Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 129
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “A! Tôi quên mất! Ôi trời ơi, giờ phải làm sao đây?”Tiêu Mộng vỗ đầu, nhảy lên.Xem cái trí nhớ này của cô, vừa thấy Tô Lam, vừa nói chuyện liền quên mất việc chính.Ngày mai cô ra nước ngoài rồi, nhưng cô không nỡ bỏ việc ở Dạ Mị, cũng không tính là rất mệt, nếu may mắn một chút, một buổi tối còn có thể kiếm được rất nhiều tiền tip.“Chị Lam, tôi phải lập tức đi ngay đây. Tối nay tôi còn có chuyện quan trọng, tôi phải cầu xin một người để anh ta giúp cho tôi. Tôi sợ cái tên điên kia chờ sốt ruột lại rời đi trước, vậy thì tôi liền thảm rồi. Tôi đi trước đây, chị Lam, hôm khác tôi gọi điện cho chị rồi cùng đi chơi nhé.”Tô Lam cầm bản vẽ cố định kia của cô ta, khẽ cười, vẫy tay chào Tiêu Mộng.Tiêu Mộng chạy chậm, xông về phía Dạ Mị.Tới cửa Dạ Mị, Tiêu Mộng mệt tới mức không thở nổi, xoa ngực, ra sức th* d*c.“Bé con, cuối cùng em cũng tới rồi! Tôi chờ mỏi cả mắt!”Đột nhiên, một người nhảy ra, ôm lấy Tiêu Mộng vào lòng.Tiêu Mộng giật mình, tới khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cười hihi của Kim Lân, cô mới thở phào một hơi: “Trời ơi, anh buông tôi ra, như này nóng lắm đấy!”“Nóng sao? Ừ, vậy để chồng hạ nhiệt giúp em.”Kim Lân vừa nói vừa cười, cúi đầu, bất giác phân bua, hôn lên trán Tiêu Mộng một cái, hơn nữa, còn rất háo sắc mà lè lưỡi ra, khẽ l**m chiếc trán non mềm của người ta.“Này! Anh làm gì thế?”Tiêu Mộng nhăn mặt không vui.Buồn nôn quá! l**m trán như kia giống như chó vậy.Tiêu Mộng thật sự muốn giơ nắm đấm đấm một phát vào sống mũi cao thẳng của Kim Lân.Nếu không phải là cố kỵ thế lực sau lưng Kim Lân và việc không thể đánh kẻ điên, Tiêu Mộng đã sớm ra tay rồi.Tên điên, nào có thể chấp nhặt với tên điên chứ?Tên điên giết cô, còn không phải giết cũng như không sao?Kẻ điên quả có ưu thế!“Xem xem em nóng kìa, có phải là chạy tới đây không? Em đó, khiến tôi đau lòng. Em ở đâu, gọi một cuộc điện thoại là tôi tới đón em mà. Em sờ mà xem, trái tim tôi co rút lại rồi, đau chết mất.”Kim Lân giở trò vô lại, kéo lấy tay Tiêu Mộng, bắt người ta phải sờ lên ngực trái để cảm nhận nhịp tim của anh ta.Tiêu Mộng muốn rút tay lại, nhưng nào có khỏe bằng Kim Lân, dùng sức tới đỏ cả mặt.Chuyện gì thế chứ, vậy mà cô lại bị ép phải sờ lên thân thể đàn ông? Ôi….“Cảm nhận được nơi đó của tôi đang run lên không?” Kim Lân cười hihi, cúi đầu tập trung nhìn Tiêu Mộng.“Không. Chỉ cảm thấy chỗ này của anh đập thình thịch.”Nói thừa! Không đập thì là người chết!“Trời ơi, người ta nói tâm tình mà! Em có cảm thấy không, trái tim của tôi đang đau lòng vì em đó?”Tiêu Mộng bĩu môi, cả người nổi da gà, lắc đầu.
“A! Tôi quên mất! Ôi trời ơi, giờ phải làm sao đây?”
Tiêu Mộng vỗ đầu, nhảy lên.
Xem cái trí nhớ này của cô, vừa thấy Tô Lam, vừa nói chuyện liền quên mất việc chính.
Ngày mai cô ra nước ngoài rồi, nhưng cô không nỡ bỏ việc ở Dạ Mị, cũng không tính là rất mệt, nếu may mắn một chút, một buổi tối còn có thể kiếm được rất nhiều tiền tip.
“Chị Lam, tôi phải lập tức đi ngay đây. Tối nay tôi còn có chuyện quan trọng, tôi phải cầu xin một người để anh ta giúp cho tôi. Tôi sợ cái tên điên kia chờ sốt ruột lại rời đi trước, vậy thì tôi liền thảm rồi. Tôi đi trước đây, chị Lam, hôm khác tôi gọi điện cho chị rồi cùng đi chơi nhé.”
Tô Lam cầm bản vẽ cố định kia của cô ta, khẽ cười, vẫy tay chào Tiêu Mộng.
Tiêu Mộng chạy chậm, xông về phía Dạ Mị.
Tới cửa Dạ Mị, Tiêu Mộng mệt tới mức không thở nổi, xoa ngực, ra sức th* d*c.
“Bé con, cuối cùng em cũng tới rồi! Tôi chờ mỏi cả mắt!”
Đột nhiên, một người nhảy ra, ôm lấy Tiêu Mộng vào lòng.
Tiêu Mộng giật mình, tới khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cười hihi của Kim Lân, cô mới thở phào một hơi: “Trời ơi, anh buông tôi ra, như này nóng lắm đấy!”
“Nóng sao? Ừ, vậy để chồng hạ nhiệt giúp em.”
Kim Lân vừa nói vừa cười, cúi đầu, bất giác phân bua, hôn lên trán Tiêu Mộng một cái, hơn nữa, còn rất háo sắc mà lè lưỡi ra, khẽ l**m chiếc trán non mềm của người ta.
“Này! Anh làm gì thế?”
Tiêu Mộng nhăn mặt không vui.
Buồn nôn quá! l**m trán như kia giống như chó vậy.
Tiêu Mộng thật sự muốn giơ nắm đấm đấm một phát vào sống mũi cao thẳng của Kim Lân.
Nếu không phải là cố kỵ thế lực sau lưng Kim Lân và việc không thể đánh kẻ điên, Tiêu Mộng đã sớm ra tay rồi.
Tên điên, nào có thể chấp nhặt với tên điên chứ?
Tên điên giết cô, còn không phải giết cũng như không sao?
Kẻ điên quả có ưu thế!
“Xem xem em nóng kìa, có phải là chạy tới đây không? Em đó, khiến tôi đau lòng. Em ở đâu, gọi một cuộc điện thoại là tôi tới đón em mà. Em sờ mà xem, trái tim tôi co rút lại rồi, đau chết mất.”
Kim Lân giở trò vô lại, kéo lấy tay Tiêu Mộng, bắt người ta phải sờ lên ngực trái để cảm nhận nhịp tim của anh ta.
Tiêu Mộng muốn rút tay lại, nhưng nào có khỏe bằng Kim Lân, dùng sức tới đỏ cả mặt.
Chuyện gì thế chứ, vậy mà cô lại bị ép phải sờ lên thân thể đàn ông? Ôi….
“Cảm nhận được nơi đó của tôi đang run lên không?” Kim Lân cười hihi, cúi đầu tập trung nhìn Tiêu Mộng.
“Không. Chỉ cảm thấy chỗ này của anh đập thình thịch.”
Nói thừa! Không đập thì là người chết!
“Trời ơi, người ta nói tâm tình mà! Em có cảm thấy không, trái tim của tôi đang đau lòng vì em đó?”
Tiêu Mộng bĩu môi, cả người nổi da gà, lắc đầu.
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “A! Tôi quên mất! Ôi trời ơi, giờ phải làm sao đây?”Tiêu Mộng vỗ đầu, nhảy lên.Xem cái trí nhớ này của cô, vừa thấy Tô Lam, vừa nói chuyện liền quên mất việc chính.Ngày mai cô ra nước ngoài rồi, nhưng cô không nỡ bỏ việc ở Dạ Mị, cũng không tính là rất mệt, nếu may mắn một chút, một buổi tối còn có thể kiếm được rất nhiều tiền tip.“Chị Lam, tôi phải lập tức đi ngay đây. Tối nay tôi còn có chuyện quan trọng, tôi phải cầu xin một người để anh ta giúp cho tôi. Tôi sợ cái tên điên kia chờ sốt ruột lại rời đi trước, vậy thì tôi liền thảm rồi. Tôi đi trước đây, chị Lam, hôm khác tôi gọi điện cho chị rồi cùng đi chơi nhé.”Tô Lam cầm bản vẽ cố định kia của cô ta, khẽ cười, vẫy tay chào Tiêu Mộng.Tiêu Mộng chạy chậm, xông về phía Dạ Mị.Tới cửa Dạ Mị, Tiêu Mộng mệt tới mức không thở nổi, xoa ngực, ra sức th* d*c.“Bé con, cuối cùng em cũng tới rồi! Tôi chờ mỏi cả mắt!”Đột nhiên, một người nhảy ra, ôm lấy Tiêu Mộng vào lòng.Tiêu Mộng giật mình, tới khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cười hihi của Kim Lân, cô mới thở phào một hơi: “Trời ơi, anh buông tôi ra, như này nóng lắm đấy!”“Nóng sao? Ừ, vậy để chồng hạ nhiệt giúp em.”Kim Lân vừa nói vừa cười, cúi đầu, bất giác phân bua, hôn lên trán Tiêu Mộng một cái, hơn nữa, còn rất háo sắc mà lè lưỡi ra, khẽ l**m chiếc trán non mềm của người ta.“Này! Anh làm gì thế?”Tiêu Mộng nhăn mặt không vui.Buồn nôn quá! l**m trán như kia giống như chó vậy.Tiêu Mộng thật sự muốn giơ nắm đấm đấm một phát vào sống mũi cao thẳng của Kim Lân.Nếu không phải là cố kỵ thế lực sau lưng Kim Lân và việc không thể đánh kẻ điên, Tiêu Mộng đã sớm ra tay rồi.Tên điên, nào có thể chấp nhặt với tên điên chứ?Tên điên giết cô, còn không phải giết cũng như không sao?Kẻ điên quả có ưu thế!“Xem xem em nóng kìa, có phải là chạy tới đây không? Em đó, khiến tôi đau lòng. Em ở đâu, gọi một cuộc điện thoại là tôi tới đón em mà. Em sờ mà xem, trái tim tôi co rút lại rồi, đau chết mất.”Kim Lân giở trò vô lại, kéo lấy tay Tiêu Mộng, bắt người ta phải sờ lên ngực trái để cảm nhận nhịp tim của anh ta.Tiêu Mộng muốn rút tay lại, nhưng nào có khỏe bằng Kim Lân, dùng sức tới đỏ cả mặt.Chuyện gì thế chứ, vậy mà cô lại bị ép phải sờ lên thân thể đàn ông? Ôi….“Cảm nhận được nơi đó của tôi đang run lên không?” Kim Lân cười hihi, cúi đầu tập trung nhìn Tiêu Mộng.“Không. Chỉ cảm thấy chỗ này của anh đập thình thịch.”Nói thừa! Không đập thì là người chết!“Trời ơi, người ta nói tâm tình mà! Em có cảm thấy không, trái tim của tôi đang đau lòng vì em đó?”Tiêu Mộng bĩu môi, cả người nổi da gà, lắc đầu.