Tác giả:

Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,…

Chương 323

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Ừ, tùy em vậy. Chú ý an toàn. Sáng sớm mai tôi đón em, đưa em đến lớp đào tạo.”Tiêu Mộng nghe thấy lớp đào tạo gì đó, khóe môi liền giật giật.Ôi, cô là một học sinh cấp 3, vậy mà phải tham gia lớp đào tạo quản lý cấp cấp gì đó, có nực cười không?Tiêu Mông bơ phờ đi xuống tầng, gặp chị Tố Chân.“Chị Tố Chân, sau này em sẽ không đi làm nữa, cảm ơn chị đã chăm sóc em trong thời gian qua.”“Cái gì?” Chị Tố Chân trợn tròn mắt: “Trời ơi, chuyện em đi học lớp đào tạo là thật sao?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!Điều này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên: “Chị cũng biết chuyện lớp đào tạo?”“Ừ, tất nhiên rồi! Công ty chính ta tài trợ cho lớp đào tạo quản lý cấp cao này, không phải người bình thường có thể đi học được đâu, tất cả đều là nhân tài ưu tú của các công ty, em có thể đi học, đây chính là điểm nổi bật trong hồ sơ của em! Quá tốt rồi, loại cơ hội này, nếu chị có thể vớ được thì tốt quá. Chao ôi!”Tiêu Mộng cười cứng ngắc: “Thật sao? Vậy em sẽ học hành chăm chỉ. Em về đây, chị Tố Chân, tạm biệt.”Trần Tư Khải đợi Lưu Diệc Hàn trong phòng làm việc.“Tư Khải, tối nay là tiệc gì vậy, còn bắt tôi nhất định phải tham gia, người vừa mới về nước như tôi, bay giờ cần nhất là phải nghỉ ngơi.”Từ lúc trở về nước, Lưu Diệc Hàn vẫn chưa được nghỉ ngơi, công ty có rất nhiều việc cần anh ta giải quyết.Từ lúc bước vào cửa, anh ta ngáp không ngừng.Không chỉ làm việc mệt mỏi, tâm trạng cũng rất nặng nề.Hôm nay nói chuyện điện thoại với Lôi Bạc, biết được Kim Lân và Trần Tư Khải trở mặt vì Tiêu Mộng, thậm chí còn trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau, anh ta và Lôi Bạc đều vô cùng khó chịu.Anh em tốt bao nhiêu năm nay, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió… không ngờ… Hừ, vậy nên nói, phụ nữ chính là tai họa.“Ừ, tối nay cậu nhất định phải tham gia.”Vẻ mặt Trần Tư Khải nghiêm trọng, đứng trước cửa sổ, dáng người cao lớn tỏa ra vẻ dũng mãnh và đầy sát khí như sư tử oai hùng.“Ồ? Tại sao?”Lưu Diệc Hàn hơi giật mình.Tư Khải là người làm việc có chừng mực, biết co biết duỗi, trước giờ chưa từng làm việc vô nghĩa, cũng không lãng phí thời gian vào những việc vô ích.Hôm nay là vì ai… Trần Tư Khải khẽ quay đầu, nhìn Lưu Diệc Hàn, nhẹ giọng nói: “Diệc Hàn, gấp rút gọi cậu từ Sahara trở về, chính là để ứng phó tình trạng bất lợi trước mắt. Cậu có biết băng đảng không?”“Á? Băng đảng?” Lưu Diệc Hàn cau mày.“Ừ, lần này tôi đến Ý, thực ra có một hạng mục hợp tác với họ, ai ngờ… Con gái duy nhất của trùm băng đảng, nhìn trúng tôi, nhất quyết đòi gả cho tôi, giờ bám theo tôi về nước rồi. Bối cảnh và gia thế của cô ta, ba tôi cực kỳ thích, haha, điều này là chắc chắn rồi, trong lòng ba tôi, hôn nhân vốn là một cuộc giao dịch mang lại lợi ích lớn nhất.”Lưu Diệc Hàn đảo mắt, trong lòng dần hiểu ra.“Ờ, tôi hiểu rồi. Có phải là, cậu gọi tôi về, là để giúp cậu ngăn chặn sự tấn công của cô gái này không?”Trần Tư Khải nhe răng cười: “Không hổ là Diệc Hàn của tôi, người hiểu tôi, chính là Diệc Hàn.”Lưu Diệc Hàn lau mồ hôi lạnh: “Cậu đừng đùa tôi thế.”

“Ừ, tùy em vậy. Chú ý an toàn. Sáng sớm mai tôi đón em, đưa em đến lớp đào tạo.”

Tiêu Mộng nghe thấy lớp đào tạo gì đó, khóe môi liền giật giật.

Ôi, cô là một học sinh cấp 3, vậy mà phải tham gia lớp đào tạo quản lý cấp cấp gì đó, có nực cười không?

Tiêu Mông bơ phờ đi xuống tầng, gặp chị Tố Chân.

“Chị Tố Chân, sau này em sẽ không đi làm nữa, cảm ơn chị đã chăm sóc em trong thời gian qua.”

“Cái gì?” Chị Tố Chân trợn tròn mắt: “Trời ơi, chuyện em đi học lớp đào tạo là thật sao?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!

Điều này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên: “Chị cũng biết chuyện lớp đào tạo?”

“Ừ, tất nhiên rồi! Công ty chính ta tài trợ cho lớp đào tạo quản lý cấp cao này, không phải người bình thường có thể đi học được đâu, tất cả đều là nhân tài ưu tú của các công ty, em có thể đi học, đây chính là điểm nổi bật trong hồ sơ của em! Quá tốt rồi, loại cơ hội này, nếu chị có thể vớ được thì tốt quá. Chao ôi!”

Tiêu Mộng cười cứng ngắc: “Thật sao? Vậy em sẽ học hành chăm chỉ. Em về đây, chị Tố Chân, tạm biệt.”

Trần Tư Khải đợi Lưu Diệc Hàn trong phòng làm việc.

“Tư Khải, tối nay là tiệc gì vậy, còn bắt tôi nhất định phải tham gia, người vừa mới về nước như tôi, bay giờ cần nhất là phải nghỉ ngơi.”

Từ lúc trở về nước, Lưu Diệc Hàn vẫn chưa được nghỉ ngơi, công ty có rất nhiều việc cần anh ta giải quyết.

Từ lúc bước vào cửa, anh ta ngáp không ngừng.

Không chỉ làm việc mệt mỏi, tâm trạng cũng rất nặng nề.

Hôm nay nói chuyện điện thoại với Lôi Bạc, biết được Kim Lân và Trần Tư Khải trở mặt vì Tiêu Mộng, thậm chí còn trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau, anh ta và Lôi Bạc đều vô cùng khó chịu.

Anh em tốt bao nhiêu năm nay, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió… không ngờ… Hừ, vậy nên nói, phụ nữ chính là tai họa.

“Ừ, tối nay cậu nhất định phải tham gia.”

Vẻ mặt Trần Tư Khải nghiêm trọng, đứng trước cửa sổ, dáng người cao lớn tỏa ra vẻ dũng mãnh và đầy sát khí như sư tử oai hùng.

“Ồ? Tại sao?”

Lưu Diệc Hàn hơi giật mình.

Tư Khải là người làm việc có chừng mực, biết co biết duỗi, trước giờ chưa từng làm việc vô nghĩa, cũng không lãng phí thời gian vào những việc vô ích.

Hôm nay là vì ai… Trần Tư Khải khẽ quay đầu, nhìn Lưu Diệc Hàn, nhẹ giọng nói: “Diệc Hàn, gấp rút gọi cậu từ Sahara trở về, chính là để ứng phó tình trạng bất lợi trước mắt. Cậu có biết băng đảng không?”

“Á? Băng đảng?” Lưu Diệc Hàn cau mày.

“Ừ, lần này tôi đến Ý, thực ra có một hạng mục hợp tác với họ, ai ngờ… Con gái duy nhất của trùm băng đảng, nhìn trúng tôi, nhất quyết đòi gả cho tôi, giờ bám theo tôi về nước rồi. Bối cảnh và gia thế của cô ta, ba tôi cực kỳ thích, haha, điều này là chắc chắn rồi, trong lòng ba tôi, hôn nhân vốn là một cuộc giao dịch mang lại lợi ích lớn nhất.”

Lưu Diệc Hàn đảo mắt, trong lòng dần hiểu ra.

“Ờ, tôi hiểu rồi. Có phải là, cậu gọi tôi về, là để giúp cậu ngăn chặn sự tấn công của cô gái này không?”

Trần Tư Khải nhe răng cười: “Không hổ là Diệc Hàn của tôi, người hiểu tôi, chính là Diệc Hàn.”

Lưu Diệc Hàn lau mồ hôi lạnh: “Cậu đừng đùa tôi thế.”

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Phất ChiTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngHình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước? Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được! Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi. Không ngủ được nữa rồi! Mở mắt ra. “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng. Nhưng không ai trả lời. Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ? Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh... Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô! không phải là cái giường hai tầng của cô nữa! Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã… Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!! “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại. Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra,… “Ừ, tùy em vậy. Chú ý an toàn. Sáng sớm mai tôi đón em, đưa em đến lớp đào tạo.”Tiêu Mộng nghe thấy lớp đào tạo gì đó, khóe môi liền giật giật.Ôi, cô là một học sinh cấp 3, vậy mà phải tham gia lớp đào tạo quản lý cấp cấp gì đó, có nực cười không?Tiêu Mông bơ phờ đi xuống tầng, gặp chị Tố Chân.“Chị Tố Chân, sau này em sẽ không đi làm nữa, cảm ơn chị đã chăm sóc em trong thời gian qua.”“Cái gì?” Chị Tố Chân trợn tròn mắt: “Trời ơi, chuyện em đi học lớp đào tạo là thật sao?” Đọc tiếp tại TАмliπh247.vn nhé!Điều này khiến Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên: “Chị cũng biết chuyện lớp đào tạo?”“Ừ, tất nhiên rồi! Công ty chính ta tài trợ cho lớp đào tạo quản lý cấp cao này, không phải người bình thường có thể đi học được đâu, tất cả đều là nhân tài ưu tú của các công ty, em có thể đi học, đây chính là điểm nổi bật trong hồ sơ của em! Quá tốt rồi, loại cơ hội này, nếu chị có thể vớ được thì tốt quá. Chao ôi!”Tiêu Mộng cười cứng ngắc: “Thật sao? Vậy em sẽ học hành chăm chỉ. Em về đây, chị Tố Chân, tạm biệt.”Trần Tư Khải đợi Lưu Diệc Hàn trong phòng làm việc.“Tư Khải, tối nay là tiệc gì vậy, còn bắt tôi nhất định phải tham gia, người vừa mới về nước như tôi, bay giờ cần nhất là phải nghỉ ngơi.”Từ lúc trở về nước, Lưu Diệc Hàn vẫn chưa được nghỉ ngơi, công ty có rất nhiều việc cần anh ta giải quyết.Từ lúc bước vào cửa, anh ta ngáp không ngừng.Không chỉ làm việc mệt mỏi, tâm trạng cũng rất nặng nề.Hôm nay nói chuyện điện thoại với Lôi Bạc, biết được Kim Lân và Trần Tư Khải trở mặt vì Tiêu Mộng, thậm chí còn trở thành đối thủ cạnh tranh của nhau, anh ta và Lôi Bạc đều vô cùng khó chịu.Anh em tốt bao nhiêu năm nay, cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió… không ngờ… Hừ, vậy nên nói, phụ nữ chính là tai họa.“Ừ, tối nay cậu nhất định phải tham gia.”Vẻ mặt Trần Tư Khải nghiêm trọng, đứng trước cửa sổ, dáng người cao lớn tỏa ra vẻ dũng mãnh và đầy sát khí như sư tử oai hùng.“Ồ? Tại sao?”Lưu Diệc Hàn hơi giật mình.Tư Khải là người làm việc có chừng mực, biết co biết duỗi, trước giờ chưa từng làm việc vô nghĩa, cũng không lãng phí thời gian vào những việc vô ích.Hôm nay là vì ai… Trần Tư Khải khẽ quay đầu, nhìn Lưu Diệc Hàn, nhẹ giọng nói: “Diệc Hàn, gấp rút gọi cậu từ Sahara trở về, chính là để ứng phó tình trạng bất lợi trước mắt. Cậu có biết băng đảng không?”“Á? Băng đảng?” Lưu Diệc Hàn cau mày.“Ừ, lần này tôi đến Ý, thực ra có một hạng mục hợp tác với họ, ai ngờ… Con gái duy nhất của trùm băng đảng, nhìn trúng tôi, nhất quyết đòi gả cho tôi, giờ bám theo tôi về nước rồi. Bối cảnh và gia thế của cô ta, ba tôi cực kỳ thích, haha, điều này là chắc chắn rồi, trong lòng ba tôi, hôn nhân vốn là một cuộc giao dịch mang lại lợi ích lớn nhất.”Lưu Diệc Hàn đảo mắt, trong lòng dần hiểu ra.“Ờ, tôi hiểu rồi. Có phải là, cậu gọi tôi về, là để giúp cậu ngăn chặn sự tấn công của cô gái này không?”Trần Tư Khải nhe răng cười: “Không hổ là Diệc Hàn của tôi, người hiểu tôi, chính là Diệc Hàn.”Lưu Diệc Hàn lau mồ hôi lạnh: “Cậu đừng đùa tôi thế.”

Chương 323