọn họ cả.
“Sao nào? Hoàng tộc họ Diệp tự thấy mình vô lý, muốn dùng võ đạo trấn áp mọi người hả?”, Dương Chấn lạnh lùng chất vấn.
Diệp Hoàng lạnh lùng nhìn Dương Chấn, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Dương Chấn, lại là cậu!
Hoàng tộc họ Diệp bằng lòng tha cho cậu một mạng, vì sao cậu không biết quý trọng cơ hội hiếm có như thế hả?”
Dương Chấn hơi nhíu mày, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, với thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của Diệp Hoàng vẫn chưa có tư cách nói lời như thế đâu.
Là vì có Diệp Lâm ở đây sao?
“Tha cho tôi một mạng?”
Dương Chấn cười nhạo: “Ông tưởng chỉ với chút vốn liếng đó của Hoàng tộc họ Diệp thì có thể làm gì được tôi sao?”
Dứt lời, anh chậm rãi đứng lên.
Tống Hữu cũng quay lại đứng sau anh cùng Tống Tả, nhìn chăm chăm vào Diệp Lâm.
Hai anh em họ một người có tu vi Siêu Phàm Nhị Cảnh, một người có tu vi Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng sau khi hai người liên thủ, có thể bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh.
Chàng Rể Chiến ThầnTác giả: Tiếu Ngạo Dư SinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrời xâm xẩm tối. Vùng đất cực lạnh ở biên cương phía Bắc. Một chiếc xe Jeep xanh quân đội chạy trên con đường phủ đầy tuyết trắng, làm tuyết cuối bay mịt mù, thanh niên ở hàng ghế sau lặng lẽ xoa đôi mắt đỏ gay. Người đứng đông kịt ở đằng sau chiếc Jeep, bọn họ đều mặc chiến phục xanh, hàng người đằng đẵng. Bây giờ, bọn họ đan năm ngón tay vào tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt ở huyệt thái dương, cao đến mày, đôi mắt ươn ướt, nhìn theo chiếc xe Jeep dần dần chạy đi xa. “Cung tiễn chiến thần!” “Cung tiễn chiến thần!” … Đột nhiên mọi người đồng thanh cất tiếng hô vang, giống như một đợt thủy triều chấn động trời đất. Người đàn ông lái xe tên là Mã Tuân, anh ta nhìn thanh niên ở hàng ghế sau với đôi mắt đỏ oạch, trong lòng cảm thấy rất lưu luyến: “Thủ hộ, anh thật sự muốn rời khỏi nơi này sao?” Thanh niên ấy mang tên Dương Chấn, mới chỉ tòng quân năm năm mà đã lập được chiến công hiển hách, công trạng nổi bật. Hai mươi sáu tuổi, anh là thủ hộ trẻ nhất trong lịch sử, trấn biên giới phía Bắc… Chương 2315: Nhìn dáng vẻ cực kỳ bá đạo của Tống Hữu, Diệp Hoàng hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế lửa giận của mình. Vì lão ta biết Tống Hữu nói đúng, dù lão ta lên lôi đài cũng chỉ có thể bị g**t ch*t trong nháy mắt thôi. “Không ngờ Hoàng tộc họ Diệp lại đê tiện vô liêm sỉ như thế, rõ ràng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh lại che giấu thực lực thật sự của mình”. Lúc này, Thượng Quan Hoàng nói với giọng điệu châm chọc. Lão ta cũng cực kỳ biết ơn Dương Chấn, khi nấy nếu không nhờ Dương Chấn ngăn cản, chắc chắn lão ta sẽ không phải đối thủ của Diệp Kiến Hoa đang che giấu thực lực, với thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh của lão ta, đối mặt với Diệp Kiến Hoa là Siêu Phàm Nhất Gảnh thì chỉ có một con đường chết. “Tôi thấy nên đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi Yến Đô, các người luôn miệng nói các người không nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, nhưng các người không chỉ phái cao thủ trong tộc đến quấy rối trật tự của cuộc chiến, còn để cao thủ Siêu Phàm Cảnh giả mạo là cao thủ Thần Cảnh, đúng là quá vô sỉ”. Long Tấn cũng cất lời. Đương nhiên Lý Giang Hùng sẽ không bỏ qua cơ hội này, hét to: “Hoàng tộc họ Diệp đê tiện vô liêm sỉ, không có tư cách tiếp tục chủ trì cuộc chiến tranh giành Đế Thôn!” Chu Gái trước đó bị Diệp Kiến Hoa làm trọng thương, phế bỏ tu vi cũng giận dữ nói: “Hoàng tộc họ Diệp không có đạo đức, nếu để các người tiếp tục chủ trì trận đấu, ai biết sẽ còn xảy ra chuyện gì, nhà họ Chu của tôi đồng ý đuổi Hoàng tộc họ Diệp khỏi hội trường”. “Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!” “Hoàng tộc họ Diệp, cút khỏi hội trường!” Trong chốc lát, người của các thế lực trong sảnh tiệc đều tức giận la lên. Ban đầu còn có vài người vì sợ Hoàng tộc họ Diệp nên không dám nói lời nào, nhưng lúc này, chuyện cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Diệp giả mạo cao thủ Thần Cảnh đã hoàn toàn chọc giận tất cả mọi người. Sắc mặt những người của Hoàng tộc họ Diệp vô cùng khó coi, hôm nay vốn dĩ phải do họ dẫn dắt, là lúc bọn họ trấn áp các thế lực của Chiêu Châu mới đúng. Nhưng lúc này, Hoàng tộc họ Diệp lại bị mọi người xua đuổi, chuyện này thật sự là một nối sỉ nhục với bọn họ. “Tất cả im miệng cho tôi!” Diệp Hoàng chọt nổi giận quát lên một tiếng, khí thế Siêu Phàm Nhất Cảnh bộc phát ra từ trên người lão ta, lập tức trấn áp toàn trường. Lúc này mọi người mới bình tĩnh lại, khi nãy ai cũng phẫn nộ, mọi người mới dám gào lên muốn Hoàng tộc họ Diệp cút khỏi nơi này, nhưng không ai dám thật sự xua đuổi bọn họ cả. “Sao nào? Hoàng tộc họ Diệp tự thấy mình vô lý, muốn dùng võ đạo trấn áp mọi người hả?”, Dương Chấn lạnh lùng chất vấn. Diệp Hoàng lạnh lùng nhìn Dương Chấn, nói với vẻ mặt dữ tợn: “Dương Chấn, lại là cậu! Hoàng tộc họ Diệp bằng lòng tha cho cậu một mạng, vì sao cậu không biết quý trọng cơ hội hiếm có như thế hả?” Dương Chấn hơi nhíu mày, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, với thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của Diệp Hoàng vẫn chưa có tư cách nói lời như thế đâu. Là vì có Diệp Lâm ở đây sao? “Tha cho tôi một mạng?” Dương Chấn cười nhạo: “Ông tưởng chỉ với chút vốn liếng đó của Hoàng tộc họ Diệp thì có thể làm gì được tôi sao?” Dứt lời, anh chậm rãi đứng lên. Tống Hữu cũng quay lại đứng sau anh cùng Tống Tả, nhìn chăm chăm vào Diệp Lâm. Hai anh em họ một người có tu vi Siêu Phàm Nhị Cảnh, một người có tu vi Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng sau khi hai người liên thủ, có thể bộc phát ra thực lực có thể so với Siêu Phàm Tứ Cảnh.