Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…
Chương 130
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Không thấy… chỉ cảm thấy chỗ này bị anh ôm mà hơi nóng.”Kim Lân triệt để nhụt chí.Cô nhóc này, căn bản không dính chiêu lãng mạn này của anh ta.Nếu đổi thành người khác thì đã sớm bị biểu cảm thâm tình, những lời nói cảm động này của anh ta mà cả người mềm nhũn rồi.Tiêu Mộng vừa thấy Kim Lân liền cảm thấy nổi da gà, cả người nổi hết gai ốc, cô hất tay Kim Lân ra, đi vào trong Dạ Mị: “Trời ơi, tôi vào chấm công cái đã, tránh cho tối nay không có lương.”Kim Lân cũng đi theo, thoáng cái liền nắm lấy cổ tay cô, lại kéo cô vào lòng anh ta, cười xấu xa nói: “Tôi đi mách tội em. Em đến muộn như này mà còn đi chấm công.Này, có biết chồng em là phúc tinh giáng trần không?Tới đây, nhận lấy vận may của tôi, em sẽ không bị mắng nữa.Ngũ phúc tới đây!”Khi Tiêu Mộng còn đang nghe mà mơ mơ màng màng, Kim lân đã nâng mặt cô lên, chu môi, hôn lên.Chụt một cái, hôn lên môi cô.Tiếng hôn này giống như trong phim truyền hình, lanh lảnh giòn tan.(⊙_⊙) Mặt Tiêu Mộng bị người ta ôm trong lòng bàn tay, sợ ngây người.Ở cửa Dạ Mị, người ra người vào… Cái tên điên này lại phóng túng như thế?“Buông ra… Ê ê…”Tiêu Mộng ra sức vặn vẹo thân người, muốn đẩy Kim Lân ra.Cái khác thì Kim Lân không có, nhưng năng lực quản thúc phụ nữ thì đã sớm luyện thành thục, anh ta sẽ không để cô nhóc này thoát đi, xoay mặt cô lại, rồi nhanh chóng hạ thấp người xuống.Chụt! Chụt! Chụt! Chụt!Hôn Tiêu Mộng một lèo 4 cái!Quả nhiên, anh ta nói ngũ phúc, liền hôn cô 5 lần.Mặc dù không dùng lưỡi, thế nhưng cũng khiến Tiêu Mộng bị hôn tới đỏ bừng mặt.Kim Lân lưu luyến buông Tiêu Mộng ra, nói: “Thơm thật đấy… Bé con, em từng nói lấy thân báo đáp, rốt cuộc là tới ngày nào chứ? Tôi có chút không đợi được rồi.”Tiêu Mộng tức tới giậm chân, nói: “Đây là môi của tôi, không phải của anh!Anh đừng có hở tý là hôn tôi! Tôi thấy phiền lắm!Cái tên điên nhà anh, anh điên lắm rồi đấy!Anh mau chóng đi khám bác sĩ đi! Bị anh chọc tức chết mất!”Tiêu Mộng lại đánh Kim Lân vài cái rồi mới lẩm bà lẩm bẩm đi vào trong, vừa đi còn vừa lấy mu bàn tay lau môi.Kim Lân ngây người ở cửa, sau đó liền bật cười hahaha.“Đúng đó, bé con, tôi điên rồi!Tôi phải tuyên bố với toàn thế giới, Kim Lân tôi hoàn toàn điên vì em rồi!
“Không thấy… chỉ cảm thấy chỗ này bị anh ôm mà hơi nóng.”
Kim Lân triệt để nhụt chí.
Cô nhóc này, căn bản không dính chiêu lãng mạn này của anh ta.
Nếu đổi thành người khác thì đã sớm bị biểu cảm thâm tình, những lời nói cảm động này của anh ta mà cả người mềm nhũn rồi.
Tiêu Mộng vừa thấy Kim Lân liền cảm thấy nổi da gà, cả người nổi hết gai ốc, cô hất tay Kim Lân ra, đi vào trong Dạ Mị: “Trời ơi, tôi vào chấm công cái đã, tránh cho tối nay không có lương.”
Kim Lân cũng đi theo, thoáng cái liền nắm lấy cổ tay cô, lại kéo cô vào lòng anh ta, cười xấu xa nói: “Tôi đi mách tội em. Em đến muộn như này mà còn đi chấm công.
Này, có biết chồng em là phúc tinh giáng trần không?
Tới đây, nhận lấy vận may của tôi, em sẽ không bị mắng nữa.
Ngũ phúc tới đây!”
Khi Tiêu Mộng còn đang nghe mà mơ mơ màng màng, Kim lân đã nâng mặt cô lên, chu môi, hôn lên.
Chụt một cái, hôn lên môi cô.
Tiếng hôn này giống như trong phim truyền hình, lanh lảnh giòn tan.
(⊙_⊙) Mặt Tiêu Mộng bị người ta ôm trong lòng bàn tay, sợ ngây người.
Ở cửa Dạ Mị, người ra người vào… Cái tên điên này lại phóng túng như thế?
“Buông ra… Ê ê…”
Tiêu Mộng ra sức vặn vẹo thân người, muốn đẩy Kim Lân ra.
Cái khác thì Kim Lân không có, nhưng năng lực quản thúc phụ nữ thì đã sớm luyện thành thục, anh ta sẽ không để cô nhóc này thoát đi, xoay mặt cô lại, rồi nhanh chóng hạ thấp người xuống.
Chụt! Chụt! Chụt! Chụt!
Hôn Tiêu Mộng một lèo 4 cái!
Quả nhiên, anh ta nói ngũ phúc, liền hôn cô 5 lần.
Mặc dù không dùng lưỡi, thế nhưng cũng khiến Tiêu Mộng bị hôn tới đỏ bừng mặt.
Kim Lân lưu luyến buông Tiêu Mộng ra, nói: “Thơm thật đấy… Bé con, em từng nói lấy thân báo đáp, rốt cuộc là tới ngày nào chứ? Tôi có chút không đợi được rồi.”
Tiêu Mộng tức tới giậm chân, nói: “Đây là môi của tôi, không phải của anh!
Anh đừng có hở tý là hôn tôi! Tôi thấy phiền lắm!
Cái tên điên nhà anh, anh điên lắm rồi đấy!
Anh mau chóng đi khám bác sĩ đi! Bị anh chọc tức chết mất!”
Tiêu Mộng lại đánh Kim Lân vài cái rồi mới lẩm bà lẩm bẩm đi vào trong, vừa đi còn vừa lấy mu bàn tay lau môi.
Kim Lân ngây người ở cửa, sau đó liền bật cười hahaha.
“Đúng đó, bé con, tôi điên rồi!
Tôi phải tuyên bố với toàn thế giới, Kim Lân tôi hoàn toàn điên vì em rồi!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Không thấy… chỉ cảm thấy chỗ này bị anh ôm mà hơi nóng.”Kim Lân triệt để nhụt chí.Cô nhóc này, căn bản không dính chiêu lãng mạn này của anh ta.Nếu đổi thành người khác thì đã sớm bị biểu cảm thâm tình, những lời nói cảm động này của anh ta mà cả người mềm nhũn rồi.Tiêu Mộng vừa thấy Kim Lân liền cảm thấy nổi da gà, cả người nổi hết gai ốc, cô hất tay Kim Lân ra, đi vào trong Dạ Mị: “Trời ơi, tôi vào chấm công cái đã, tránh cho tối nay không có lương.”Kim Lân cũng đi theo, thoáng cái liền nắm lấy cổ tay cô, lại kéo cô vào lòng anh ta, cười xấu xa nói: “Tôi đi mách tội em. Em đến muộn như này mà còn đi chấm công.Này, có biết chồng em là phúc tinh giáng trần không?Tới đây, nhận lấy vận may của tôi, em sẽ không bị mắng nữa.Ngũ phúc tới đây!”Khi Tiêu Mộng còn đang nghe mà mơ mơ màng màng, Kim lân đã nâng mặt cô lên, chu môi, hôn lên.Chụt một cái, hôn lên môi cô.Tiếng hôn này giống như trong phim truyền hình, lanh lảnh giòn tan.(⊙_⊙) Mặt Tiêu Mộng bị người ta ôm trong lòng bàn tay, sợ ngây người.Ở cửa Dạ Mị, người ra người vào… Cái tên điên này lại phóng túng như thế?“Buông ra… Ê ê…”Tiêu Mộng ra sức vặn vẹo thân người, muốn đẩy Kim Lân ra.Cái khác thì Kim Lân không có, nhưng năng lực quản thúc phụ nữ thì đã sớm luyện thành thục, anh ta sẽ không để cô nhóc này thoát đi, xoay mặt cô lại, rồi nhanh chóng hạ thấp người xuống.Chụt! Chụt! Chụt! Chụt!Hôn Tiêu Mộng một lèo 4 cái!Quả nhiên, anh ta nói ngũ phúc, liền hôn cô 5 lần.Mặc dù không dùng lưỡi, thế nhưng cũng khiến Tiêu Mộng bị hôn tới đỏ bừng mặt.Kim Lân lưu luyến buông Tiêu Mộng ra, nói: “Thơm thật đấy… Bé con, em từng nói lấy thân báo đáp, rốt cuộc là tới ngày nào chứ? Tôi có chút không đợi được rồi.”Tiêu Mộng tức tới giậm chân, nói: “Đây là môi của tôi, không phải của anh!Anh đừng có hở tý là hôn tôi! Tôi thấy phiền lắm!Cái tên điên nhà anh, anh điên lắm rồi đấy!Anh mau chóng đi khám bác sĩ đi! Bị anh chọc tức chết mất!”Tiêu Mộng lại đánh Kim Lân vài cái rồi mới lẩm bà lẩm bẩm đi vào trong, vừa đi còn vừa lấy mu bàn tay lau môi.Kim Lân ngây người ở cửa, sau đó liền bật cười hahaha.“Đúng đó, bé con, tôi điên rồi!Tôi phải tuyên bố với toàn thế giới, Kim Lân tôi hoàn toàn điên vì em rồi!